Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 1044 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 443
Thủ lĩnh Truy Phong Tặc

❊ ❊ ❊

Chẳng bao lâu sau, gã trung niên mặc áo đen kia đã đi đến tầng cao nhất của tòa cao ốc này. Đó là một phòng nghỉ rộng lớn, bốn phía được lắp kính sát đất, tầm nhìn vô cùng thoáng đãng, có thể bao quát toàn thành phố.

Đứng ở nơi này, có một loại cảm giác như đang chinh phục tất cả mọi thứ.

Lúc này, trong phòng nghỉ có hai người đàn ông trung niên đang uống trà trò chuyện, trên người cả hai đều tỏa ra khí tức đáng sợ, có khí độ của bậc kiêu hùng, hơn nữa tu vi võ đạo đều đã đạt đến cảnh giới Võ Sư tứ trọng thiên.

Thực lực như vậy, dù ở Tây Hoang Thành cũng có thể xem là cao thủ đáng gờm.

Bọn họ đang bàn bạc chuyện gì đó, không khí vô cùng hòa hợp, dường như là bạn cũ nhiều năm.

Cộc cộc cộc!!!

Đúng lúc này, bên ngoài phòng nghỉ vang lên tiếng gõ cửa.

Một người đàn ông trung niên mặc áo trắng nhíu mày, dường như không ngờ lúc này còn có người đến làm phiền, nhưng sau khi suy nghĩ một chút, hắn vẫn mở miệng nói: "Vào đi."

"Tuân lệnh, bang chủ."

Gã trung niên mặc áo đen nghe thấy lời bên trong, lập tức đẩy cửa lớn, đi thẳng vào trong. Người đàn ông trung niên mặc áo trắng trước mắt này chính là bang chủ của Vô Pháp Bang - Sa Lực Đạt, vị kiêu hùng thống trị toàn bộ Vô Pháp Bang.

Hắn vào phòng nghỉ, cũng lập tức chú ý đến một người đàn ông trung niên có vết sẹo trên mặt đang ngồi cạnh bang chủ. Đồng tử hắn co rút lại, nói: "Bang chủ, không ngờ ngài vẫn đang tiếp khách, thật sự là quấy rầy rồi."

"Không sao, ngươi đến cũng vừa lúc, ta cũng có chuyện muốn bàn bạc với ngươi."

Bang chủ Vô Pháp Bang - Sa Lực Đạt phất tay, nói: "Giới thiệu với ngươi một chút, vị này là thủ lĩnh Truy Phong Tặc - Khấu Cao, cũng là đối tác lợi ích quan trọng mà chúng ta hợp tác quanh năm."

"Lần này hắn đích thân đến Vô Pháp Bang, chính là hy vọng cùng chúng ta hợp tác một phi vụ lớn."

Thủ lĩnh Truy Phong Tặc - Khấu Cao mỉm cười: "Sa bang chủ khách khí rồi, chẳng qua cũng chỉ là đôi bên cùng có lợi mà thôi. Chữ 'Nhân' viết thế nào? Chính là hai người nâng đỡ lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau, hợp tác lẫn nhau, cùng nhau tiến bộ, như vậy mới được gọi là người."

"Chỉ một mình một người, làm sao đứng vững trên thế giới này?! Bạn bè nhiều, con đường trên thế giới này mới dễ đi. Người đạo cao thì được nhiều người giúp, người thất đạo thì ít người giúp. Chúng ta hợp tác cùng nhau, mới có thể kiếm miếng cơm ăn trên thế giới này, hưởng thụ vinh hoa phú quý."

Trên người hắn tỏa ra một phong thái nho nhã, giống như một vị mưu sĩ nắm chắc trí tuệ trong tay.

Sa Lực Đạt cười lớn: "Không hổ là thủ lĩnh Truy Phong Tặc, quả nhiên có trí tuệ, hiểu triết lý, hèn gì bị cảnh sát Liên Bang truy sát nhiều lần mà vẫn không chết, vẫn sống khỏe mạnh như thường."

"Tiểu Trần à, ta nói thẳng với ngươi luôn, lần này lão Khấu đến đây chính là để tìm chúng ta tiêu thụ tang vật. Hắn gần đây đã cướp được một thương đội, đoạt được không ít đan dược linh dược, trong đó có một lượng lớn Mộc Linh Đan."

"Hiệu quả của Mộc Linh Đan này tốt thế nào, ta nghĩ ngươi cũng rất rõ, cảnh giới Võ Sư cũng cần nó để tu luyện. Đây là mặt hàng đắt khách, một khi tung ra thị trường, lập tức sẽ bán hết veo. Đây là một giao dịch trị giá năm tỷ Liên Bang tệ, không phải chuyện nhỏ đâu."

"Ta hy vọng ngươi lập tức triển khai kênh bán hàng ở Tây Hoang Thành, kiếm món hời lớn."

Hắn ý khí phong phát, tâm trạng vô cùng vui vẻ, dù sao đây cũng là giao dịch trị giá năm tỷ Liên Bang tệ, phi vụ làm ăn hiếm có. Sau khi chuyện này kết thúc, hắn cũng không biết mình sẽ kiếm được bao nhiêu tiền.

Cho dù có đi chơi gái, cũng có thể chơi tới thiên hoang địa lão.

"Giao dịch trị giá năm tỷ Liên Bang tệ?!"

Nghe thấy lời này, gã trung niên áo đen cũng cảm thấy vô cùng chấn động, ngay cả đối với Vô Pháp Bang, phi vụ làm ăn này cũng không thể coi thường, một khi thành công, cả bang phái từ trên xuống dưới đều có thể ăn thịt.

"Bang chủ, thật ra lần này tới đây, tôi có chuyện không thể không bẩm báo, chuyện này vô cùng quan trọng..."

Sa Lực Đạt nhíu mày: "Chuyện gì, cứ nói đi." Hắn theo bản năng cảm thấy chuyện này rất khó giải quyết, nếu không thuộc hạ của mình cũng sẽ không đặc biệt tới làm phiền mình đang tiếp khách quan trọng.

"Là thế này, lúc nãy Tây Hoang Thành có một vị khách khó chơi xuất hiện." Gã trung niên áo đen chắp tay nói, hắn kể lại chuyện vừa xảy ra không thiếu một chữ, cũng không kiêng dè thủ lĩnh Truy Phong Tặc - Khấu Cao.

Thế nhưng nghe xong lời của gã trung niên áo đen, sắc mặt của Khấu Cao càng ngày càng khó coi.

Bình một tiếng, còn chưa đợi gã trung niên áo đen nói xong, hắn đập mạnh một chưởng lên cái bàn gỗ phía trước, kình khí mạnh mẽ bùng nổ, lập tức đánh nát chiếc bàn này thành nhiều mảnh.

"Gan to, lá gan thật lớn!"

Khấu Cao gầm lên một tiếng, tức giận không thể ngăn được: "Một thằng nhãi ranh lông còn chưa mọc đủ mà cũng học đòi người ta đến giết Khấu Cao ta, còn muốn giết ta để nổi danh thiên hạ. Rốt cuộc là ai cho nó lá gan này, nó chán sống rồi sao?!"

Hắn tức đến nỗi mũi lệch cả sang một bên, căn bản không muốn nghe hết lời gã trung niên áo đen.

Nghĩ xem, Truy Phong Tặc hắn hoành hành ngang ngược ở Tây Hoang đã hơn mười năm, làm đủ mọi điều ác, giết người như ngóe, có thể nói danh tiếng đã đến mức trẻ con nghe thấy cũng không dám khóc, không ai là không sợ.

Người bình thường nghe thấy danh tiếng Truy Phong Tặc, sớm đã sợ đến tè ra quần, hai chân run cầm cập.

Thế mà một tên công tử bột không biết từ đâu chui ra, vừa tới Tây Hoang Thành đã ngang ngược hống hách, kêu gào muốn giết sạch Truy Phong Tặc, muốn lấy cái đầu của Khấu Cao hắn, muốn nổi danh thiên hạ.

Từ bao giờ mà Truy Phong Tặc bọn họ lại rơi vào cảnh bị một tên công tử thế gia dùng làm bàn đạp, trở thành một vai phụ để đối phương lập uy. Nếu hắn có thể nhịn chuyện này, thì hắn thà đi chết cho xong, làm một con rùa rụt cổ.

"Khấu huynh, chớ nóng giận, chớ nóng giận." Sa Lực Đạt không nhịn được khuyên ngăn.

Khấu Cao lộ ra nụ cười dữ tợn, nhìn chằm chằm Sa Lực Đạt: "Sa huynh, một thằng nhãi ranh lông còn chưa mọc đủ, bây giờ muốn đứng trên đầu ta ị đái, còn muốn giết ta để nổi danh thiên hạ, xin hỏi ngươi bảo ta làm sao không nóng giận cho được?!"

"Nói thật đi, Vô Pháp Bang các ngươi định thế nào? Có phải là muốn tiết lộ sào huyệt của Truy Phong Tặc ta, bán đứng lợi ích của Truy Phong Tặc ta, rồi dâng đầu ta lên để lấy lòng cái tên công tử thế gia kia không?!"

Mặc dù lúc nãy bọn họ còn đang giả vờ giả vịt, tỏ vẻ anh em huynh đệ thân thiết, nhưng đã lăn lộn trong giới giang hồ, ai mà không biết hắc đạo không có người tốt, chỉ cần có đủ lợi ích, ai cũng có thể bán đứng ai.

Hắn tuyệt đối sẽ không khờ khạo mà tin vào bản tính của Sa Lực Đạt.

Thực tế nếu Hạ Bình chỉ là một tên công tử bột bình thường, hắn chỉ coi như là một trò cười để xem, vấn đề là trong tay đối phương có vũ khí sát thương hạng nặng như Quang Thần Hào, chẳng khác nào quân đội điều chiến hạm đến vây quét hắn.

Đây đã là nguy hiểm đến tính mạng rồi, nếu bị đối phương tìm ra sào huyệt, e rằng bọn họ sẽ lành ít dữ nhiều, thậm chí là bị tiêu diệt toàn bộ, cho nên hắn mới tức giận như vậy.

"Ngươi nói cái gì vậy, cái tên công tử thế gia đó chỉ là cái rắm."

Sa Lực Đạt cười lạnh: "Vỏn vẹn một trăm triệu mà muốn ta bán đứng lợi ích của anh em sao? Ngươi nghĩ điều đó có thể không? Chúng ta hợp tác với nhau đã hơn mười năm, mỗi năm đều có giao dịch hàng tỷ Liên Bang tệ, lợi ích không biết là bao nhiêu."

"Bây giờ tên công tử cuồng vọng đó muốn giết ngươi, đó chính là muốn cắt đứt đường tài lộc của ta."

"Cắt đứt đường tài lộc của người khác, như giết cha mẹ người ta, ngươi nói xem ta có thể dung tha cho hắn không?!"

Trong mắt Khấu Cao lộ ra một tia hàn mang: "Tốt lắm, có câu nói này của ngươi là được rồi, ta đi tập hợp nhân thủ ngay lập tức, lặng lẽ tiêu diệt tên công tử này."

"Mặc dù hắn có bối cảnh thâm hậu, nhưng ở Tây Hoang Thành này còn chưa đến lượt hắn làm càn."

"Hơn nữa, ở nơi này chết mấy người, muốn truy cứu căn bản là không thể."

Hắn đã nảy sinh sát tâm, muốn lập tức tiêu diệt Hạ Bình, tránh đêm dài lắm mộng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:330
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »