Trong khoảnh khắc nói chuyện với hệ thống, Hạ Bình cũng không dừng tay, một quyền đấm tới, lập tức đánh trúng đầu của Chú Sát Yêu Thánh, cái đầu của nó tức thì vỡ vụn như dưa hấu.
Thế nhưng giây tiếp theo, đầu của nó lại nhanh chóng tái sinh.
Ầm!
Hạ Bình hóa tay thành đao, một đạo đao quang màu bạc oanh sát tới, sắc bén vô song, trong chớp mắt đã chém đứt ngang hai tay của Chú Sát Yêu Thánh, vết cắt trơn nhẵn, máu tươi văng tung tóe.
Thế nhưng chỉ trong một hơi thở, hai tay lại từ chỗ vết cắt mọc ra lần nữa, vô số tổ chức huyết nhục điên cuồng tái sinh, năng lượng bản nguyên từ sâu trong hư không truyền đến thân thể Chú Sát Yêu Thánh, bù đắp huyết nhục tinh hoa đã mất của nó.
Bành!
Hạ Bình lại tung một cước đá tới, thế lớn lực trầm, tựa như thần tượng tại thế, giẫm đạp tinh cầu, hung hăng đá vào thân thể Chú Sát Yêu Thánh, tạo ra lực trùng kích kinh khủng.
Tức thì thân thể Chú Sát Yêu Thánh chia năm xẻ bảy, bị oanh thành một bãi thịt nát.
Thế nhưng chỉ vài hơi thở thời gian, bãi thịt nát này nhanh chóng nhúc nhích, loáng cái đã khôi phục lại trạng thái ban đầu, thậm chí máu tươi văng ra ngoài cũng như có sinh mệnh, nhanh chóng ùa vào trong thân thể vốn có.
"Ha ha, phàm nhân ngu xuẩn, vô ích thôi, công kích của ngươi căn bản là vô dụng, ngoan ngoãn chịu chết đi, đây chính là khoảng cách giữa ngươi và Thánh Nhân, khoảng cách mà thân là phàm nhân vĩnh viễn không cách nào vượt qua."
Chú Sát Yêu Thánh đắc ý vô cùng, cực kỳ hung hăng càn quấy.
Mỗi lần công kích, Hạ Bình đều đấm nát đầu lâu của Chú Sát Yêu Thánh, hay tay trái, chân phải, trái tim của nó, thậm chí bất kỳ bộ phận nào, nhưng đều vô ích, vài hơi thở là nhanh chóng tái sinh trở lại.
Bất kỳ thần thông công kích nào cũng đều không thể giết chết Chú Sát Yêu Thánh.
Đánh nát thân thể đối phương cũng chẳng có tác dụng gì, đây vốn không phải là vết thương chí mạng của Bất Hủ cấp Yêu Thánh.
"Quả nhiên, thủ đoạn thông thường không thể giết chết Bất Hủ cấp Yêu Thánh."
Hạ Bình nheo mắt lại, đối với sự khiêu khích của Chú Sát Yêu Thánh, hắn không hề lay động, lẳng lặng chờ đợi phong ấn của Luân Hồi Bút giải tỏa.
Ong ong...
Đúng lúc này, từ sâu trong hư không truyền đến một luồng năng lượng thần bí, trong chớp mắt rót vào tận sâu bên trong Luân Hồi Bút.
Ngay lập tức dưới cảm nhận thần thức của Hạ Bình, sâu bên trong Luân Hồi Bút dường như xuất hiện năm tòa cửa đồng, tòa sau to lớn hùng vĩ hơn tòa trước, phía trên khắc dày đặc địa ngục phù văn.
Đồng thời, xung quanh cửa đồng dường như bị từng sợi xích đen kịt phong tỏa lại, kín mít, không để bất kỳ lực lượng nào từ sâu bên trong cửa ải này tràn ra ngoài.
Hắn lập tức hiểu ra năm tòa cửa đồng này đại diện cho năm trọng phong ấn của Luân Hồi Bút!
Ầm!
Trong tích tắc, một luồng năng lượng cường hoành thần bí hung hăng oanh kích lên tòa cửa đồng thứ nhất, tức thì xé rách tòa cửa đồng này, đánh thủng một lỗ hổng to lớn, từng sợi xích đen đứt gãy.
Ngay sau đó, Hạ Bình cảm nhận được từ sâu bên trong tòa cửa đồng này trào ra một luồng năng lượng kinh khủng, cùng với lượng thông tin khổng lồ, như thủy triều điên cuồng tràn vào sâu trong ý thức hải của hắn, gần như nhấn chìm tất cả.
"Phong ấn thứ nhất của Luân Hồi Bút tạm thời giải trừ, đạt được thần thông thứ nhất: Câu Hồn Đoạt Phách."
"Thuyết minh: Bất kỳ sinh linh nào, dù là thần ma, chỉ cần bị Luân Hồi Bút khóa chặt đều sẽ bị đoạt đi linh hồn, trên trời dưới đất không nơi nào trốn thoát, đây là quyền bính của Minh Thần."
Hạ Bình nhìn thấy Luân Hồi Bút dường như phong mang tất lộ, nơi đầu bút ẩn chứa phong mang màu đen, tản ra khí tức vô kiên bất tồi, đồng thời cũng tỏa ra từng đợt u quang.
Dường như chỉ cần khẽ điểm một cái, linh hồn của vô số sinh linh đều sẽ bị câu ra ngoài.
