Lưu Long ánh mắt lóe lên bất định, hắn cũng chẳng phải hạng người công chính vô tư, tuân thủ quy củ môn phái gì.
Nhưng chỉ cần không phải kẻ ngu xuẩn, đều biết kẻ đang độ kiếp này tuyệt đối là cái thế yêu nghiệt, sở hữu thiên tư tuyệt thế, những yêu nghiệt như vậy, chắc chắn là hạng người lưng đeo đại khí vận.
Một người có đại khí vận, có thể tưởng tượng được trên người hắn có bao nhiêu bảo vật, loại đi đường cũng có thể nhặt được bảo vật, nói không chừng còn có vài món trọng bảo thích hợp cho hắn tu luyện, đây là lợi ích to lớn.
Nếu có thể giết tên nhóc này, vậy thì bảo vật trên người đối phương đều thuộc về hắn, điều này tương đương với việc đạt được một cơ duyên, dù có lịch lãm bao nhiêu lần cũng không sánh bằng thu hoạch lần này.
Tất nhiên, những tâm tư này hắn sẽ không nói ra, bề ngoài hắn vẫn là vị sư huynh công chính vô tư, muốn dùng quy củ môn phái chế tài kẻ xâm nhập, hơn nữa làm những việc này đều rất có lý.
Cho dù việc này có đem ra đối chất ở môn phái, hắn cũng không sợ.
"Truyền lệnh của ta, lập tức ra tay, bắt giữ người này."
Lưu Long quát lớn một tiếng: "Tên nhóc kia chẳng qua chỉ là tu luyện giả Luyện Bảo Cảnh trung kỳ mà thôi, thực lực dù mạnh cũng không thể mạnh tới mức nào, hơn nữa đối phương còn đang độ kiếp, nguy trong sớm tối."
"Thừa lúc hắn ốm đòi mạng hắn, diệt hắn trước rồi tính sau, lấy được bảo vật, mọi người chia đều."
Hắn hạ lệnh cho các sư đệ khác lập tức ra tay, chém giết Hạ Bình.
"Rõ, Lưu Long sư huynh."
Một đám đệ tử Quy Nguyên Phái đều gật đầu, có người dẫn đầu, thì bọn họ cũng không cần lo lắng điều gì.
"Khoan đã!"
Đột nhiên, giọng nói của Hạ Bình truyền ra từ trong cơn bão lôi đình: "Lần này ta vô ý xâm nhập quý phái tu hành, không thông báo trước, đây đúng là lỗi của ta, nhưng cũng là do có nguyên nhân, lôi kiếp khẩn cấp, cực chẳng đã."
"Đây là ba bình Long Huyết, là bí bảo ta có được từ một di tích nào đó, nay tặng cho các vị, coi như là lễ vật bồi thường lần này, điều này cũng có thể bù đắp tổn thất của các vị."
"Đợi sau khi ta độ kiếp xong, còn có trọng lễ gửi tặng, hy vọng mọi người có thể nể mặt."
Dứt lời, ba bình Long Huyết lập tức bay ra, bay đến trước mặt nam tử áo vàng và những người khác.
"Hửm?!"
Nam tử áo vàng Lưu Long chộp tay một cái, lập tức bắt lấy ba bình Long Huyết, dù bị bình ngăn cách, nhưng mọi người vẫn có thể cảm nhận được ba bình Long Huyết phát ra khí tức cực kỳ nóng bỏng, như ngọn lửa đang thiêu đốt, ẩn chứa năng lượng kinh khủng.
"Trời ơi, đây quả nhiên là Long Huyết!"
Có tu sĩ Luyện Bảo Cảnh lập tức chú ý tới ba bình Long Huyết này, hắn kiến thức rộng rãi, lập tức nhận ra, đây không phải hàng giả, mà là Long Huyết thật hàng thật giá thật.
"Thật hay giả vậy, lại có thể lấy ra Long Huyết?!"
"Long tộc chính là một trong những chủng tộc chí cường của vũ trụ, thực lực mỗi một con rồng đều vô cùng kinh khủng, lại còn sống trong bí cảnh Long tộc, chưa bao giờ dễ dàng xuất hiện ở thế giới bên ngoài, muốn săn giết một con rồng, lấy được Long Huyết, cực kỳ khó khăn."
"Đúng vậy, hơn nữa giết rồng là trọng tội, sẽ bị Long tộc liệt vào danh sách kẻ thù, truy sát vĩnh viễn, không ai dám mạo hiểm đắc tội Long tộc mà đi đồ long, điều này cũng khiến giá trị của Long Huyết tăng lên theo."
"Một bình Long Huyết như thế này, nếu đem ra đấu giá bên ngoài, thì vô giá, hơn nữa lại là ba bình, lễ vật như vậy đúng là rất có thành ý, đủ để bù đắp tổn thất của chúng ta."
Không ít đệ tử Quy Nguyên Phái đều chấn kinh, họ không ngờ kẻ độ kiếp kia lại chịu chơi như vậy, chỉ là lễ bồi thường mà ném ra ba bình Long Huyết, đây quả là lễ vật không tầm thường.
Mắt ai nấy đều lộ vẻ khao khát, dù sao đó cũng là Long Huyết trong truyền thuyết, có thể tôi luyện, cải thiện thể chất, thậm chí còn giúp người ta đột phá bình cảnh, không ít tu luyện giả đều muốn có được, không nghi ngờ gì đây là trọng bảo.
