Quang. . .
Đột nhiên, toàn bộ Nhật Nguyệt thành vang lên một hồi chuông thanh thúy, truyền đến tai của mỗi người trong Nhật Nguyệt thành, khiến các thí sinh tham gia cũng nghe thấy rõ mồn một.
"Vòng sơ loại kết thúc."
Ngay lập tức, một âm thanh tựa như máy móc truyền ra, không ngừng chấn động trên bầu trời Nhật Nguyệt thành.
"Kết thúc rồi."
"Tuyệt quá, cuối cùng cũng kết thúc rồi."
"Bảy ngày tăm tối không thấy ánh mặt trời, thật sự quá tàn khốc."
"Lần này ta chắc chắn có thể vượt qua vòng sơ loại."
Các thí sinh vẫn còn sống sót trong Nhật Nguyệt thành đều vui mừng khôn xiết, bởi vì vòng sơ loại kết thúc đồng nghĩa với việc bọn họ không cần phải tiếp tục chém giết, cũng không cần lo lắng bị kẻ địch tiêu diệt.
"Kết thúc rồi sao?"
Hạ Bình đang ở trong một tòa nhà hẻo lánh, ngồi xếp bằng đả tọa, ổn định chân nguyên trên cơ thể mình, không ngừng cảm ngộ từng chút chân lý võ đạo của Võ Sư thất trọng thiên.
Sau vài giờ tu luyện, hắn xem như đã nắm bắt sơ bộ được sức mạnh và chân nguyên đang bùng nổ trong cơ thể.
Ầm!
Ngay trong khoảnh khắc này, một luồng năng lượng lập tức bao bọc lấy cơ thể Hạ Bình.
"Chuyện gì vậy?"
Chưa kịp để Hạ Bình hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, giây tiếp theo, cả người hắn đã bị truyền tống đến một quảng trường rộng lớn.
Vút vút vút!!!
Cũng không chỉ mình hắn, trên quảng trường thỉnh thoảng lại xuất hiện từng luồng ánh sáng, tiếp đó là từng bóng người xuất hiện ở nơi này, dường như đều là các học viên tinh anh.
Đa số những học viên này đều đầu bù tóc rối, toàn thân đầy máu, trông chẳng khác nào ăn mày. Dù vậy, trên người mỗi người bọn họ đều tỏa ra khí tức hung hãn, cảnh giác xung quanh như mãnh thú, dường như chỉ cần xung quanh có kẻ dám manh động, bọn họ sẽ lập tức bùng nổ tấn công.
"Chúc mừng chư vị, các ngươi đều là những tinh anh đã vượt qua vòng sơ loại." Bộp một tiếng, trên bầu trời lập tức xuất hiện một hình chiếu ảo, một lão già mặc bạch y xuất hiện trước mặt mọi người.
Rất nhiều người lập tức nhận ra, đây chính là thành chủ Nhật Nguyệt thành, Hầu Hán Dương, một vị Vương giả vô địch.
Vượt qua vòng sơ loại?
Nghe thấy câu này, người ở đây ai nấy đều vui mừng khôn xiết. Bọn họ cũng không phải kẻ ngốc, tự nhiên biết mình xuất hiện ở nơi này chắc chắn là vì đã vượt qua vòng sơ loại. Còn những người không xuất hiện ở quảng trường này đều đã bị loại.
"Về phần điểm tích lũy của vòng sơ loại, cùng với thứ hạng lần này, đều đã được gửi đến thiết bị liên lạc của các ngươi, có thể tra cứu bất cứ lúc nào." Thành chủ Nhật Nguyệt thành, Hầu Hán Dương nói.
Nghe vậy, không ít người lấy thiết bị liên lạc trên người ra, nhấp vào kiểm tra. Một hình ảnh ảo lập tức bật ra, trên đó có một bảng xếp hạng, chính là bảng xếp hạng điểm tích lũy của vòng sơ loại lần này, liệt kê điểm số của mỗi người từ cao xuống thấp, dày đặc, số lượng lên đến hàng vạn.
Và rất nhiều người đã nhìn thấy hạng nhất của vòng sơ loại là Hạ Bình, với một vạn không trăm tám mươi ba điểm!
"Cái gì?!"
Có người lập tức kêu lên, bàng hoàng biến sắc: "Tên Hạ Bình này rốt cuộc là lai lịch thế nào? Lại có tới một vạn không trăm tám mươi ba điểm, hắn đây là muốn nghịch thiên sao? Rốt cuộc đã tiêu diệt bao nhiêu người rồi?"
Hắn chưa từng nghe danh tiếng của Hạ Bình, không hiểu sao trong vòng sơ loại lại đột nhiên xuất hiện, không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một con ngựa ô đen tuyền.
Dù sao, muốn đạt được hơn một vạn điểm trong vòng sơ loại đầy rẫy cao thủ thế này, độ khó không khác gì lên trời!
"Hạng hai là Phượng Cầu Đạo, ba ngàn bảy trăm năm mươi ba điểm."
"Hạng ba là Bạch Thanh Thanh, ba ngàn năm trăm chín mươi tám điểm."
---❊ ❖ ❊---
Không ít người đã nhìn thấy các thứ hạng tiếp theo, nhưng bọn họ đều vô cùng chấn động, vì họ phát hiện ra khoảng cách điểm số giữa hạng hai và hạng nhất là quá lớn, quá lớn.
"Trời đất ơi, mấy vị được công nhận là ứng cử viên vô địch này lại không giành được hạng nhất vòng sơ loại, ngược lại còn bị một kẻ vô danh tiểu tốt chiếm mất hạng nhất, chẳng lẽ tên Hạ Bình này mới là ứng cử viên vô địch thực sự của lần này?"
"Mau nhìn xem, trên đó có tư liệu về hắn, mẹ kiếp, Võ Sư thất trọng thiên, tên nhóc này mới chỉ là Võ Sư thất trọng thiên, hơn nữa còn là đột phá ngay trong vòng sơ loại."
"Không thể nào, tu vi võ đạo như vậy mà đã càn quét một mảng khu vực thi đấu, giành được hơn vạn điểm, chẳng lẽ người ở khu vực đó đều là kẻ thiểu năng hết rồi sao? Sao lại để một tên hậu bối phách lối như vậy?"
"Không không không, ta đã tra tư liệu rồi, tên nhóc này thậm chí còn đánh bại cả Lộ Siêu, thực lực không hề tầm thường."
"Tên Lộ Siêu sở hữu Kim Cang Bất Hoại Chi Thân đó mà cũng bị đánh bại? Đùa gì vậy, ngươi chắc chắn không phải tin đồn chứ?"
"Tin đồn cái rắm, trên mạng có cả video rồi, bằng chứng xác thực."
Vô số học viên tinh anh đều chấn động, đánh chết bọn họ cũng không ngờ vòng sơ loại lại xuất hiện một con ngựa ô như vậy, lại đè đầu cưỡi cổ những thiên kiêu như Phượng Cầu Đạo, ngay cả Lộ Siêu cũng thất bại.
Nếu không phải vì Lộ Siêu có điểm tích lũy cao, e rằng đã sớm bị loại khỏi vòng sơ loại rồi.
Phượng Cầu Đạo, Bạch Thanh Thanh và những người khác cũng nhìn thấy bảng xếp hạng điểm số, tuy rằng bọn họ không mấy để tâm đến chuyện xếp hạng này, bởi vì nó không đại diện cho thực lực thực sự.
Nếu họ muốn, họ cũng có thể giành được lượng điểm lớn, càn quét đối thủ cả khu vực, nhưng không cần thiết phải làm vậy.
Vấn đề là, tên nhóc này lại đánh bại được Lộ Siêu sở hữu Kim Cang Bất Hoại Chi Thâu, chuyện này thật không đơn giản, tuyệt đối là phi thường.
"Lộ Siêu."
Có người lập tức chú ý đến Lộ Siêu đang đứng cạnh mình, hắn liền tiến lên hỏi: "Nghe nói ngươi bị một hậu bối tên Hạ Bình, mới chỉ là Võ Sư thất trọng đánh bại, chuyện này rốt cuộc có thật không?"
"Nói thật đi, có phải ngươi cố tình nhường, nhận tiền của người ta rồi không?"
Hắn tò mò nhìn Lộ Siêu.
Mọi người xung quanh cũng lập tức nhìn qua, cứ thế nhìn chằm chằm Lộ Siêu.
Nhận tiền cái đầu ngươi!
Mặt Lộ Siêu xanh mét, đây rốt cuộc là câu hỏi quái quỷ gì vậy, hắn bị một hậu bối Võ Sư thất trọng đánh bại, suýt chút nữa bị loại khỏi vòng sơ loại, đây vốn đã là chuyện cực kỳ mất mặt rồi.
Đối với chuyện này, hắn căn bản không muốn nhắc tới.
Nhưng giờ kẻ này đúng là chỗ nào không đau lại đâm vào chỗ đó, chuyên môn hỏi những câu như vậy, còn nghi ngờ hắn có nhận tiền hay không, đây rõ ràng là vả mặt Lộ Siêu trước đám đông.
Dù sao nếu hắn thừa nhận nhận tiền, việc này sẽ làm tổn hại danh tiếng của hắn, nói không chừng còn liên lụy đến gia tộc, bị chính phủ điều tra triệt để.
Nếu không thừa nhận nhận tiền, thì mặt mũi hắn lại càng mất sạch hơn, vì điều đó chứng tỏ hắn thực sự bị một hậu bối Võ Sư thất trọng đánh bại, hơn nữa còn không hề có sức chống trả!
"Miễn bình luận."
Sắc mặt Lộ Siêu đen kịt, thái độ rất không hợp tác, căn bản không muốn trả lời vấn đề này.
"Lộ Siêu, nói vài câu đi, dù sao nói vài câu cũng không chết được."
"Đúng đấy, kể lại cảm tưởng khi bị hậu bối đánh bại đi."
"Không biết, lúc ngươi bị tên nhóc đó đánh bại, có muốn chết hay không?"
"Chúng ta vẫn chưa biết cảm giác đó là gì, xin ngươi miêu tả chi tiết một chút được không?"
Một đám học viên tinh anh sợ thiên hạ không loạn đang hùa vào, cố tình chế nhạo Lộ Siêu.
Đám khốn kiếp này!
Lộ Siêu nhe răng, hận không thể đánh cho đám vô sỉ thích dậu đổ bìm leo này một trận, còn hỏi hắn bị hậu bối đánh bại có cảm tưởng gì, cảm tưởng cái rắm, giờ hắn chỉ muốn giết người thôi!