Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 4568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1367
Phi Long Cửu Thức Kiếm

❊ ❊ ❊

"Tưởng Quân?!"

Không ít người đều kinh hãi, bởi vì đối phương không chỉ là thành chủ Thủy Tinh Thành, đồng thời còn là chúa tể của Tinh cầu Thủy Tinh này, nắm giữ quyền hành ngập trời, thực lực vô cùng kinh người.

Ngày thường, đối phương đều bận rộn tu luyện, thấy đầu mà không thấy đuôi, cũng chẳng có mấy ai nhìn thấy ông ta xuất hiện.

Thế nhưng vào lúc chín vị quản sự sắp bị diệt sát sạch sành sanh, Tưởng Quân rốt cuộc đã xuất hiện.

"Tưởng đại nhân!"

Hứa Lương Ấn và những người khác cảm kích đến rơi lệ, họ đã đợi khoảng thời gian lâu như vậy, cuối cùng cũng chờ được Tưởng Quân xuất hiện. Nếu ông ta còn không đến, e rằng họ thật sự đã bị Võ Thái Đẩu này chém chết rồi.

May mắn thay bây giờ xuất hiện kịp thời, họ vẫn còn cơ hội sống sót.

Cường giả cấp độ Chân Hỏa cảnh?!

Hạ Bình nheo mắt, chằm chằm nhìn Tưởng Quân đang bước trong hư không tới. Chân Hỏa cảnh và Luyện Bảo cảnh chênh lệch nhau một đại cảnh giới, thực lực và Luyện Bảo cảnh cũng không thể nói cùng một đẳng cấp được.

Một khi tấn thăng lên Chân Hỏa cảnh, thần thức sẽ xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, lột xác thành tinh thần chi hỏa, sức mạnh linh hồn mạnh hơn Luyện Bảo cảnh gấp mười lần trở lên.

Ngưng luyện thành tinh thần chi hỏa, có thể dễ dàng đốt cháy nguyên liệu, rèn đúc pháp bảo hơn. Nếu nói người tu luyện cấp độ Luyện Bảo cảnh chỉ có thể rèn đúc bảo khí, thì người tu luyện cấp độ Chân Hỏa cảnh lại có thể rèn đúc linh khí, có thể ban cho pháp bảo một tia linh tính.

Nếu không có tinh thần hỏa diễm, căn bản không thể khiến pháp bảo lột xác thành linh khí, sở hữu linh tính.

Đồng thời, sức mạnh tinh thần cũng sở hữu lực công kích đáng sợ, có thể đốt cháy hồn phách của kẻ địch, làm tổn thương bản chất linh hồn.

Đương nhiên, quan trọng hơn là đối với sự cảm ngộ thiên địa cũng dễ dàng hơn, có thể thao túng uy lực của trận pháp thiên địa cũng mạnh hơn Luyện Bảo cảnh gấp mười lần trở lên.

Có thể nói đây là sự nâng cao toàn diện. Người tu luyện ở cảnh giới này dù đặt trong một môn phái nhỏ, cũng được coi là nhân vật trụ cột.

Đặt trong Hồng Cân Tặc, đó chính là cường giả cấp bậc trưởng lão, nắm giữ quyền hành, đứng trên vạn người, chỉ dưới một người, quyền thế chỉ đứng sau thủ lĩnh Hồng Cân Tặc cảnh giới Kim Đan.

Đây cũng là sự đảm bảo lớn nhất của Hồng Cân Tặc khi đặt tại Tinh cầu Thủy Tinh.

"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

Ánh mắt lão giả áo trắng Tưởng Quân vô cùng hung tàn, đầy bụng lửa giận.

Ông ta liếc nhìn xung quanh một lượt, thấy toàn bộ Thủy Tinh Thành tan hoang, khắp nơi đều là dấu vết tàn phá, trên mặt đất đã chết mấy vị quản sự cấp độ Luyện Bảo cảnh, cùng vạn binh lính.

Điều khiến ông ta cảm thấy phẫn nộ hơn chính là trận pháp căn cơ của Thủy Tinh Thành đều bị phá hủy. Nếu muốn tu bổ, cũng không biết cần bao nhiêu tài nguyên mới có thể thành công.

Chỉ riêng tổn thất như vậy thôi cũng đủ khiến ông ta đau lòng không thôi, tức giận không kềm được, quả thực đã mất đi tài phú tích lũy hàng trăm năm, cũng không biết cần bao lâu mới có thể bù đắp lại.

"Thành chủ đại nhân, tất cả đều là lỗi của tên nhóc này."

Hứa Lương Ấn lập tức tiến lên cáo trạng, đùn đẩy trách nhiệm: "Cuồng đồ Võ Thái Đẩu này tiến vào Tinh cầu Thủy Tinh gây chuyện, trước là ác ý giết hại vô số lương dân của Thủy Tinh Thành, muốn mưu tài hại mạng, sau đó chúng thuộc hạ ra tay muốn bắt giữ tên hung thủ này, duy trì trị an."

"Không ngờ hắn hung tính đại phát, đến cả quản sự chúng ta cũng dám giết. Xin thành chủ đại nhân ra tay, bắt giữ cuồng đồ này, ngũ mã phanh thây, báo thù cho các anh em!"

Hắn vừa nói vừa khóc lóc, ra vẻ kẻ bị hại lớn nhất.

"Đúng vậy, thành chủ đại nhân, tên Võ Thái Đẩu này quả thực là không còn nhân tính."

"Kẻ ác mười điều ác không bỏ cái nào so với Võ Thái Đẩu này, cũng chỉ là hạng người lương thiện."

"Người như vậy không chết, thiên lý bất dung."

"Tuyệt đối không thể để hắn trốn thoát, nếu không nhất định sẽ gây họa cho nhân gian."

