Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 1193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 594
Vương giả đệ tử

❊ ❊ ❊

Phanh!

Đột nhiên, toàn bộ đấu trường vang lên một tiếng chuông trong trẻo, truyền khắp bốn phương tám hướng.

Đồng thời, trên bầu trời cũng vang lên thanh âm: "Ba mươi giây sau, vòng loại chính thức bắt đầu, xin các vị tuyển thủ chuẩn bị sẵn sàng."

Ầm!

Ngay lập tức, năng lượng toàn bộ đấu trường vặn xoắn, lập tức huyễn hóa thành năm ngàn không gian lôi đài.

Mà những tuyển thủ đang đứng trên đấu trường cũng bị từng đoàn năng lượng bao vây, truyền tống vào trong từng không gian lôi đài.

Bởi vì đây là một lần thi đấu phân bố ngẫu nhiên, cho nên trước khi bắt đầu, không ai biết đối thủ của mình là ai.

Vút!

Giây tiếp theo, Hạ Bình cảm thấy trước mắt mình tối sầm lại, ngay lập tức cậu đã xuất hiện trong một không gian lôi đài, xung quanh vô cùng rộng lớn, giống như đang ở trong võ đạo tràng vậy.

Tiếp đó, trước mặt cậu cũng xuất hiện một đoàn năng lượng dao động, rất nhanh một thanh niên mặc y phục màu lam, chiều cao một mét tám, tay cầm trường kiếm, thân hình thẳng tắp, tựa như cây cột cờ.

Không nghi ngờ gì nữa, nam tử áo lam này chính là đối thủ vòng loại đầu tiên của Hạ Bình.

"Chiến Thần học viện, Giả Chí Kiệt!"

Nam tử áo lam tự giới thiệu, hắn nhìn thấy Hạ Bình thì rõ ràng cũng ngẩn người ra một chút, nhưng rất nhanh đã ha ha cười lớn: "Ha ha, đúng là lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt, không ngờ vòng thi đầu tiên đã để ta đụng phải ngươi."

"Xem ra tiếp theo ngươi cũng không cần thi đấu nữa, sẽ bị loại trực tiếp."

"Ta khuyên ngươi vẫn nên mau chóng quỳ xuống nhận thua đi, nếu không thật sự đánh nhau, sắc mặt ngươi sẽ không dễ coi đâu."

Hắn có sự tự tin tuyệt đối, bởi vì hắn là một cường giả đỉnh phong Võ Sư cửu trọng thiên, một kiếm đạo đại sư chân chính.

Tuy hắn cũng biết Hạ Bình đã đánh bại Lộ Siêu, nhưng trong mắt hắn, Lộ Siêu chỉ là danh tiếng lớn, cậy vào việc mình có thân thể Kim Cương Bất Hoại hoành hành vô kỵ mới có danh tiếng này mà thôi.

Thật sự so tài, võ kỹ của Lộ Siêu chưa chắc đã sánh bằng hắn, Giả Chí Kiệt.

"Hạ Bình thật xui xẻo, không ngờ vòng đầu tiên đã gặp phải Giả Chí Kiệt." Trong phòng livestream, có người lập tức chú ý tới đối thủ thi đấu của Hạ Bình, lập tức kinh hô lên.

"Chuyện gì vậy? Giả Chí Kiệt có lai lịch gì?"

Không ít người lập tức hỏi, phải biết rằng Hạ Bình là cao thủ ngay cả Lộ Siêu cũng có thể đánh bại, Võ Sư cửu trọng tầm thường căn bản không phải là đối thủ của cậu, mà nam tử áo lam này dù là kiếm đạo đại sư Võ Sư cửu trọng thiên, nhưng chưa chắc đã là đối thủ của Hạ Bình.

"Đừng nhìn Giả Chí Kiệt vô danh tiểu tốt, thực tế hắn là một trong những quan môn đệ tử của Kiếm Vương Dương Đạp Hải, tinh thông Vương cấp thượng phẩm kiếm pháp Cửu Trọng Ba Động Kiếm Pháp!" Có người nắm rõ Giả Chí Kiệt như lòng bàn tay.

Hắn thao thao bất tuyệt, nói Giả Chí Kiệt thực lực vô cùng bất phàm, nhận được truyền thừa của Kiếm Vương Dương Đạp Hải, nhập môn mười năm, kiếm thuật thông thần, thực lực tuyệt đối không dưới những thiên kiêu như Lộ Siêu.

Sở dĩ bây giờ không có danh tiếng gì, chỉ là vì Giả Chí Kiệt rất khiêm tốn, hơn nữa cũng mới xuất sư, không có chiến tích để chứng minh thực lực của mình mà thôi.

"Thì ra là vậy, xem ra Giả Chí Kiệt này có lai lịch không nhỏ."

"Đúng là đệ tử của Vương giả, chuyện này có chút đáng sợ đấy."

"Xác thực, hậu duệ Vương giả bình thường đông đúc, một năm đến cuối cũng chưa chắc gặp được Vương giả mấy lần, nhưng trở thành đệ tử của Vương giả, lúc nào cũng có thể gặp mặt, nhận được chỉ điểm, tốc độ tiến bộ của võ đạo tu vi vượt xa tưởng tượng của người thường."

"Thực lực của Kiếm Vương Dương Đạp Hải vô cùng đáng sợ, nhớ lần trước nhân tộc và yêu tộc đại chiến, ông ấy một người một kiếm, xoay chuyển ba ngàn dặm, chém giết yêu tộc vô số, cuối cùng đại chiến với Bình Hải Yêu Vương ba ngày ba đêm, nhát kiếm cuối cùng chém chết nó, thậm chí đạo kiếm khí này còn chém đôi một ngọn núi lớn ngàn mét, cảnh tượng vô cùng kinh khủng."

"Truyền thuyết này ta cũng từng nghe qua, nghe nói ngọn núi đó đã được người ta đặt tên là Kiếm Nhẫn Sơn, trở thành danh lam thắng cảnh, không ít người tổ chức đi du lịch nơi đó."

"Nghe nói một số cao thủ kiếm đạo cũng sẽ tới ngọn núi đó, lúc nào cũng quan sát vết kiếm mà ngọn núi đó để lại, có người được lợi không nhỏ, thậm chí vì vậy mà tấn thăng Tông sư."

"Có thể khiến Vương giả như vậy thu làm quan môn đệ tử, thiên phú kiếm đạo của Giả Chí Kiệt này có thể nghĩ là biết rồi."

Không ít khán giả đều tỏ ra kính trọng, dù hiện tại thanh danh của Giả Chí Kiệt không vang dội, nhưng tất cả mọi người đều biết, với tư cách là quan môn đệ tử của Kiếm Vương Dương Đạp Hải, việc Giả Chí Kiệt nổi danh chỉ là chuyện sớm muộn.

Dự đoán thiên tài chiến lần này chính là cơ hội tốt nhất để Giả Chí Kiệt dương danh lập vạn.

"Ha ha, đúng là xui xẻo khi gặp phải quan môn đệ tử của Kiếm Vương Dương Đạp Hải, xem ra tiểu bạch kiểm này cứ thế mà tiêu đời rồi, vòng đầu tiên cũng không qua nổi." Trên khán đài, Đao Bạch Lan lớn tiếng chế giễu Thu Tuyết, vô cùng đắc ý.

Thu Tuyết không nói lời nào, lặng lẽ quan sát.

Tuy nhiên cô cũng biết danh tiếng của Kiếm Vương Dương Đạp Hải, đây đúng là một vị kiếm đạo Vương giả, thực lực hoành hành, sát phạt vô song, ngay cả trong số nhiều Vương giả, chiến lực của ông cũng được xem là hàng đầu.

Là đệ tử của Vương giả như vậy, thực lực và thiên phú của Giả Chí Kiệt có thể nghĩ là biết rồi.

Có thể nói, thiên tài như vậy trong cuộc thi còn rất nhiều, hắc mã cũng không chỉ có một mình Hạ Bình.

"Người không lớn, khẩu khí ngược lại rất lớn." Hạ Bình khinh bỉ nói, "Đừng nói là ta bắt nạt ngươi, lần này ta sẽ nhường ngươi một tay. Đương nhiên, ngươi cũng đừng cảm thấy mình bị nhục nhã, dù sao đối phó với hạng vô danh tiểu tốt như ngươi, dùng một tay mới là nể mặt ngươi rồi."

Cái gì?!

Nghe thấy lời này, sắc mặt Giả Chí Kiệt đỏ bừng, trừng mắt nhìn Hạ Bình, cả đời này hắn chưa từng thấy đối thủ nào cuồng vọng như vậy, chiến đấu với cao thủ cấp bậc như mình, lại còn định nhường mình một tay?!

Mặc dù hiện tại hắn đúng là không có danh tiếng gì, là vô danh tiểu tốt, nhưng hắn là đệ tử của Vương giả, kiếm thuật thông thần, há là võ giả tầm thường có thể sánh bằng?!

Những khán giả đó đều co giật khóe miệng, họ tuy đã sớm quen với sự kiêu ngạo của tên nhóc này rồi, nhưng nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc như vậy, vẫn khiến họ cảm thấy vô cùng phẫn hận, cảm thấy tên nhóc này quá coi thường người khác.

"Tốt, rất tốt, ta ngược lại muốn xem ngươi làm sao dùng một tay để đánh bại ta!"

Giả Chí Kiệt tức quá hóa cười, căn bản không thể kìm nén được.

Khoảnh khắc tuyên bố cuộc thi bắt đầu, hắn lập tức ra tay, "keng" một tiếng, rút ra một thanh tam xích thanh phong trên người.

Ầm!

Trong nháy mắt, cả người hắn biến mất giữa không trung, dường như độn vào sâu trong dị thứ nguyên, cả không gian vào khoảnh khắc này tuôn ra một đạo kiếm quang màu trắng.

Tựa như mặt trời vậy, phát ra ánh sáng vô cùng, cực kỳ chói mắt.

Nhát kiếm này đường đường chính chính, toàn bộ sức mạnh ngưng tụ lại với nhau, không chút tiết lộ, đồng thời toàn bộ không khí đều sinh ra dao động khủng khiếp, không khí đều đang chấn động hàng vạn lần.

Giống như nhát kiếm này chém ra, đại địa đều rung chuyển, sinh ra động đất cấp bảy cấp tám, tuôn ra từng tầng dao động, không ngừng chồng chất.

Vương cấp thượng phẩm kiếm pháp Cửu Trọng Ba Động Kiếm!

"Một kiếm thật mạnh!"

Có Tông sư tinh thông kiếm thuật lập tức bật dậy, không nhịn được kinh ngạc, ngay cả hắn cũng không thi triển ra được nhát kiếm này, uy lực như vậy đủ để quét sạch đối thủ cấp bậc Võ Sư.

"Kỹ gần như đạo!"

Một số kiếm đạo Tông sư càng chấn động hơn, họ nhìn ra sự đáng sợ trong nhát kiếm này của Giả Chí Kiệt, dù chỉ một chút sức lực cũng không tiết lộ, động tác ra tay không hề dư thừa, không tiếng không vang, tôi luyện nghìn lần.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:542
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »