Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 1044 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 454
Hai con đường!

❊ ❊ ❊

"Địa ngục chi mâu, thật là lợi hại."

Hạ Bình ánh mắt lấp lánh, hắn cảm nhận được chính mình thi triển ra Địa ngục chi mâu này, một mâu đâm ra, công kích lực tăng cường mấy lần không chỉ, dù cho những Võ Sư cảnh này có cố gắng chống đỡ thế nào, thì đều vô dụng.

Thậm chí Địa ngục chi mâu này còn ẩn chứa tà ác tinh thần lực lượng, còn chưa kịp thi triển, đã nghiền ép tinh thần của đám Võ Sư, làm giảm đi ba phần thực lực trên người bọn họ.

Bên này mạnh lên, bên kia yếu đi, đám trưởng lão Vô Pháp Bang muốn chống đỡ là chuyện không thể nào. Hắn có được Địa ngục chi mâu làm vũ khí này, quả thực là như hổ thêm cánh.

"Đáng chết, đây là vũ khí gì, rốt cuộc là vũ khí gì?" Bang chủ Vô Pháp Bang Sa Lực Đạt kinh hãi khôn cùng, hắn gần như không dám tin mà nhìn cây trường mâu màu đen trong tay Hạ Bình.

Vũ khí như vậy quá mức kinh khủng, sử dụng ra, lực lượng trên người bọn họ liền giảm đi vài phần, một đám người cộng lại, đều bị tiểu tử này một mâu giết chết. Cả đời này hắn chưa từng thấy vũ khí nào đáng sợ như vậy, quả thực là nghe chưa từng nghe.

"Bảo khí, chẳng lẽ đây là bảo khí trong truyền thuyết sao?" Bang chủ Vô Pháp Bang Sa Lực Đạt đột nhiên nhớ tới một tin đồn về võ giả, nghe nói có bảo khí lưu truyền từ thượng cổ, ẩn chứa vô thượng uy năng, nếu võ giả có thể đoạt được, lập tức liền có thể tăng cường mấy lần chiến đấu lực của bản thân, dù là vượt cấp khiêu chiến cũng là chuyện thường tình.

Nhưng bảo khí như vậy cực kỳ trân quý, võ giả bình thường căn bản không có tư cách có được, dù là hậu duệ của Vương Giả gia tộc, người có thể có được bảo khí cũng chỉ lác đác không có mấy. Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ tới, chính mình lại có thể gặp được một kiện ở nơi này.

Nghĩ tới đây, Sa Lực Đạt hối hận đến xanh cả ruột, sớm biết tiểu tử này hung tàn như vậy, lại còn sở hữu một kiện bảo khí đáng sợ như thế, đánh chết hắn cũng không dám nổi lên ý đồ xấu với tiểu tử này. Dù có đem đám Truy Phong Tặc bán đứng hết sạch cũng là đáng giá, nhưng bây giờ đã quá muộn rồi.

"Thứ gì, ngươi không cần biết, muốn biết thì xuống địa ngục mà hỏi Diêm Vương đi." Hạ Bình mắt lộ ra một tia hàn mang, muốn dùng một mâu đâm chết Sa Lực Đạt.

"Dừng tay!"

Ngay lúc này, một tiếng quát giận dữ vang lên, phương viên mấy dặm đều chấn động, đại địa run rẩy, một luồng khí thế kinh khủng nghiền ép tới, các võ giả xung quanh đều run rẩy, cảm thấy trên vai mình dường như đè thêm một ngọn núi lớn.

Hạ Bình cũng có thể cảm nhận được luồng khí thế này nghiền ép tới, gần như không thể chống lại, đây tuyệt đối không phải thứ mà Võ Sư cảnh có thể so sánh, đoán chừng người tới là cường giả Tông Sư cảnh.

"Đùng" một tiếng, một đạo nhân ảnh từ không trung rơi xuống, lập tức đập ra một cái hố sâu đường kính mười mét, răng rắc răng rắc vang lên, con đường xi măng xung quanh lập tức vỡ vụn, xuất hiện những vết nứt giống như mạng nhện.

Khói bụi nhanh chóng tản đi, một bóng người từ trong hố sâu đi ra, rõ ràng là một trung niên nam tử mặc bạch bào, trên người hắn tản ra khí thế tựa như đại sơn, mỗi một bước đi, dường như đều có cảm giác địa động sơn dao.

"Phó thành chủ Tây Hoang Thành Sa Kiệt, hắn là anh trai của Sa Lực Đạt, cường giả Tông Sư cảnh." Tức thì, không ít người đã nhận ra thân phận chân thật của người nam tử mặc bạch bào này, ai nấy đều chấn động.

Người có thể đảm nhận chức Phó thành chủ Tây Hoang Thành, ít nhất đều đã đạt tới Tông Sư cảnh, sức một người, liền có thể trấn áp một chi quân đội, thực lực mạnh mẽ vô song, khiến người ta sợ hãi.

Sở dĩ Vô Pháp Bang phát triển lớn mạnh nhanh như vậy, không ngừng thu nạp nhân viên, thế lực có thể nói là như mặt trời ban trưa, chính là vì Sa Lực Đạt có một người anh trai, chính là Phó thành chủ Tây Hoang Thành. Có được chỗ dựa lớn này, hắn mới dám làm xằng làm bậy, làm điều ác khắp nơi, mà không ai dám chế tài.

Mọi người đều nín thở, cảm nhận được áp lực bàng bạc, cường giả Tông Sư cảnh ra tay, việc này quả thực không phải chuyện nhỏ, nhân vật bậc này đã đứng trên đỉnh phong của phàm nhân, đủ để xưng là đại lão ngang hàng Nguyên Soái. Bọn họ là những kẻ mạnh nhất ngoại trừ Vương Giả, ngay cả tên lửa cũng chưa chắc đã giết chết được sự tồn tại này.

"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

Sa Kiệt quát lớn một tiếng, mắt hắn hung tàn như mãnh thú, tràn ngập áp bách lực đáng sợ, trừng mắt nhìn Hạ Bình: "Tại sao ngươi lại hành hung ở Tây Hoang Thành, ai cho ngươi cái gan này!"

"Đám tặc tử Vô Pháp Bang này, cấu kết với Truy Phong Tặc, làm điều ác vô số, tán tận lương tâm, gây họa cho xóm giềng. Thậm chí bọn chúng còn vì lợi ích, bán đứng tin tức của ta, tội ác tày trời." Hạ Bình trầm giọng nói, "Cho nên ta tới đây diệt Vô Pháp Bang, trừ hại cho dân."

"Trừ cái rắm!"

Bang chủ Vô Pháp Bang Sa Lực Đạt tức đến méo cả mũi, giận dữ nói: "Quả thực là nói năng bậy bạ, chúng ta căn bản chưa từng gặp qua tên tặc tử này, lấy đâu ra việc bán đứng tin tức của hắn?!"

"Hơn nữa ai cũng biết, Vô Pháp Bang chúng ta ai nấy đều là công dân tuân thủ pháp luật, nộp thuế đúng hạn, phẩm đức tốt đẹp, đó là điều nổi tiếng ở nơi Tây Hoang Thành này, sao có thể cấu kết với Truy Phong Tặc?"

"Rõ ràng chính là tên ác đồ này, cấu kết với Yêu tộc, trở thành Nhân Gian, là chó săn của Yêu tộc, mưu đồ ly gián, tàn hại lương dân. Hắn làm ra chuyện ác như thế, quả thực là dân oán sôi trào."

"Nếu hôm nay không giết chết tên tặc tử này, thì Tây Hoang Thành còn có pháp luật trật tự gì, còn có công đạo chính nghĩa nào để nói nữa?! Hy vọng Sa thành chủ ra tay, mau chóng bắt giữ tên ác đồ này về đây, chém đầu tạ tội." Hắn giọng điệu cực kỳ âm hiểm.

Người qua đường xung quanh đều cạn lời, bọn họ cũng coi như là phục cái tên Sa Lực Đạt này, thế nào gọi là đảo lộn trắng đen, đây chính là đảo lộn trắng đen, dù sao Tây Hoang Thành ai mà không biết Vô Pháp Bang làm việc ác không từ thủ đoạn, tán tận lương tâm, làm đủ mọi chuyện xấu. Nhưng trong miệng hắn, lại trở thành công dân tuân thủ pháp luật, nộp thuế đúng hạn.

Nhưng người xuất hiện trước mắt lại là Phó thành chủ Tây Hoang Thành Sa Kiệt, đối phương là anh trai của Sa Lực Đạt, cường giả Tông Sư cảnh, trước mặt nhân vật bậc này, bọn họ có ai dám nhiều lời cái gì.

"Ừm, ra là thế, chuyện đại khái ta đã hiểu."

Sa Kiệt gật gật đầu, quay đầu nhìn chằm chằm Hạ Bình: "Ngươi lại còn dám cấu kết với Yêu tộc, trở thành chó săn của Yêu tộc, còn tàn hại lương dân, thật là gan chó lớn lắm, ngươi còn có chút lương tri và nhân tính nào không?!"

"Nhưng nói chuyện với loại Nhân Gian như ngươi, thì cũng là lãng phí sức lực, bây giờ ta chỉ cho ngươi hai con đường."

"Con đường thứ nhất, chính là ngươi bây giờ tự phế võ công, quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ, để ta bắt ngươi quy án, như vậy ngươi còn có thể bớt chịu chút khổ da thịt."

"Con đường thứ hai chính là ta đích thân ra tay, một chưởng đánh chết ngươi, như vậy ngươi ngay cả cơ hội lên pháp đình kêu oan cũng không có."

"Hai con đường ta đã đưa ra rồi, ngươi chọn thế nào?"

Hắn cực kỳ bá đạo, cho Hạ Bình hai con đường để đi. Người xung quanh nhìn Hạ Bình ánh mắt đều vô cùng thương hại, đây đâu phải là hai con đường, rõ ràng đều là đường chết.

Con đường thứ nhất tự phế võ công, trở thành phế nhân, đó là còn thê thảm hơn cả cái chết, bất kỳ võ giả nào cũng sẽ không nguyện ý. Hơn nữa mất đi võ công, thì còn có sức tự bảo vệ nào nữa. Theo tính cách hung tàn của đám người này, căn bản sẽ không cho Hạ Bình cơ hội kháng cáo, trực tiếp giải quyết trong bóng tối, dùng các loại lý do, để tiểu tử này bạo bệnh chết trong ngục giam.

Còn con đường thứ hai cũng là chết, Tông Sư cảnh và Võ Sư cảnh chênh lệch thật sự quá lớn quá lớn, muốn phản kháng, đó là chuyện không thể nào.

"Ta chọn con đường thứ ba, đó chính là ngươi đi chết đi."

Hạ Bình mắt lộ ra một tia hàn mang, sát khí đằng đằng, hắn lập tức nhấn một cái vào chiếc đồng hồ thông minh trên tay mình. "Ầm" một tiếng, trên không trung lập tức xuất hiện một chiếc phi thuyền, đó chính là phi thuyền cá nhân Quang Thần Hào của hắn!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:330
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »