"Ngưu!"
Thật vô cùng bội phục, cô giáo Thu Tuyết này quả nhiên tâm ngoan thủ lạt, hoàn toàn không chút nhân nhượng, hơn nữa ra tay quyết đoán, nói giết yêu là giết yêu, không hề do dự.
Đám yêu quái này chắc cũng không ngờ Thu Tuyết lại tàn nhẫn như vậy, không nể mặt mũi, một tôn tông sư yêu quái nói giết là giết, không chút lưu tình, lại còn ngay trước mặt bọn chúng.
Vốn dĩ bọn chúng cho rằng người đàn bà này ít nhất cũng sẽ giữ lại tính mạng của tông sư Ảnh Yêu, như vậy có lẽ có thể từ miệng Ảnh Yêu lấy được tin tức gì đó, nhưng người ta căn bản không cần, một chưởng là đập chết tươi.
"Sao thế? Ta một chưởng đập chết kẻ ám sát thiên tài nhân tộc chúng ta, lẽ nào các ngươi có ý kiến gì? Hay là nói đầu Ảnh Yêu này vốn dĩ là do các ngươi phái tới?"
Thu Tuyết nheo nheo mắt, nhìn đám tông sư yêu quái này, trên thân tỏa ra sát ý nhàn nhạt.
"Không không không, tất nhiên là không phải, chúng ta và đầu Ảnh Yêu này không có chút quan hệ nào."
Tức thì, mấy đầu tông sư yêu quái liên tục xua tay, cố sức giải thích việc này. Đây là địa bàn của nhân tộc, nếu nói bọn chúng có liên quan đến việc này, biết đâu chừng sẽ bị những vương giả nhân loại phẫn nộ xé xác.
Hoặc có lẽ cũng chẳng đợi tới lượt vương giả nhân loại ra tay, chỉ riêng người phụ nữ trước mắt này thôi, cũng đủ giết chết bọn chúng mấy chục lần.
"Không có quan hệ là tốt."
Thu Tuyết lạnh lùng nói: "Nhưng nó là thích khách của yêu tộc các ngươi, các ngươi không thể thoát khỏi liên can, bắt buộc phải triệt tra!"
"Nếu như bị chúng ta phát hiện là các ngươi chỉ sử Ảnh Yêu tới ám sát thiên tài nhân tộc, ta tuyệt đối sẽ không tha cho các ngươi."
Cô trực tiếp uy hiếp.
Đáng ghét!
Mấy đầu tông sư yêu quái sắc mặt đỏ gay, không nhịn được siết chặt nắm đấm, gân xanh trên trán nổi lên. Bọn chúng từ khi nào bị nhân loại uy hiếp như vậy chứ? Rõ ràng là bị vả mặt ngay trước bàn dân thiên hạ, bị sỉ nhục triệt để.
Thế nhưng bọn chúng cũng không dám nói thêm điều gì. Chưa nói tới việc lý quẫn, mà thực lực đối phương cũng vượt xa bọn chúng, nếu dám cứng đối cứng, thì đúng là tự rước nhục.
Bọn chúng cũng chẳng nói gì thêm, chỉ hứa việc này nhất định sẽ triệt tra, hơn nữa cũng chẳng liên quan gì tới bọn chúng.
Nói xong những lời này, mấy tên tông sư yêu quái liền dẫn theo đám thiên kiêu yêu tộc lủi thủi rời đi, không dám ở lại nơi này.
Hơn nữa, xảy ra chuyện như vậy, quyết đấu cũng không thể tiếp tục được nữa.
"Không hổ là học sinh cốt cán, quá bá khí."
"Nhìn mấy đầu tông sư yêu quái đó xem, một tiếng cũng không dám hó hé."
"Sao dám hó hé chứ, ngay cả tông sư đỉnh phong như Ảnh Yêu còn bị một chưởng đập chết, bọn chúng dù liên thủ cũng chỉ là hàng mấy chiêu là chết, sao dám lớn tiếng, chẳng lẽ bọn chúng không sợ chết à?"
"Đây chính là học sinh cốt cán sao? Thực lực khủng bố tới mức không tưởng tượng nổi."
"Nghe nói học sinh cốt cán ngay cả ở Đại học Viêm Hoàng cũng chẳng có mấy người, cơ bản mỗi học sinh cốt cán đều là vương giả tương lai, đặc biệt là Thu Tuyết, còn tấn thăng tới tông sư đỉnh phong, có người nói cô ấy bất cứ lúc nào cũng có thể tấn thăng cảnh giới vương giả."
"Không phải chứ, vậy chẳng phải là nói Thu học tỷ đã là vương giả tương lai rồi sao?"
Nghe được tin này, đám tinh anh học sinh càng sùng bái không thôi. Tuy bọn họ cũng được coi là thiên tài, nhưng cũng không dám nói chắc chắn sẽ tấn thăng được tới cảnh giới vương giả, chỉ có thể nói xác suất cao hơn người khác mà thôi.
Trong lịch sử, số tinh anh học sinh không thể tấn thăng tới cảnh giới vương giả là nhiều không đếm xuể. Rất rất nhiều tinh anh học sinh đều bị mắc kẹt tại tông sư đỉnh phong, cả đời cũng không thể tấn thăng.
"Quá lợi hại, Thu học tỷ không hổ là thần tượng của nữ sinh chúng ta."
"Người vừa đẹp, thực lực lại mạnh mẽ như vậy, quả thật là hoàn mỹ."
"Cũng không biết người đẹp như Thu học tỷ sẽ bị kiểu đàn ông nào chinh phục."
"Đàn ông muốn theo đuổi Thu học tỷ, có thể xếp đầy cả Đại học Viêm Hoàng, ngay cả không ít thiên kiêu yêu tộc cũng là kẻ theo đuổi."
"Người có thể theo đuổi được Thu học tỷ, chí ít cũng phải là vương giả, đàn ông bình thường làm sao có tư cách."
Đám nữ sinh líu ra líu rít bàn tán. Thậm chí đối với nữ sinh mà nói, Thu Tuyết cũng là thần tượng khiến bọn họ sùng bái vô cùng, có những nữ sinh trực tiếp bị "bẻ cong" luôn rồi.
"Hạ Bình, ngươi vậy mà có thể né được ám sát của tông sư Ảnh Yêu, thật sự là không tầm thường. Ngươi có thể nói cho ta biết ngươi làm thế nào không?" Thu Tuyết bước tới, nhìn Hạ Bình, cô rất tò mò về điểm này.
Trước đó cô chỉ vô ý đi ngang qua, nhưng lại nhìn thấy cảnh Ảnh Yêu ám sát Hạ Bình.
Nhưng đợi tới khi cô muốn ra tay thì đã quá muộn, vì Ảnh Yêu một khi đã ra tay thì là một kích tất sát, ngay cả cao thủ tông sư đỉnh phong muốn ra tay ngăn cản cũng không thể.
Nhưng ai mà ngờ được, một kích tất sát của tông sư Ảnh Yêu lại không giết được Hạ Bình, thậm chí trên thân Hạ Bình không có lấy một vết thương, chuyện này thật quá kỳ quái.
Phải biết Hạ Bình chỉ mới là cảnh giới Võ Sư mà thôi, cách cảnh giới Tông Sư không biết bao xa, muốn né tránh sự tập kích của sát thủ đỉnh tiêm như vậy, quả thật là chuyện không thể nào.
Vấn đề là, chuyện như vậy lại cứ thế diễn ra sống sờ sờ trước mắt cô, khiến cô nghĩ mãi không ra.
"Đây là bí mật."
Hạ Bình cười hì hì nói: "Nhưng nếu Thu lão sư có thể làm bà xã của ta thì nói cho nàng cũng không thành vấn đề."
Cái gì?!
Câu nói này vừa thốt ra, tức thì dẫn tới sự xôn xao của các học sinh xung quanh. Thằng nhóc này da mặt thật dày, chỉ là chút bí mật thôi mà còn muốn Thu học tỷ làm bà xã của hắn, còn biết xấu hổ không vậy?!
"Ngươi!"
Thu Tuyết nghiến răng, sắc mặt đỏ gay.
Cô cũng chợt nhớ ra, thằng nhóc này không phải loại tốt lành gì. Hồi cao trung đã sớm có ý đồ với mình, thậm chí còn viết một bộ tiểu thuyết quan năng trên mạng, nữ chính chính là mình.
Nếu vậy vẫn chưa tính là gì, khốn nỗi tên này là một gã lăng nhăng, bắt cá không biết bao nhiêu tay, nghe đồn hắn còn có khả năng làm bụng không ít nữ sinh to lên, mà còn định chối bỏ trách nhiệm!
Có thể tưởng tượng được, tên nhóc này rốt cuộc là một gã đàn ông cặn bã tới mức nào, bảo là trần thế mỹ cũng chẳng quá lời.
"Thu lão sư."
Hạ Bình thản nhiên nói với Thu Tuyết: "Trước đó chúng ta còn là quan hệ sư sinh, cho nên nàng không đồng ý, nhưng hiện tại ta tốt nghiệp rồi, không còn là quan hệ sư sinh nữa, chắc là không thành vấn đề."
"Hay là chúng ta tìm thời gian, gạo nấu thành cơm đi."
Hắn đưa ra kiến nghị của mình.
Cơm cái đầu ngươi!
Thu Tuyết muốn ra tay bịt cái miệng của tên khốn này lại. Cái gì gọi là tìm thời gian gạo nấu thành cơm, tưởng đây là ăn cơm chắc? Muốn tìm thời gian địa điểm là ăn được à?
Tuy nhiên căn cứ theo tính cách vô sỉ của tên học sinh này, biết đâu chừng hắn thật sự muốn ăn tươi nuốt sống mình.
"Không phải chứ, Hạ Bình này và Thu học tỷ vẫn là quan hệ sư sinh? Không phải nói Thu học tỷ là học sinh cốt cán sao?"
"Không rõ, nhìn có vẻ hai người này quen nhau từ sớm, quan hệ không tầm thường à nha."
"Đâu chỉ là không tầm thường, rõ ràng là đang tán tỉnh nhau, ta đoán trong chuyện này có gian tình."
"Chính xác, nếu không sao Hạ Bình dám nói chuyện với Thu học tỷ như vậy, biết đâu hai người này đã có tư tình với nhau từ lâu rồi."
"Không thể nào, tên Hạ Bình này chẳng qua là cóc ghẻ, sao có tư cách ăn thịt thiên nga chứ?"
"Đúng đúng, Hạ Bình là tên khốn nạn hư hỏng tới tận xương tủy, sao có tư cách xứng với Thu học tỷ? Thật quá hoang đường."
Tức thì nhìn thấy dáng vẻ của Hạ Bình và Thu Tuyết, đám tinh anh học sinh đều xôn xao, cảm thấy giữa hai người tuyệt đối có mờ ám.
"Lạc Lạc, không ngờ Thu Tuyết nàng cũng thích lão trâu gặm cỏ non đấy."
Đột nhiên, từ xa truyền tới một trận cười như tiếng chuông bạc, lập tức một người phụ nữ bay từ xa tới.