Cho dù là tu luyện giả Luyện Bảo Cảnh cũng vô cùng tâm động, nếu đạt được ba bình Long Huyết này, có lẽ có thể tăng thêm một chút xác suất họ đột phá tới Chân Hỏa Cảnh, hơn nữa đây là bảo vật có tiền chưa chắc đã mua được.
"Ngu xuẩn!"
Lưu Long cười lạnh một tiếng: "Chẳng qua là chút lợi lộc cỏn con đã mua chuộc được các ngươi sao?! Các ngươi cũng không nghĩ xem, tên nhóc này vì muốn sống, mà ném ra ba bình Long Huyết, vậy trên người hắn rốt cuộc còn bao nhiêu trọng bảo?!"
"Nếu giết hắn, những bảo vật này toàn bộ đều là của chúng ta, đâu cần hắn phải cho."
Hắn chỉ ra mấu chốt của vấn đề.
Mắt mọi người lập tức lộ vẻ tham lam, bọn họ quả thực đã bị Lưu Long thuyết phục, ba bình Long Huyết thôi mà, đối phương tiện tay ném ra, có thể tưởng tượng được đối với người kia, đây cũng không phải bảo vật gì quá trân quý.
Nhưng nghĩ như vậy, tên nhóc đó sở hữu bao nhiêu trọng bảo thì thật là đáng sợ.
Nói không chừng tên nhóc này chính là một cái kho báu di động, giết đối phương, những bảo vật kia đều thuộc về bọn họ.
Nếu bọn họ ngu ngốc bị ba bình Long Huyết mua chuộc, đó mới là bỏ dưa nhặt mè, nếu truyền ra ngoài, không biết sẽ bị bao nhiêu sư huynh đệ cười chê.
"Sư huynh nói rất đúng, chúng ta suýt chút nữa bị chút lợi lộc cỏn con hù dọa rồi."
"Đợi giết hắn, bảo vật trên người hắn chẳng phải toàn bộ đều là của chúng ta sao?"
"Hơn nữa hắn vô cớ xông vào địa bàn Quy Nguyên Tông chúng ta, đây bản thân đã là tử tội, ai tới cũng đều như vậy."
"Nói không sai, đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa, không có gì là không đúng."
Một đám đệ tử Quy Nguyên Tông cười lạnh liên tục, ánh mắt nhìn chằm chằm Hạ Bình, cứ như đang nhìn cá thịt trên thớt vậy, tên nhóc này đã là mặc cho họ chém giết rồi.
"Đệ tử Quy Nguyên Tông, ta đưa cho các ngươi ba bình Long Huyết làm bồi thường đã là nhân chí nghĩa tận rồi, nếu còn dám phá hoại ta độ kiếp, các ngươi sẽ phải trả giá bằng máu chảy thành sông, đừng trách ta không nhắc nhở các ngươi."
Mắt Hạ Bình lộ ra một tia hàn mang, vô cùng tức giận, hắn tự cho rằng mình đã cho đối phương đủ mặt mũi, không ngờ nhóm người này lại còn muốn thừa dịp người ta gặp nạn, giết người cướp của.
Những kẻ lợi dục huân tâm như thế này, không giết vài tên, bọn chúng đều không hiểu được đạo lý làm người.
Những người này thật sự tưởng rằng mình đang độ kiếp, thì không rảnh tay giết người sao?!
"Nhân cái con khỉ, dám xông vào địa bàn Quy Nguyên Tông ta chính là tử tội rồi, giết ngươi thì ai dám nói gì, còn dám kêu gào bắt chúng ta trả giá bằng máu chảy thành sông? Nói đùa, ngươi tưởng mình là ai, có giỏi thì hiện tại tới giết ta đi."
Một đám đệ tử Quy Nguyên Tông vô cùng khinh thường, bọn họ đã ăn chắc Hạ Bình, bất kể tên này có kêu gào cái gì, đều không thể ngăn cản quyết tâm giết người đoạt bảo của bọn họ.
"Chết!"
Trong tích tắc, Lưu Long ra tay, hắn lập tức rút ra một thanh đại đao màu vàng trên người mình, bên trên điêu khắc long văn, ẩn chứa một tia sức mạnh Thiên Long, dẫn động lực lượng hư không.
Đây là một kiện Trung Phẩm Linh Khí —— Long Lân Đao!
Nó chính là một thanh bảo đao được luyện chế từ vảy Thiên Long, bên trong khắc vô số trận pháp, vô kiên bất tồi, một đao chém xuống, lập tức có thể xé rách đại lục, thậm chí ẩn chứa uy lực của Thiên Long.
Dựa vào kiện Trung Phẩm Linh Khí này, hắn sở hướng phi mĩ, xưng hùng Luyện Bảo Cảnh.
Ầm~~
Long Lân Đao trong tay hắn vung lên, bộc phát ra hào quang màu vàng rực rỡ, loáng thoáng có hư ảnh Thiên Long hiện ra, có tiếng Thiên Long gào thét, thanh đại đao này lập tức trở nên khổng lồ, như một ngọn núi, khí thế như vực sâu, ngưng tụ thành thực chất, đao khí ẩn chứa uy năng xé rách hư không, hướng thẳng về phía đầu Hạ Bình bổ xuống.