Nghe được lời này, có phóng viên lập tức đứng lên, đặt câu hỏi: "Xin hỏi Ngô Năng tiên sinh, vì sao lại muốn đi tiêu diệt Huyết Sa hải tặc đoàn? Thế giới này hải tặc đoàn nhiều như vậy, vì sao lại cố tình là Huyết Sa hải tặc đoàn? Chẳng lẽ Ngô Năng tiên sinh và bọn họ có thù oán gì sao?" Anh ta biểu thị điều này không thể hiểu nổi.
"Không thù không oán."
Hạ Bình phất phất tay: "Sở dĩ muốn tiêu diệt Huyết Sa hải tặc đoàn, thuần túy chỉ là một sự ngoài ý muốn. Lúc trước ta đã phiền não rất lâu, cuối cùng quay vòng quay mới tìm thấy nó, đây thực ra cũng là chỉ dẫn của vận mệnh."
"Đương nhiên cho dù không phải Huyết Sa hải tặc đoàn cũng không sao, chỉ cần là hải tặc làm điều ác nhiều thì đều đáng chết, chỉ có hải tặc đã chết mới là hải tặc tốt."
Quay vòng quay?!
Nghe được lời này, các phóng viên đều giật giật khóe miệng. Tên này tìm hải tặc gây phiền phức đúng là tùy tiện thật, thế mà lại dựa vào quay vòng quay mới quyết định làm việc này.
Còn khoác lác cái gì là chỉ dẫn của vận mệnh, nói nghe thì rất hay, thực ra chính là tùy tiện vỗ đầu một cái là quyết định, chuyện này thật sự quá cẩu thả, coi tiêu diệt hải tặc đoàn là trò chơi gì sao?!
Họ đã cảm thấy thằng nhóc này hết thuốc chữa rồi. Nếu việc này truyền ra ngoài, bị Huyết Sa hải tặc đoàn biết được, e là thằng nhóc này sẽ không gánh nổi hậu quả.
"Ngô Năng tiên sinh."
Lại có một phóng viên đứng lên hỏi: "Không biết ngài có sách lược gì để tiêu diệt Huyết Sa hải tặc đoàn? Theo tôi được biết, đối phương là một hải tặc đoàn quy mô lớn có tới hàng vạn người."
"Đoàn trưởng hải tặc đoàn của bọn chúng là Sa Thập Thất, còn là cường giả cấp Tông Sư, muốn tiêu diệt đối phương là chuyện vô cùng gian nan."
"Trước đây cũng từng có người đuổi giết Huyết Sa hải tặc đoàn, nhưng đều thất bại, thậm chí đầu của bọn họ còn bị chặt xuống, treo trên tàu thị chúng, giết gà dọa khỉ!"
Anh ta muốn biết Hạ Bình có sách lược gì.
"Đối phó với hải tặc cỏn con thì cần sách lược gì, dưới sức mạnh tuyệt đối, bất kỳ mưu kế nào cũng là hư ảo. Chỉ cần ta tìm thấy Huyết Sa hải tặc đoàn, sau đó đại quân nghiền nát, tiêu diệt đối phương, đó chỉ là chuyện trong phút chốc."
Hạ Bình khí phách vô song, tỏ ý mình có thể trong vài phút nghiền nát đám hải tặc đoàn kia, lấy lực phá địch.
Hết cứu!
Các phóng viên đều cạn lời hoàn toàn. Nếu Huyết Sa hải tặc đoàn dễ bị tiêu diệt như vậy thì đã sớm bị người ta xử lý rồi, đâu còn sống tới tận bây giờ, thằng nhóc này đã hoàn toàn điên rồi.
"Đương nhiên, mưu kế cụ thể thì ta vẫn có."
Hạ Bình lớn tiếng nói: "Ta dự định mời quần hùng, để những người từng chịu sự áp bức của Huyết Sa hải tặc đoàn tụ họp lại, tổ chức một buổi dạ yến, sau đó mọi người cùng thảo luận cách đối phó với Huyết Sa hải tặc đoàn."
"Tin rằng người từng bị Huyết Sa hải tặc đoàn hãm hại có rất nhiều, chỉ cần ta hô một tiếng, chắc chắn sẽ có người hưởng ứng nhiệt tình. Đến lúc đó Huyết Sa hải tặc đoàn chết chắc, trong sự phẫn nộ của quần chúng, hóa thành tro bụi."
Hắn dự định tổ chức dạ yến, triệu tập vô số nạn nhân của Huyết Sa hải tặc đoàn, cùng bàn đại sự.
Các phóng viên cũng nhìn ra, thằng nhóc này tuy trông có vẻ hơi ngu ngốc một chút, nhưng vẫn có chút trí tuệ, biết đoàn kết người khác, lập ra liên minh chống hải tặc.
Như vậy thì không cần đơn đả độc đấu, có lẽ thật sự có một tia hy vọng đối phó với Huyết Sa hải tặc đoàn.
---❊ ❖ ❊---
Buổi họp báo nhanh chóng kết thúc, tin tức về việc Hạ Bình dự định tiêu diệt Huyết Sa hải tặc đoàn, triệu tập vô số nạn nhân của Huyết Sa hải tặc đoàn cũng nhanh chóng lan truyền ra ngoài.
Dưới sức mạnh của tiền bạc, tin tức này cũng đã lên trang đầu của các trang web lớn và báo lớn, khiến cho vùng phụ cận Cự Nhân Thành, thậm chí cả những nơi xa hơn đều biết tin này, truyền đi vạn dặm.
Mà lúc này, tại một hòn đảo hẻo lánh nào đó trên Vô Tận Hải, nơi đây đã xây dựng một tòa cung điện xa hoa, người của Huyết Sa hải tặc đoàn đang ăn uống trong đại sảnh cung điện, tổ chức yến tiệc, đèn đuốc sáng trưng.
"Không hay rồi đoàn trưởng, xảy ra đại sự rồi." Ngay lúc này, một tên hải tặc từ bên ngoài cung điện xông vào, trên tay cầm tờ báo, vô cùng hoảng loạn.
"Xảy ra chuyện đại sự gì?"
Một giọng nói ồm ồm vang lên, người lên tiếng chính là Sa Thập Thất, thân hình nó khổng lồ, cao tới bốn năm mét, hai chân đứng trên mặt đất, trông giống như một ngọn núi nhỏ vậy.
Nó có những chiếc răng nanh dữ tợn như răng cưa, lởm chởm không đều, tỏa ra ánh sáng rợn người. Toàn thân đều là cơ bắp đáng sợ, dường như mỗi tấc đều ẩn chứa sức mạnh bùng nổ.
Đây là chiến sĩ đáng sợ bước ra từ tộc Cá Mập, riêng sức mạnh đã vượt xa con người cùng cấp gấp mười lần, nếu tiến vào đại dương, sức chiến đấu của nó càng tăng vọt điên cuồng.
"Có con người công khai tuyên bố muốn đối phó với chúng ta, đối phương nói trong vòng một tháng sẽ tiêu diệt Huyết Sa hải tặc đoàn, giết sạch cả nhà chúng ta, không chừa lại một mảnh giáp." Một tên hải tặc vung vẩy tờ báo trong tay, điên cuồng hét lớn.
Cái gì?!
Nghe được lời này, đám hải tặc vốn đang ăn to nói lớn, ăn uống linh đình đều dừng cả lại.
"Con người nào mà gan lớn như vậy, còn dám tiêu diệt cả nhà Huyết Sa hải tặc đoàn ta, hắn đây là muốn chết!" Sa Thập Thất giận không kìm được, phát ra tiếng gầm thét, ngưng tụ thành sóng âm đáng sợ, chấn cho mấy tên hải tặc ở gần bay ra ngoài, cuộn lên ngàn lớp cát bụi.
"Là một tên tiểu tốt mới ra đời, một công tử bột. Thằng nhóc đó dường như mới vừa tấn cấp đến cảnh giới Tông Sư, đến Vô Tận Hải." Tên hải tặc vội vàng nói ra tin tức của mình, "Hắn vì muốn nổi danh, nên mới muốn tìm Huyết Sa hải tặc đoàn chúng ta để khai đao, coi chúng ta là bàn đạp để thành danh."
"Hóa ra là vậy, một tên nhóc con mới bước chân vào đời."
"Người như vậy, ở Vô Tận Hải, không tám ngàn cũng có một vạn."
"Đúng vậy đúng vậy, những kẻ như thế rất nhanh sẽ biến mất, không đáng nhắc tới."
"Còn muốn đối phó với Huyết Sa hải tặc đoàn chúng ta, thật không biết hắn lấy đâu ra cái gan đó."
Đám hải tặc đều cười lạnh, căn bản không để tên công tử bột nào đó vào mắt. Mỗi năm bọn chúng không biết đã xử lý bao nhiêu tên ngu ngốc muốn gây chuyện với mình, đây cũng chỉ là một trong số đó mà thôi.
"Không đúng, gã đó dường như còn muốn triệu tập vô số nạn nhân của Huyết Sa hải tặc đoàn chúng ta, lập thành liên minh nạn nhân, dự định cùng nhau đối phó với chúng ta, hắn làm thật đấy." Tên hải tặc trầm giọng nói.
"Liên minh nạn nhân?!"
Nghe được lời này, Sa Thập Thất cười thành tiếng: "Chỉ là một đám kiến hôi thôi, cho dù liên hợp lại thì đã sao, ta phân phút một tay là bóp chết đám con người ngu xuẩn này."
"Lão đại, ta lại thấy đây là một cơ hội." Một tên quân sư đầu chó đôi mắt lóe lên tia hàn quang.
Sa Thập Thất ngẩn ra: "Cơ hội?"
"Không sai, chính là một cơ hội." Quân sư đầu chó gian xảo nói: "Vốn dĩ mấy kẻ nạn nhân gì đó này, thường xuyên kết bè kết lũ tới tìm chúng ta gây phiền phức, mang đến không ít bất lợi cho chúng ta, đôi khi còn suýt chút nữa phá hoại hành động của chúng ta. Để mặc đám hề nhảy nhót gây rối như vậy, nếu chúng ta không coi trọng, lâu dần chắc chắn sẽ gây ra đại họa."
"Bây giờ vừa hay có kẻ triệu tập đám ngu ngốc này lại, chúng ta có thể nhân cơ hội bắt gọn cả lũ, giết sạch không chừa một ai."
"Sau khi tiêu diệt đám ngu ngốc này, ước chừng trên đại dương cũng không còn mấy kẻ dám đối đầu với chúng ta nữa." Nó sát khí đằng đằng, hiến kế độc.
"Giết sạch không chừa một ai? Cái này hay, chủ ý này hay." Sa Thập Thất đôi mắt lộ ra tia sáng khát máu.