"Tuy chúng ta cũng coi là hải tặc tinh tế, nhưng so với mức độ tà ác của tên nhóc này, căn bản không thể so sánh được."

Từng vị quản sự tiến lên cáo trạng, hắt nước bẩn.

"Gan chó thật lớn!"

Lão giả áo trắng Tưởng Quân quát: "Dám gây chuyện ở Thủy Tinh Thành, còn giết quản sự Thủy Tinh Thành ta, tùy ý hành hung. Coi đây là nơi nào hả, thật là vô pháp vô thiên, ngươi chán sống rồi!"

"Bây giờ ta chỉ cho ngươi hai lựa chọn, thứ nhất là ngươi tự sát, ta có thể làm chủ để lại cho ngươi một cái xác toàn vẹn."

"Thứ hai là ngươi ngoan cố chống cự, bị ta một chưởng đánh chết, ngươi tự chọn một cái chết đi."

Ông ta đưa ra cho Hạ Bình hai lựa chọn, sát ý sôi trào.

Những người xung quanh đều lắc đầu, đây đâu phải là hai lựa chọn, rõ ràng chỉ có một lựa chọn, đó là chết. Khác biệt chỉ là một cái còn xác toàn vẹn, một cái bị băm vằm ra muôn mảnh mà thôi.

Tuy nhiên đây cũng là chuyện rất bình thường. Đã đến tận nhà người ta ở Thủy Tinh Thành gây chuyện, phá hoại Thủy Tinh Thành đến mức độ này, còn diệt sát mấy vị quản sự Luyện Bảo cảnh, sao có thể chỉ phạt rượu ba ly là xong chuyện được.

Nếu hôm nay không giải quyết giết chết tên Võ Thái Đẩu này, sau này Hồng Cân Tặc bọn họ còn mặt mũi nào, còn uy tín gì nữa? Sau này còn có thể quản lý cái vùng vô pháp này ở Thủy Tinh Thành hay không?!

Không có thực lực tuyệt đối, trong thế giới hắc ám, ai sẽ sợ các ngươi!

"Đồ ngu!"

Hạ Bình liếc mắt nhìn: "Lớn tuổi rồi nên lẩm cẩm rồi đúng không, lời bọn chúng nói ngươi cũng tin, có phải bọn chúng nói mình thích ăn phân ngươi cũng tin luôn không."

"Nhưng mà tội muốn thêm thì lo gì không có cớ, ta cũng lười giải thích với ngươi cái gì. Muốn đánh thì tới, nhưng đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, đối đầu với ta chính là tự tìm đường chết."

Hắn không giải thích gì, ngược lại còn ăn miếng trả miếng.

Ở đây chính là địa bàn của bọn chúng, giết mấy tên quản sự của bọn chúng, phá hoại trận pháp, đã đến nước này rồi, thì đã là chuyện không chết không thôi, lý do gây chuyện đã chẳng còn quan trọng chút nào nữa.

"Càn rỡ!"

Nghe thấy lời này, lão giả áo trắng Tưởng Quân tức giận đến nhảy dựng lên, thét dài một tiếng: "Đối đầu với ngươi chính là tự tìm đường chết? Lão phuĐáo thị muốn xem rốt cuộc là ai chết trước!"

Ầm~

Trong chớp mắt, ông ta rút từ trên người ra một thanh kiếm ba thước, kiếm mang bắn ra tứ phía, một kiếm chém qua hư không.

Kiếm đạo thần thông - Phi Long Cửu Thức Kiếm!

Đây là kiếm pháp thành danh của Tưởng Quân, dựa vào bộ kiếm pháp này, ông ta không biết đã chém giết bao nhiêu kẻ địch, thậm chí một kiếm chém xuống, ngay cả một chiếc chiến hạm cũng sẽ bị chém thành hai nửa.

Vút vút vút!!!

Trong chớp mắt, kiếm mang bắn ra, đầu tiên là một đạo, tiếp theo từ một hóa hai, từ hai hóa ba, bốn, năm, sáu... cho đến chín kiếm cùng bay.

Chín đạo kiếm mang này hội tụ lại với nhau, mơ hồ hóa thành ảo ảnh của một con phi long, ẩn chứa long uy, huyền diệu vô cùng, sâu trong hư không dường như có phi long đang gầm thét.

"Hửm?!"

Mắt Hạ Bình lộ ra một tia hàn quang, hắn cảm nhận được sự khủng bố của nhát kiếm này. Từ kiếm mang trên người lão giả áo trắng truyền đến sức mạnh thần thức đáng sợ, ảnh hưởng hư không, truyền đến tận sâu trong linh hồn hắn.

Dường như kiếm mang còn chưa tới, nhưng ý chí khủng bố kia như lửa cháy bừng bừng, đang đốt cháy linh hồn hắn, muốn thiêu rụi cơ thể hắn thành tro bụi.

Vút!

Hắn cảm nhận được sự khủng bố của uy lực nhát kiếm này, tuyệt đối không phải cảnh giới Luyện Bảo có thể đỡ nổi, cho dù hắn có Bắc Minh Hộ Thể Công hộ thân, ước chừng cũng sẽ bị đánh trọng thương.

Hạ Bình lập tức thi triển Côn Bằng Bộ, thân hình lóe lên, vào lúc ngàn cân treo sợi tóc cuối cùng đã né được nhát kiếm này.

Đùng!

Kiếm ảnh này quét ngang, trong nháy mắt đã cắt đứt năm sáu tòa cao ốc ở đằng xa thành hai nửa, cốt thép bê tông yếu ớt như đậu phụ, lượng lớn gạch đá từ trên những kiến trúc này đổ ập xuống.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1311
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »