Trong nháy mắt, năm sáu tên yêu ma binh lính tay cầm trường mâu, đâm tới với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, trong không trung truyền đến tiếng xé gió, dường như muốn xuyên thủng vùng không gian này.
Yêu ma xung quanh đều lắc đầu, chúng cho rằng tên Thiêu Đốt Ma đó chết chắc rồi, trên người chắc chắn sẽ xuất hiện lỗ thủng dày đặc, toàn thân chảy đầy máu tươi.
Bịch bịch bịch!!!
Đúng lúc này, từng cây trường mâu oanh kích lên người Hạ Bình, tại chỗ đã bị một cỗ khí kình mạnh mẽ chấn nứt, chúng giống như đang oanh kích lên tường đồng vách sắt vậy.
Lập tức, từng cây trường mâu đứt gãy, bị chấn thành một đống phế thiết.
"Không thể nào!"
Đám yêu ma binh lính này trợn to hai mắt, quả thực không dám tin, chúng cho rằng mình liên thủ là có thể dễ dàng đâm chết tên Thiêu Đốt Ma này, rồi giết người diệt khẩu, không ngờ đến cả phòng ngự của đối phương cũng không phá nổi.
"Các ngươi đang làm gì đấy? Chẳng lẽ là đang gãi ngứa cho ta sao?"
Hạ Bình lộ ra vẻ mặt mờ mịt, dường như không rõ vừa rồi đám yêu ma binh lính này đã làm gì.
"Khốn kiếp, quá coi thường ma rồi, đây rốt cuộc là ánh mắt gì chứ, chúng ta toàn lực một kích, chỉ là gãi ngứa cho hắn sao?!"
"Tên khốn này rốt cuộc muốn sỉ nhục chúng ta đến mức nào mới chịu dừng tay."
"Thằng cha to con chết tiệt, cậy mình phòng ngự mạnh mà kiêu ngạo, ta không tin là không giết được ngươi, mọi người cùng lên."
"Bố trí đại trận, đâm chết nó, xé xác nó thành mười mảnh tám mảnh."
"Giết giết giết, ta phải băm vằm tên cháu rùa này ra thành trăm mảnh, băm vằm ra thành trăm mảnh!"
Đám đông yêu ma binh lính giận dữ, nổi trận lôi đình, chúng cảm thấy mình đang bị tên Thiêu Đốt Ma trước mắt sỉ nhục, ánh mắt đó rõ ràng là đang khinh miệt thực lực của chúng.
Chúng toàn lực một kích, vậy mà đều không thể phá nổi phòng ngự của tên Thiêu Đốt Ma này, nếu chuyện này truyền ra ngoài, thì sau này chúng còn đứng chân ở Nham Thạch Thành thế nào được nữa.
Phải biết rằng trong thế giới yêu ma, thực lực mới là tất cả, nếu bị người ta cho rằng thực lực không đủ, thì đời này của chúng coi như tiêu tùng, căn bản sẽ không được thăng tiến, cũng không được coi trọng.
Đám yêu ma binh lính này xông lên, thi triển từng môn thần thông tuyệt học, trên người bộc phát ra ma khí kinh khủng, hình thành cự lãng ngút trời, oanh kích xuống hướng Hạ Bình, dường như muốn nhấn chìm tất cả.
Hạ Bình nhẹ nhàng vung tay, giống như đang đập ruồi vậy, vỗ lên khối ma khí kia.
Đám yêu ma binh lính kia còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, vừa rồi chúng lao lên với tốc độ bao nhiêu, thì bây giờ bay ngược trở lại với tốc độ bấy nhiêu, đồng thời phát ra những tiếng kêu thảm thiết.
Bộp!
Từng tên yêu ma binh lính giống như lũ ruồi, bị vỗ dính vào tường thành, lập tức phát ra một tiếng vang lớn, thân thể của chúng cũng bị chấn thành một đống thịt vụn, chết không toàn thây.
Bức tường vốn kiên cố, lúc này dường như đã xuất hiện những vết nứt nhẹ.
"Cái này!"
Đám đông yêu ma bên cạnh đều ngơ ngác, hoàn toàn không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy, chỉ là một chưởng mà thôi, đám tinh nhuệ binh lính này vậy mà đã bị vỗ chết, thành một đống thịt vụn, đến giãy giụa cũng không cách nào làm được.
"Xin lỗi, ta không ngờ đám binh lính này lại yếu ớt như vậy, vỗ nhẹ một cái đã chết rồi. Nhưng mà bọn chúng muốn giết ta, ta bất đắc dĩ mới vỗ chúng một cái, thế này chắc là vô tội nhỉ."
Hạ Bình sờ sờ đầu, vẻ mặt vô cùng chất phác.
"Vô tội? Vô tội cái tổ cha ngươi, á á á, vậy mà dám giết binh lính Nham Thạch Thành của ta, giữa thanh thiên bạch nhật giết ma, ngươi chết chắc rồi, có lên trời xuống đất cũng không ai cứu được ngươi."
Một tên yêu ma binh lính A hét lên, giận không kìm được.
Cũng chẳng biết đã bao lâu rồi chưa từng xảy ra chuyện như thế này, vậy mà có binh lính bị yêu ma giết tại chỗ trước tường thành, đây quả thực là sự kiện ác tính chưa từng có.
Đây là đang khiêu khích tôn nghiêm của Nham Thạch Lĩnh Chủ trước mặt bàn dân thiên hạ, đây là hành vi không thể tha thứ!
Quan trọng hơn là, đám binh lính chúng nó vậy mà không thể hạ gục tên Thiêu Đốt Ma ngu xuẩn đáng chết này, đây quả thực là kỳ sỉ đại nhục, tuyệt đối không thể dung thứ.
"Địch tập, địch tập, có yêu ma gây sự ở cổng thành rồi."
Bên cạnh có yêu ma binh lính gào lớn, gọi bạn gọi bè, thậm chí còn gõ vang chuông báo động, biểu thị có kẻ địch mưu đồ gây rối tại Nham Thạch Thành, giết ma giữa thanh thiên bạch nhật.
Rào rào~
Trong nháy mắt, toàn bộ cổng thành đều chấn động, từng đội yêu ma tinh nhuệ binh lính bay tới từ bốn phương tám hướng, chúng nghe thấy tiếng báo động, quả thực không chút chậm trễ mà bao vây tới.
"Đáng chết, tên Thiêu Đốt Ma này rước lấy phiền phức lớn rồi."
"Vậy mà kinh động đến Thành Vệ Quân, tên Thiêu Đốt Ma này chết chắc."
"Không ổn, mau lùi lại, lập tức rút lui, Thành Vệ Quân xuất động, cỏ không mọc nổi đâu, chúng ta không thể đứng gần, nếu không chắc chắn sẽ bị vạ lây, thậm chí có thể bị coi là đồng bọn."
Đám yêu ma xung quanh cũng biến sắc, chúng căn bản không dám đứng lại trước cổng thành, đều nhanh chóng tẩu tán về bốn phương tám hướng, tránh việc xông vào chiến trường này rồi bị coi là đồng bọn của tên Thiêu Đốt Ma. Nếu vậy thì đúng là tai bay vạ gió rồi.
"Yêu ma nào mà gan to vậy, lại dám gây sự ở cổng thành Nham Thạch Thành, đúng là tự tìm đường chết!"
Từ xa, một tên Ngưu Giác Ma cao tám mét, tay cầm cự phủ, mình mặc giáp đen, khí thế hung hăng lao tới, hắn là một vị cao cấp tướng lĩnh của Nham Thạch Thành, phía sau dẫn theo một đại đội nhân mã.
Sau khi nghe thấy tiếng báo động, hắn vội vàng không quản ngại khó khăn mà đuổi tới, đôi mắt trâu trợn to, thở ra từng luồng khí nóng.
"Báo cáo Thống lĩnh đại nhân, chính là tên Thiêu Đốt Ma này, thuộc hạ nghi ngờ nó là gian tế của lãnh địa khác, nên ra tay muốn bắt nó lại để thẩm vấn kỹ càng, không ngờ nó lại dám chống cự quyết liệt, thậm chí bạo khởi gây khó dễ, giết chết mấy anh em."
Một tên yêu ma binh lính A lập tức vừa ăn cướp vừa la làng: "Thống lĩnh đại nhân, ngài nhất định phải bắt tên ác tặc này lại, trừng trị thật nặng, để an ủi linh hồn những người anh em đã khuất."
"Tên tặc tử tốt, thân là gian tế mà còn dám kiêu ngạo như vậy, gan to bằng trời rồi, anh em, cùng lên, loạn phủ chém chết tên Thiêu Đốt Ma này."
Ngưu Giác Ma quát lớn, giận không kìm được, tay cầm cự phủ, cứ thế tập kích tới.
Một đạo phủ ảnh oanh kích xuống hư không, dường như muốn xẻ đôi vùng đại địa này, thế mạnh lực trầm, có một tia khí thế khai sơn phá địa, vô cùng đáng sợ.
Đám yêu ma binh lính khác cũng đằng đằng sát khí, giận không kìm được, bất kể tên Thiêu Đốt Ma này đúng hay sai, tóm lại dám giết binh lính ở cổng thành, tại Nham Thạch Thành chính là trọng tội, tội không thể tha.
Ầm ầm ầm.
Lập tức từng đội binh lính xuất động, tay cầm cự phủ, oanh sát về phía Hạ Bình, yêu ma chi lực kinh khủng hình thành đại trận, nghiền ép hư không, phong tỏa hư không, dường như phương viên ngàn dặm đều bị áp lực vô hình này đè sập.
Bịch!
Hạ Bình nhẹ nhàng nhấc tay, một chưởng vỗ lên đạo phủ ảnh đó, giống như Thác Tháp Thiên Vương vậy, đỡ lấy cự phủ này, chống đỡ cả vùng thiên địa.
Kình lực mạnh mẽ thẩm thấu vào toàn thân hắn, nhưng lại bị hắn trong nháy mắt chuyển dời, truyền xuống mặt đất dưới hai chân, chấn cho đại địa xung quanh xuất hiện một cái hố sâu khổng lồ, xung quanh xuất hiện vô số vết rạn nứt.
Cái gì?!
Ngưu Giác Ma kinh hãi tột độ, hoàn toàn không ngờ một búa kinh thiên của mình vậy mà bị tên Thiêu Đốt Ma nhỏ bé này chặn lại, nhìn qua đối phương dường như vẫn không mảy may tổn hại gì.