"Hắc Hạt Vương!"
Ngay lúc này, một vị nhân tộc vương giả vận bạch y chặn đứng trước mặt Hắc Hạt Vương cùng đám yêu quái. Hắn lăng không hư độ, phá không mà đến, đối diện với trăm vạn đại quân yêu tộc vẫn không chút sợ hãi.
Đối với cường giả cấp bậc này, ưu thế về số lượng đã không còn tác dụng, quan trọng chính là chất lượng.
"Nhân loại!"
Hắc Hạt Vương nhìn chằm chằm nhân tộc vương giả này, sắc mặt âm trầm: "Ngươi muốn cản ta?!"
"Trở về đi."
Trung niên nam tử bạch y trầm giọng nói: "Nơi này là địa bàn nhân tộc ta, không dung cho ngươi đến giương oai."
"Nhân tộc các ngươi giết con ta, còn muốn bổn vương trở về, nén giận sao?!" Hắc Hạt Vương cười lạnh, "Hôm nay các ngươi không cho ta một lời giải thích, giao ra hung thủ, diệt tộc hung thủ, bổn vương thề không bỏ qua!"
Ngữ khí của hắn vô cùng ngang ngược bá đạo.
"Con ngươi chết, chẳng qua là tự làm tự chịu!"
Trung niên nam tử bạch y thản nhiên nói: "Nó dám đến địa bàn nhân tộc ta gây chuyện, liền phải chuẩn bị sẵn giác ngộ cái chết. Nếu bây giờ không lui đi, Hắc Hạt Vương ngươi cũng phải chết, bây giờ Vân Tiêu Giới này không phải thiên hạ của yêu tộc các ngươi."
Trên người hắn tuôn ra sát khí nồng đậm, không chút nhượng bộ, nơi này là địa bàn của nhân loại, không thể lùi được nữa.
"Nực cười!" Hắc Hạt Vương tức cực mà cười, "Chỉ dựa vào ngươi cũng muốn giết bổn vương, chẳng lẽ bây giờ bổn vương bị các ngươi cưỡi lên đầu đái ỉa mà cũng chỉ có thể nhẫn nhịn sao?!"
"Hôm nay ta nhất định phải tàn sát mười tòa thành, diệt sát ức vạn nhân loại để tiễn đưa con ta, bổn vương xem xem các ngươi những nhân loại phế vật này có bản lĩnh gì để ngăn cản!"
Dứt lời, hai đại vương giả liền đối oanh với nhau.
Giữa không trung, hai đoàn năng lượng khổng lồ va chạm, như hai vầng thái dương đâm sầm vào nhau, liệt nhật đương không, mỗi lần va chạm đều bùng nổ năng lượng kinh khủng, như hạt nhân nổ tung vậy.
"Không ổn, mau chạy, không thể bị cuốn vào cuộc chiến giữa các yêu vương."
"Mau chạy, không chạy chắc chắn sẽ chết."
Đám yêu quái đều đại kinh hãi, những gợn sóng kinh khủng truyền tới, ngưng kết thành thực chất, từng tảng đá lớn đều bị chấn thành bột mịn, đại địa bị chấn nứt, xuất hiện hàng trăm vết rạn.
Một vài yêu quái đứng gần hơn, lập tức bị chấn thành một đám sương máu, ngay cả một giây cũng không chống đỡ nổi.
Tuy có trăm vạn đại quân yêu quái, nhưng cũng không thể ngăn cản, lũ lượt tan tác bỏ chạy, tránh xa hiện trường cuộc chiến vương giả.
"Hắc Hạt Vương, ta tới giúp ngươi!"
Đột nhiên, trong hư không vang lên một tiếng quát lớn, lập tức có hai đầu yêu vương ra tay ngay lập tức, ngự yêu phong, từ xa bay tới, liên thủ giáp công trung niên nam tử bạch y.
"Ngươi còn có giúp đỡ?!" Mắt trung niên nam tử bạch y lộ ra một tia hàn mang, hắn nhìn ra hai đại yêu vương ra tay, rõ ràng chính là hảo hữu của Hắc Hạt Vương: Ngô Công Vương và Kim Xà Vương.
Chúng cũng là một trong bảy mươi hai lộ yêu vương, mỗi một tên đều là vương giả kinh khủng, không kém gì hắn.
"Ha ha, hôm nay dù không thể tàn sát mười tòa thành trì, nhưng giết được một vị vương giả cũng coi như gỡ gạc lại vốn liếng, cho bổn vương chết đi." Hắc Hạt Vương cười ha hả.
Cường giả cấp bậc vương giả quan trọng hơn mười tòa thành nhân loại nhiều, chỉ cần có thể chém giết vị nhân tộc vương giả này, thì uy danh của Hắc Hạt Vương chắc chắn sẽ đại thịnh.
Cho dù không tàn sát được thành, nhưng giết được một vị nhân tộc vương giả, cũng coi như là thu hoạch cực lớn, có thể nói là chiến quả huy hoàng.
"Hắc Hạt Vương ngươi có giúp đỡ, chẳng lẽ ta không có sao?" Trung niên nam tử bạch y cười lạnh một tiếng, bàn tay lớn vung lên.
Ngay lập tức, trong ngọn núi phía xa liền bay ra bốn năm đạo thân ảnh, mỗi đạo đều tản ra khí thế như sơn nhạc, kẻ nào cũng là cường giả không kém gì Hắc Hạt Vương.
Đây đều là vương giả mà nhân loại đã chuẩn bị sẵn, nếu Hắc Hạt Vương chỉ có một mình đến, hắn cũng sẽ không gọi người tới, tránh bị yêu tộc bắt bẻ, nói là ỷ lớn hiếp nhỏ.
NhưngKý nhiên Hắc Hạt Vương đã chuẩn bị người giúp đỡ, vậy hắn gọi đồng bạn của mình ra, đó cũng là chuyện đương nhiên.
"Hèn hạ, đã nói là đơn đả độc đấu mà, ngươi vậy mà gọi mấy tên giúp đỡ tới, đây là bội tín, là mặt dày vô sỉ." Hắc Hạt Vương chửi ầm lên, sắc mặt vô cùng khó coi.
"Dám tới tàn sát thành trì nhân loại ta, đây là tội chết, ta quản ngươi quy củ gì, Hắc Hạt Vương, chết đi cho ta!" Trung niên nam tử bạch y hừ lạnh một tiếng, sát khí đằng đằng.
Năm vị vương giả khác cũng ra tay, liên thủ tấn công ba đại yêu vương.
Trận chiến này đánh suốt một ngày một đêm, chiến trường kéo dài trăm dặm, đại địa rung chuyển, từng ngọn núi sụp đổ, san thành bình địa, xuất hiện hàng trăm vết nứt kéo dài hơn mười cây số.
Một vài nhân tộc võ giả gan dạ lén tới xem, đều sợ đến ngẩn người, chiến trường như vậy cứ như cảnh tượng oanh tạc hạt nhân, để lại từng thi thể yêu quái, máu chảy thành sông.
Cũng may đây là chiến đấu ngoài hoang dã, nếu giao chiến ở thành trì nhân loại, không biết sẽ thương vong bao nhiêu người.
Kết quả trận chiến này, ba đại yêu vương bị đánh thành trọng thương, trốn xa ngàn dặm, trăm vạn quân yêu tộc cũng tổn thất hơn nửa, điên cuồng bỏ chạy.
Hắc Hạt Vương cũng vội vàng trốn về yêu quốc của mình, nhờ có sự bảo vệ của Yêu tộc liên minh, sáu đại nhân tộc vương giả mới dừng việc truy kích Hắc Hạt Vương, nó mới miễn cưỡng giữ được tính mạng.
Ngay lập tức có quan chức cao cấp nhân tộc đề nghị, huy động trăm vạn quân, oanh tạc bằng hạt nhân, tàn sát yêu quốc do Hắc Hạt Vương thống trị, tru di cửu tộc Hắc Hạt Vương, giết gà dọa khỉ, để răn đe người sau.
Tin tức này truyền ra, lập tức dọa cho Hắc Hạt Vương phải cầu cứu Vạn Yêu Sơn, mặt nó xanh mét, vô cùng hối hận.
Vốn dĩ hành động lần này, nó không phải muốn thực sự tàn sát mười tòa thành nhân loại, chỉ là muốn diễn một màn kịch, làm nổi bật sự dũng mãnh của Hắc Hạt Vương. Nếu không nó im lặng không tiếng động, con mình bị giết mà dửng dưng không chút phản ứng, thì còn yêu vương nào coi trọng nó nữa, chẳng phải nói nó Hắc Hạt Vương là kẻ vô đảm, bị người ta cưỡi lên đầu đái ỉa mà không dám hé răng sao?!
Cho nên nó mới hãn nhiên ra tay, không chút do dự, nếu vận khí tốt, có thể chém giết một vị vương giả, hoặc tàn sát mấy tòa thành nhân loại, thì nó đã lãi lớn, lập công lao khổng lồ, không chừng còn có thể khiến Vạn Yêu Sơn coi trọng.
Nhưng ai có thể ngờ, nhân loại này hung tàn đến mức này, không chỉ đánh nó trọng thương, đuổi đi như con chó, thậm chí còn muốn diệt cả quốc gia của nó.
Ngay lập tức nó biết chuyện đã làm lớn, không thể vãn hồi, thực sự bị nhân loại huy động trăm vạn quân, các loại nhân tộc vương giả kéo tới, Hắc Hạt Vương nó tuyệt đối sẽ chết không chỗ chôn thân.
Lúc này, một vị đại lão của Vạn Yêu Sơn cũng lên tiếng: "Nếu nhân tộc tiếp tục có những hành động phá hoại sự ổn định khu vực, mưu toan phá hoại cục diện chung sống hòa bình giữa nhân tộc và yêu tộc, thì Vạn Yêu Sơn đã chuẩn bị sẵn sàng cho chiến tranh lần nữa."
Ngữ khí của nó vô cùng cứng rắn, không tiếc một trận chiến.
Cũng có đại lão nhân tộc đứng ra: "Nhân tộc không có bất kỳ bất đồng nào về vấn đề hòa bình, lập trường phân minh, không có bất kỳ thay đổi nào, nhưng một số thế lực vọng tưởng bắt nạt nhân tộc, hở chút là tàn sát thành trì, vọng tự tôn đại."
"Đối với những thế lực như vậy, nhân tộc ta cũng sẽ không nương tay, gặp một tên giết một tên, cho đến khi nhổ cỏ tận gốc mới thôi. Hy vọng Vạn Yêu Sơn có thể nhìn thẳng vào nhu cầu của nhân tộc, nhìn đại cục làm trọng, đừng manh động."
Hắn cảnh cáo yêu tộc, giọng điệu cũng vô cùng cứng rắn.