"Ký chủ, phong ấn lần này chỉ có thể duy trì một trăm hơi thở, bỏ lỡ thời gian này, phong ấn sẽ khôi phục trở lại, xin ký chủ chú ý thời gian sử dụng."
Giọng nói của hệ thống truyền ra.
"Một trăm hơi thở? Hoàn toàn đủ rồi."
Trong mắt Hạ Bình lóe lên một tia hàn mang, chiến đấu giữa cao thủ, quyết chiến sinh tử, thường thường một hơi thở đã là đủ rồi, thời gian một trăm hơi thở là hoàn toàn dư dả.
"Phàm nhân, ngươi muốn làm gì?"
Bất thình lình, lông tơ trên người Chú Sát Yêu Thánh dựng đứng, giác quan thứ sáu của một vị Bất Hủ Thánh Nhân đang cảnh báo nó mãnh liệt, nhân loại trước mắt này dường như đang định làm chuyện gì đó không tốt với nó, dường như đây là nguy cơ chí mạng.
Thế nhưng nó không dám tin, cho rằng đây là ảo giác, mình là Bất Hủ Yêu Thánh, sở hữu Bất Tử Thân, phàm nhân này dù có bản lĩnh thông thiên đến đâu, thì làm sao có thể giết chết mình.
Ầm!
Ngay trong tích tắc này, Hạ Bình ra tay, lấy Luân Hồi Bút ra, pháp lực của chín đại Tử Phủ không gian trên người hắn đều rót vào đó, mà Luân Hồi Bút giống như lỗ đen, nuốt chửng những pháp lực này sạch bách không còn một giọt.
Cho dù hiện tại pháp lực của hắn sánh ngang với Thánh Nhân bình thường, nhưng muốn thôi động hoàn toàn Luân Hồi Bút vẫn là một chuyện vô cùng khó khăn.
Hắn tay cầm Luân Hồi Bút, trên người tản ra khí tức thần bí khó lường, tựa như Minh Thần giáng lâm từ sâu trong địa ngục, nhắm về phía Chú Sát Yêu Thánh khẽ điểm một cái.
Ầm!
Trong chớp mắt, toàn bộ thân thể Chú Sát Yêu Thánh vỡ nát, dường như bị một luồng sức mạnh kinh khủng phá hủy hoàn toàn, từng tế bào đều đang vỡ vụn, hư không xung quanh nổ tung, bị oanh ra một cái hố to hàng ngàn cây số, gần như xuyên thủng toàn bộ Thanh Hải Thế Giới.
Mà linh hồn của nó cũng bị luồng sức mạnh này chộp lấy, giam cầm giữa không trung.
"Không thể nào, sâu kiến, phàm nhân, rốt cuộc ngươi đã làm gì ta, rốt cuộc đã làm gì?!" Chú Sát Yêu Thánh không nhịn được kinh hoàng hét lớn, nó phát hiện Bất Tử Thân của mình lúc này đã mất tác dụng.
Dường như lúc này nguyên thần của nó bị một luồng năng lượng thần bí giam cầm lại, hoàn toàn không cách nào hấp thu năng lượng bản nguyên vũ trụ, như vậy nó cũng không cách nào khôi phục thân thể ban đầu được nữa.
Lúc này, nó mới thực sự cảm thấy sự kinh hoàng vô tận, cảm nhận được cây bút thần bí kia, nơi đầu bút ẩn chứa hàn mang kinh khủng, dường như có thể xé rách mọi vật trên đời.
"Đây là bút gì, rốt cuộc là pháp bảo gì, tại sao có thể phá hủy Bất Tử Thân của ta, đây rốt cuộc là cái gì?" Chú Sát Yêu Thánh trừng trừng nhìn chằm chằm Luân Hồi Bút, một nỗi sợ hãi khó nói nên lời trào ra từ tận đáy lòng, nó cảm thấy mình bị cây bút này nhắm vào, tựa như bị Minh Thần nhắm vào vậy.
"Điều này thì ngươi không cần biết nữa, xuống địa ngục đi, Minh Vương muốn người chết canh ba, ai dám giữ người đến canh năm."
Hạ Bình mặt không cảm xúc.
"Không không không, tha cho ta, tha cho ta một mạng đi."
Chú Sát Yêu Thánh kinh hoàng hét lớn, toàn thân run rẩy: "Nếu ngươi không giết ta, ta nguyện làm nô lệ của ngươi, làm chó của ngươi! Ta có địa vị cực cao trong Yêu tộc, dưới trướng có hàng tỷ yêu tộc quân đoàn, cường giả như mây.
Còn có tại Yêu tộc Thánh Địa ta cũng có lượng lớn bảo tàng, tích lũy suốt hàng tỷ năm, đều có thể tặng hết cho ngươi, chỉ cần ngươi tha cho ta một mạng chó, tha cho ta một mạng chó!"
Nó quả thực hoảng sợ đến tột độ, cảm nhận được sự đe dọa đến tính mạng, cầu xin Hạ Bình tha mạng.
Nếu có ai nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ bị dọa đến hồn siêu phách lạc, đây chính là Bất Hủ cấp Yêu Thánh, sở hữu Bất Tử Thân, tồn tại cấp bậc Vũ Trụ Bá Chủ.
Bây giờ lại đi cầu xin một phàm nhân Lôi Kiếp Cảnh tha mạng, tự nguyện làm chó, truyền ra ngoài chắc chắn sẽ chấn kinh vũ trụ.
Thế nhưng dù tin tức này có truyền ra ngoài, cũng chẳng có mấy người tin vào chuyện hoang đường như thế.