Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 1694 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 733
Rượu mời không uống, lại thích uống rượu phạt!

❊ ❊ ❊

"Hoắc Vĩnh Minh?! Không quen."

Nghe thấy lời này, Hạ Bình đầy nghi hoặc nhìn vị lão giả áo lam kia. Hắn khẳng định mình là lần đầu nghe thấy cái tên này, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy lão.

"Lão phu là gia chủ Hoắc gia." Lão giả Hoắc Vĩnh Minh trầm giọng nói, "Trước đó tử tôn Hoắc Cương của Hoắc gia ta đã nhờ ngươi chăm sóc rồi."

Hạ Bình nhướng mày, hắn cũng nhớ tới học viên nòng cốt Hoắc Cương kia, liền nói: "Thì ra là thế. Ngươi gọi điện cho ta có ý gì, chẳng lẽ muốn hưng sư vấn tội sao?"

"Nếu muốn trị tội ngươi thì đã sớm trị rồi, cần gì phải đợi đến bây giờ? Những chuyện các ngươi làm trong mắt Vương giả cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, không đáng nhắc tới." Hoắc Vĩnh Minh thản nhiên nói, "Thế nhưng chuyện ngươi làm hôm nay, mới là đại sự chân chính."

"Dám công khai đấu giá thiên kiêu Yêu tộc, ngươi đã nghĩ tới hậu quả này chưa?"

"Nếu khơi mào chiến tranh giữa Nhân tộc và Yêu tộc, tiểu tử ngươi chính là kẻ cầm đầu, phải gánh chịu toàn bộ trách nhiệm."

Giọng điệu lão vô cùng nghiêm khắc, dường như Hạ Bình là một tên tội phạm chiến tranh vậy.

"Vậy ngươi muốn thế nào?" Hạ Bình không hề biểu lộ thái độ.

Hoắc Vĩnh Minh lộ ra vẻ vì Hạ Bình mà suy nghĩ, nói: "Tất nhiên là vô điều kiện phóng thích đám thiên kiêu Yêu tộc kia, sau đó bồi lễ xin lỗi Yêu tộc, dập tắt sự phẫn nộ của bọn họ."

"Như vậy đối với cả hai bên đều có lợi, không cần thiết phải làm cho tình hình căng thẳng như giương cung bạt kiếm."

Lão đưa ra ý kiến của mình.

"Ồ, không có chuyện gì thì ta cúp máy đây, còn chút việc phải bận." Nghe vậy, Hạ Bình định cúp điện thoại luôn, hắn ngay cả nói nhảm cũng lười với Hoắc Vĩnh Minh.

Chưa nói đến việc vô điều kiện phóng thích đám thiên kiêu Yêu tộc kia đã là quá đáng, đằng này còn muốn hắn phải bồi lễ xin lỗi, thực sự coi hắn là tội phạm chiến tranh cấp A chắc!

Cho dù lão giả này là Vương giả cũng không thể ở chuyện này mà chỉ tay năm ngón.

"Người trẻ tuổi!"

Giọng điệu Hoắc Vĩnh Minh vô cùng khó chịu, lão nhìn ra Hạ Bình muốn cúp máy: "Ngươi đang làm cái gì vậy? Muốn cúp điện thoại của một Vương giả, gan ngươi to lắm, có biết thế nào là lễ phép không?"

Lão rất tức giận, từ khi tấn thăng Vương giả cảnh, chưa từng có ai dám dùng giọng điệu này nói chuyện với lão, càng đừng nói đến việc dám cúp điện thoại của lão ngay trước mặt, quả thực là chưa từng nghe thấy bao giờ.

"Rượu gặp tri kỷ ngàn chén thiếu, lời không hợp ý nửa câu thừa! Ta và ngươi không có gì để nói, bản thân ngươi không có cốt khí, quỳ lâu quá không đứng dậy nổi thì ta cũng chẳng trách, dù sao đó cũng là tính cách của ngươi." Hạ Bình cười lạnh, "Nhưng ngươi cho rằng mình là Vương giả thì có thể chỉ tay năm ngón trước mặt ta, thì ngươi đã quá đề cao bản thân rồi."

Hắn căn bản không khách khí với lão giả áo lam này.

Cho dù đối phương là một vị Vương giả, nhưng muốn cản trở chuyện của hắn thì chính là kẻ địch. Đã là kẻ địch thì còn gì để nói nữa.

"Quả nhiên là quán quân Thiên tài chiến, tuyệt thế yêu nghiệt, quả nhiên có chút tính khí."

Hoắc Vĩnh Minh tức quá hóa cười, lão hít sâu một hơi, nén lại cơn giận trong lòng. Nếu ở bên ngoài, chỉ một cái tát lão đã có thể đập chết tên cuồng vọng này.

Dám kiêu ngạo trước mặt Vương giả, quả thực là chán sống rồi.

Nhưng hiện tại Hạ Bình đang ở Đại học Viêm Hoàng, nơi này cường giả như mây, Vương giả xuất hiện lớp lớp. Muốn động vào Hạ Bình ở nơi đó, trừ phi lão muốn Hoắc gia diệt vong, bản thân thân bại danh liệt, nếu không thì tuyệt đối không thể làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy.

Cho nên, lão đành phải nhịn xuống cơn giận này.

"Tiền bối không phải cũng rất nóng tính sao? Động chút là bắt người khác bồi lễ xin lỗi, không phục tùng thì lấy thế áp người, cái tính khí này quả nhiên là lớn thật đấy." Hạ Bình châm chọc.

Hoắc Vĩnh Minh tức đến mặt trắng bệch, tên khốn này rõ ràng đang châm chọc lão. Lão hít sâu một hơi, đè nén cơn giận, nói: "Được rồi, chuyện này đúng là ta có chỗ không thỏa đáng. Như vậy đi, ta có thể làm chủ mua lại đám thiên kiêu Yêu tộc bên cạnh ngươi, mỗi tên một ngàn tỷ liên bang tệ. Cuộc đấu giá ngươi đừng tiếp tục nữa, cứ thế kết thúc đi, tránh cho Yêu tộc nổi giận, kích thích thần kinh đối phương."

Lão phất phất tay, nhượng bộ một bước, tiện thể đưa ra điều kiện của mình: trả cho Hạ Bình một ngàn tỷ liên bang tệ mỗi tên, coi như kết thúc chuyện này.

"Một ngàn tỷ liên bang tệ? Ngươi đang đuổi ăn mày đấy à?"

Hạ Bình lập tức bật cười, cười rất lớn tiếng: "Giá khởi điểm của ta ít nhất là ba ngàn tỷ liên bang tệ, ngươi chỉ đưa có một ngàn tỷ, đây là ngươi không biết chữ, hay là bị ảo giác gì rồi?"

Hoắc Vĩnh Minh lạnh giọng nói: "Hạ Bình, ngươi đừng có quá đáng, ai mà không biết con số ba ngàn tỷ liên bang tệ là do ngươi sư tử ngoạm, đó là con số hoàn toàn không thực tế, không ai có thể đưa ra được."

"Có thể nhận được một ngàn tỷ đã là số tiền không tệ rồi, ngươi còn không mau mau tỏ lòng biết ơn đi."

"Nếu để Yêu tộc nổi trận lôi đình, đến lúc đó ngươi ngay cả một sợi lông cũng chẳng nhận được đâu."

Lão cảnh cáo Hạ Bình đừng có được đằng chân lân đằng đầu, vì lão đã nhượng bộ một bước rồi.

Thân là Vương giả mà lại nhượng bộ một Tông sư một bước, lão cảm thấy mình đã nể mặt Hạ Bình lắm rồi.

Nếu không phải kiêng kị thân phận nhân viên Công ty Người Khổng Lồ, quán quân Thiên tài chiến, sinh viên tinh anh Đại học Viêm Hoàng, vân vân của Hạ Bình, thì lão đã trực tiếp lấy thế áp người, căn bản không cần phải thương lượng với đối phương.

Một tên Tông sư nho nhỏ, chắc cũng không dám trái lệnh Vương giả.

"Liên quan quái gì đến ngươi!"

Hạ Bình cười lạnh: "Có trả nổi hay không thì liên quan gì đến ngươi? Đâu đến lượt ngươi tới đây lảm nhảm? Cho ngươi mặt mũi thì ngươi là Vương giả, không cho mặt mũi thì ngươi chỉ là một con chó già!"

"Đừng ở đây nói nhảm, lần đấu giá này ta quyết làm rồi!"

Hắn khinh thường nhìn Hoắc Vĩnh Minh.

"Ngươi!"

Hoắc Vĩnh Minh tức đến mức râu cũng vểnh cả lên, sắc mặt vô cùng âm trầm: "Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, ngươi có biết từ chối một Vương giả sẽ có hậu quả gì không?"

"Thành thật nói cho ngươi biết, chuyện này không chỉ là ý nghĩ của một mình ta, mà còn có một vài Vương giả khác cũng có suy nghĩ tương tự, cảm thấy ngươi nên cố toàn đại cục. Không nên vì tư lợi cá nhân mà khiến Nhân tộc rơi vào rắc rối to lớn."

Lão cảnh cáo Hạ Bình, chuyện này đã nhận được sự ủng hộ của một vài Vương giả khác, lão không hề đơn độc.

"Ồ, gọi bọn họ qua đây cắn ta đi." Hạ Bình cười lạnh một tiếng, "bộp" một cái liền cúp máy Hoắc Vĩnh Minh, thậm chí còn kéo số đối phương vào danh sách đen, vĩnh viễn không qua lại.

Lão già này tưởng rằng mượn thế lực của các Vương giả khác là có thể áp bức, ép hắn cúi đầu, giao ra đám thiên tài Yêu tộc kia sao? Quả thực là nực cười, cũng không tự soi gương xem mình có mấy cân mấy lượng.

Hiện tại hắn đã là Tông sư cảnh, cách Vương giả cảnh cũng không còn xa, cho nên hắn cho rằng bản thân đã bắt đầu có được sức mạnh để ngang hàng với Vương giả.

Lúc này, trong một tòa biệt thự.

"Đáng ghét!"

"Đùng" một tiếng, Hoắc Vĩnh Minh chộp lấy thiết bị liên lạc trên tay, hung hăng đập mạnh xuống đất, ngay lập tức tạo ra một cái hố sâu khổng lồ đường kính mười mét. Đá vụn bắn tung tóe, khói bụi cuồn cuộn, trên mặt đất đâu đâu cũng là những vết nứt kinh người.

Lão giận dữ bùng nổ, mặt tức đến đỏ bừng.

Thân là Vương giả vậy mà lại bị cúp điện thoại, thậm chí gọi lại đối phương cũng không nghe, hiển nhiên số của lão đã bị đối phương cho vào danh sách đen.

Đây là nỗi sỉ nhục nhường nào!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:641
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »