Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 6490 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2061
Gaia thức tỉnh

❊ ❊ ❊

Không gian Sơn Hà Châu.

Trong lúc Hạ Bình độ kiếp, mấy ngày nay Liễu Như Lan vẫn luôn ở lại trong không gian Sơn Hà Châu để tu luyện, đồng thời nàng cũng coi như đã có một mức độ hiểu biết nhất định về nơi này.

"Thật quá giàu có."

Đây là ấn tượng đầu tiên của Liễu Như Lan về không gian Sơn Hà Châu, trong không gian này quả thực là linh dược như mây, linh cốc như mây, nhiều không đếm xuể, vô biên vô tận.

Nàng nhìn thoáng qua, liền thấy những ruộng thuốc và ruộng lúa bát ngát vạn dặm.

Hơn nữa đây không phải là linh cốc bình thường, mà là Thủy Tinh Hương Mễ, Hoàng Kim Ngọc Mễ, v.v., đều là những loại linh cốc tuyệt phẩm, những linh cốc này nhìn khắp toàn bộ vũ trụ đều được coi là vật tư trân quý.

Thế nhưng ở trong không gian này, lại trồng đến mấy trăm triệu km vuông, căn bản là ăn không hết.

Đây hoàn toàn chính là loại nhà giàu mới nổi, địa chủ trọc phú.

Những ngày này nàng cũng không biết mình đã ăn bao nhiêu linh mễ, ăn đến mức trong lòng cảm thấy hơi chột dạ, trời mới biết những ngày này nàng đã "ăn" hết bao nhiêu tiền, ăn đến mức nàng phải cảm thấy xót xa.

Nếu như người bên ngoài nhìn thấy nàng hoang phí linh mễ như vậy, e rằng sẽ tức đến hộc máu.

"Tuy nhiên lợi ích nhận được cũng cực kỳ nhiều."

Liễu Như Lan cũng không thể không thừa nhận, chính vì hoang phí linh mễ như vậy, mới khiến cho tu vi của nàng những ngày này đột phá mãnh liệt, pháp lực đạt được sự tiến bộ vượt bậc, tương đương với việc tiết kiệm được công phu ngưng luyện pháp lực mấy trăm năm.

Hơn nữa những linh mễ này có thể tôi luyện thể chất, khiến khí huyết trong cơ thể nàng sôi trào, tăng cường tiềm chất thân thể.

Cũng chẳng trách những gia tộc lớn kia luôn có thiên tài xuất hiện lớp lớp, cường giả như mây, thực tế nếu không có tài nguyên, cho dù là nhân vật yêu nghiệt đến đâu, cũng rất khó trưởng thành.

Nhưng dù là người có tư chất bình thường, nếu ngày ngày dùng linh mễ linh dược, cũng có thể thúc đẩy nâng cao lên tới cảnh giới thiên tài.

Đây chính là chênh lệch về tài phú.

"Nơi này linh dược cũng được trồng rất nhiều."

Liễu Như Lan nhìn sang những nơi khác, xung quanh trồng từng mảnh từng mảnh ruộng thuốc.

Bốn phía phong phú đa dạng, từng mảnh ruộng đất được gieo trồng xuống, san sát dày đặc, linh khí nồng đậm, dược khí sôi trào, giữa không trung vậy mà ngưng tụ thành tầng mây dày đặc.

Người thường ở trong nơi này thôn thổ dược khí, đều có thể diên niên ích thọ, không tai không bệnh.

Ở nơi này, linh dược ngàn năm đều coi là vật tư bình thường, chỉ có linh dược cấp bậc vạn năm và mười vạn năm mới được coi là trân quý.

Thánh dược mới được coi là dược liệu đỉnh cấp.

Thậm chí trông coi ruộng thuốc còn là Thái Cổ Di Chủng, tu vi mỗi con đều đạt tới Lôi Kiếp Cảnh, nàng quả thực nhìn đến ngây người, chưa từng nghe nói loại Thái Cổ Di Chủng nào cam lòng làm việc cho nhân loại, hơn nữa còn là làm nông phu.

Chỉ riêng tài phú mà nàng nhìn thấy bằng mắt thường, ước chừng đã có thể so sánh với môn phái cấp Thánh bình thường rồi.

Thế nhưng môn phái cấp Thánh là tích lũy không biết bao nhiêu năm mới có được tài phú, còn Hạ Bình thì sao, thế nào nhìn cũng chỉ mới sống mấy chục năm, hoàn toàn không thể so sánh với những thế lực có lịch sử lâu đời như môn phái cấp Thánh.

Nhưng tài phú hiện tại lại ngang ngửa với môn phái cấp Thánh bình thường, điều này thực sự quá khoa trương.

Tuy nhiên điều khiến Liễu Như Lan cảm thấy hơi tức giận chính là, người chăm sóc ruộng thuốc và ruộng lúa lại là những thiếu nữ của các chủng tộc lớn, ai nấy đều đẹp đến mức muốn phát điên.

Nghe nói ban đầu đều là những thiếu nữ nô lệ bị thương nhân nô lệ bắt tới, nhưng Hạ Bình đã cứu các nàng, liền để các nàng ở lại trong không gian Sơn Hà Châu quản lý ruộng thuốc.

Tuy nhìn qua bây giờ là thị nữ, nhưng theo tính cách của tên khốn vô sỉ này, có khi nào là muốn để các nàng làm phi tử, muốn ngồi hưởng hậu cung ba ngàn giai lệ hay không.

Vừa nghĩ tới tên sắc phôi Hạ Bình này, đêm đêm sanh tiêu, để vô số thị nữ xinh đẹp hầu hạ, sống cuộc sống rượu thịt sa đọa, nàng liền cảm thấy hơi bực bội, hận không thể cắt bỏ cái thứ gây họa đó xuống.

"Ừm, độ kiếp kết thúc rồi?"

Ngay lúc này, trong lòng Liễu Như Lan khẽ động, Tâm Hữu Linh Tê Thuật trên người nàng vận chuyển, lập tức cảm nhận được tình huống hiện tại của Hạ Bình, dường như lôi kiếp đã độ qua, lúc này đang trở lại không gian Sơn Hà Châu.

Vút!

Quả nhiên giây tiếp theo, thân hình Hạ Bình lóe lên, lập tức xuất hiện trước mặt Liễu Như Lan.

"Xem ra lần độ kiếp này rất thuận lợi."

Nhìn thấy Hạ Bình bình an trở về, Liễu Như Lan cũng lập tức thở phào nhẹ nhõm, mặc dù trước đó đối với việc Hạ Bình độ qua lôi kiếp rất có lòng tin, nhưng đây dù sao cũng là lôi kiếp, kiếp nạn mà người tu luyện sợ hãi nhất.

Ai biết sẽ xảy ra ngoài ý muốn gì, trước khi kết thúc thì cái gì cũng khó nói.

Cho nên, bây giờ thấy Hạ Bình bình an vô sự, nàng mới coi như yên tâm.

"Đó là điều đương nhiên, cũng không nhìn xem ta là ai."

Hạ Bình đắc ý nói, hắn nhìn Liễu Như Lan, dường như nhận ra điều gì đó: "Sao thế? Thấy nàng có vẻ tâm sự nặng nề, chẳng lẽ là có lời gì muốn nói với ta sao?"

"Không sai."

Liễu Như Lan gật đầu, hiện tại nàng đã có quan hệ thực chất với Hạ Bình, cũng không có gì phải giấu giếm: "Lát nữa ta phải tiếp tục đi tiếp nhận truyền thừa của Huyết Hồn Lão Tổ, e rằng không thể ở lại nơi này lâu được."

Nàng biểu thị bản thân muốn tạm thời rời đi một thời gian, tiếp tục tiếp nhận truyền thừa mà Huyết Hồn Thánh Nhân để lại, truyền thừa tại một nơi ở thế giới Thanh Hải trước đó, chẳng qua chỉ là một trong những cứ điểm mà thôi.

Thực tế cứ điểm bí mật của Huyết Hồn Thánh Nhân trong vũ trụ thực sự quá nhiều, đây đều là những quân bài dự phòng mà ông ta để lại.

"Hóa ra là vậy, chuyện này cũng không sao."

Hạ Bình rất bình tĩnh, dù sao hắn đã trao đổi số liên lạc với Liễu Như Lan, chỉ cần là nơi mạng ảo có thể phủ sóng, liền có thể liên lạc với nhau, không cần lo lắng như lần trước mất liên lạc.

Nếu có vấn đề, có thể liên hệ bất cứ lúc nào.

"Nhưng nàng muốn đi nơi nào, có cần ta tiễn nàng một đoạn không?"

Hạ Bình hỏi.

"Không cần, trên người ta có ấn ký Huyết Hồn Thánh Nhân để lại, chỉ cần thúc động ấn ký này, liền có thể truyền tống tới bất kỳ Hồn Điện nào trong vũ trụ." Liễu Như Lan xua xua tay.

Chính vì có sự tồn tại của ấn ký Huyết Hồn Thánh Nhân này, cho nên lần trước nàng mới có thể may mắn thoát khỏi tay Chú Sát Yêu Thánh.

Tất nhiên, điều này cũng không có nghĩa là nàng có thể trốn thoát bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu, dù sao phát động ấn ký này cũng cần một khoảng thời gian nhất định, lần trước Chú Sát Yêu Thánh không có sự chuẩn bị, nên mới để Liễu Như Lan nắm bắt được sơ hở, kịp thời chạy thoát.

Nếu như Chú Sát Yêu Thánh có sự chuẩn bị, e rằng muốn chạy trốn cũng không phải là chuyện đơn giản như vậy nữa.

"Nhớ kỹ, đừng có đi trêu hoa ghẹo nguyệt ở khắp nơi, bằng không ta sẽ không tha cho chàng đâu."

Liễu Như Lan đôi mắt đẹp trừng Hạ Bình một cái đầy hung dữ.

"Phải không? Mấy ngày trước sao ta nhớ nàng cầu xin tha thứ, bảo ta tha cho nàng nhỉ?"

Hạ Bình cười híp mắt nói.

"Phi, sắc phôi, lưu manh, mặt dày." Nghe thấy lời này, Liễu Như Lan khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, cơ thể tê rần, tức giận dậm một cước thật mạnh lên mu bàn chân Hạ Bình, vô cùng thẹn thùng.

Nàng thúc động ấn ký trên người, oanh một tiếng, lập tức một luồng sức mạnh bao bọc lấy cơ thể nàng, hòa vào hư không.

Giây tiếp theo, nàng liền biến mất tại chỗ, không biết bị truyền tống tới nơi nào.

"Ừm?! Tiểu Ngốc tỉnh rồi?!"

Ngay lúc này, không lâu sau khi Liễu Như Lan rời đi, trong lòng Hạ Bình khẽ động, cảm nhận được Tiểu Ngốc đang trong giấc ngủ say dường như cuối cùng đã tiêu hóa củng cố được năng lượng trong cơ thể, từ trong giấc ngủ say tỉnh lại.

Một luồng khí tức mạnh mẽ lập tức bao trùm toàn bộ không gian Sơn Hà Châu, không gian xung quanh chấn động, dường như có hai thế giới đang va chạm vào nhau vậy.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1931
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »