“Kỳ lạ, có vẻ như võ đạo tu vi của cô đã tiến bộ không ít.” Hạ Bình sờ sờ cằm, hắn cảm nhận được võ đạo tiến triển của Tô Cơ hiện tại rất nhanh, đã hiên ngang tiến vào cảnh giới Võ Sư tứ trọng thiên, mạnh hơn trước kia quá nhiều.
Tuy nhiên ngẫm lại, ngay cả Phùng Hòa Đường cũng tiến bộ thần tốc, sau quãng thời gian dài như vậy, với tư cách là người có thiên tư cao hơn, cộng thêm nguồn tài nguyên của vương giả gia tộc, việc Tô Cơ thăng cấp lên Võ Sư tứ trọng thiên cũng là chuyện đương nhiên.
“Hừ, không phải chỉ có mình anh mới có thể tiến bộ, bây giờ tôi đã là sinh viên tinh anh của Đại học Viêm Hoàng rồi đấy.” Tô Cơ đắc ý nói, trong số rất nhiều tân sinh, võ đạo tu vi của cô cũng có thể xếp vào top mười.
“Sinh viên tinh anh thì tính là gì, tôi rất nhanh sẽ trở thành sinh viên hạch tâm thôi.” Hạ Bình đả kích nói.
Cái gì?!
Tô Cơ nghiến răng, vô cùng không cam lòng, cô suýt chút nữa đã quên mất, cái tên trước mắt này chính là một tên biến thái siêu cấp, rõ ràng là tân sinh giống mình, lúc vừa mới nhập học còn kém xa mình.
Bây giờ vậy mà đã thăng lên Tông Sư cảnh, tốc độ tiến bộ nhanh đến mức không biên giới.
“Phải rồi, có muốn tối nay đến nhà tôi không, tôi chỉ điểm cho cô một chút, bảo đảm rất nhanh có thể thăng lên Tông Sư cảnh.” Hạ Bình lộ ra bộ dạng thích làm thầy người khác.
“Ai cần anh chỉ điểm, tên lưu manh thối tha, đừng tưởng tôi không biết anh đang nghĩ gì.” Tô Cơ nhổ vào mặt tên lưu manh này, còn muốn rủ tối đến nhà hắn, thật sự qua đó rồi, ngày mai cô còn có thể toàn vẹn không? Sớm đã bị ăn sạch sành sanh rồi.
Còn nói muốn chỉ điểm võ đạo tu vi cho mình, trai đơn gái chiếc, chung đụng một phòng, lại còn bàn luận chuyện võ đạo, bàn tới bàn lui đoán chừng lại bị tên lưu manh này thú tính đại phát mà ăn sạch.
“Thôi vậy, chó cắn Lữ Động Tân, không biết lòng người tốt, hiếm khi tôi muốn chỉ điểm cô, không ngờ cô lại còn hiểu lầm tôi mang lòng dạ hiểm độc, bây giờ làm người tốt thật khó.” Hạ Bình vô cùng cảm khái, rốt cuộc là con người với con người đã xảy ra chuyện gì, đến chút tin tưởng cũng không còn.
“Phóng thí!”
Tô Cơ nghiến răng, tên nhóc này còn đắc ý lên được, rốt cuộc là mắng ai là chó nhỏ, cô khinh bỉ nói: “Cho dù anh là Tông Sư thì đã sao, chị gái Tô Mị của tôi là thiên tài sắp thăng cấp thành vương giả đấy, võ đạo tu vi của chị ấy không biết cao tới mức nào.”
“Cho dù có thỉnh giáo chị ấy, tôi cũng sẽ không tìm anh thỉnh giáo đâu.”
Cô biểu thị võ đạo tu vi của Hạ Bình không đáng nhắc tới, so với cao thủ thực sự thì không biết kém xa bao nhiêu dặm.
Hạ Bình chớp chớp mắt: “Chị gái cô? Đúng rồi, chị gái cô hiện tại đang ở nơi nào, dường như không có tin tức gì rồi.”
“Liên quan gì đến anh, anh muốn đánh chủ ý xấu gì lên chị gái tôi.” Tô Cơ vô cùng cảnh giác nhìn Hạ Bình, cô cảm thấy tên lưu manh này không chỉ nhắm vào cô, mà còn nhắm vào cả chị gái mình.
Nghe nói ước mơ của không ít đàn ông chính là hưởng tề nhân chi phúc, chị em thu cả, tịnh đế song liên gì đó, tên cầm thú này đoán chừng cũng đang đánh cùng một chủ ý xấu xa.
Mặc dù cô không lo chị gái sẽ thích tên lưu manh này, nhưng không chịu nổi thủ đoạn của tên lưu manh này quá đê tiện, nếu như hạ dược chị gái, gạo nấu thành cơm gì đó, thì tệ rồi.
Nghĩ đến đây, cô cảnh cáo Hạ Bình: “Tôi cảnh cáo anh đấy, chị gái tôi đã bế quan rồi, đợi sau khi chị ấy ra ngoài chính là vương giả, nếu anh muốn có tâm tư xấu xa gì với chị gái, lập tức thu lại cho tôi.”
“Nếu không, chị gái mà tức giận lên, anh sẽ xong đời hoàn toàn, biết đâu đến công cụ gây án của anh cũng bị tịch thu luôn đấy.”
Cô vô cùng nguy hiểm nhìn chằm chằm vào bộ vị nào đó của Hạ Bình.
“Sắp thăng cấp vương giả rồi?” Hạ Bình chớp chớp mắt, hắn cảm thấy vô cùng tò mò về việc làm thế nào để thăng cấp vương giả, dù sao vương giả cảnh đối với bất kỳ thiên tài nào mà nói, đều là cửa ải cực lớn.
Không có cơ duyên, dù có phí hoài mấy chục, cả trăm năm cũng không cách nào đột phá, đến khi già chết cũng chỉ là Tông Sư.
Tuy nhiên bây giờ không phải là lúc quan tâm chuyện này, hắn quay đầu nói với Phùng Hòa Đường: “Lần này đến đây, tôi có một việc cần Bình Thiên Môn giúp đỡ.”
“Đại ca cứ nói, chúng tôi tất nhiên là cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi.” Phùng Hòa Đường vỗ vỗ ngực.
Hạ Bình lập tức nói rõ lý do, nói mình đắc tội với một vài vương giả, bị toàn mạng phong sát, bất kỳ bài đăng nào trên diễn đàn thảo luận về buổi đấu giá đều bị xóa, tình hình rất nghiêm trọng.
Cho nên, hắn cần mượn sức mạnh của môn đồ Bình Thiên Môn, giúp đỡ đăng bài trên mạng, tạo thanh thế và dư luận, tuyên truyền buổi đấu giá, khiến cái gọi là phong sát mạng kia hóa thành hư vô.
“Đồ khốn nạn này!”
Nghe thấy lời này, Tô Cơ hoàn toàn không nói nên lời, tên lưu manh này quả nhiên là gan to bằng trời, trước kia chỉ đắc tội với một vài sinh viên mà thôi, bây giờ ngay cả vương giả cũng đắc tội, còn bị người ta phong sát, thực sự không biết chữ chết viết như thế nào sao?
Người bình thường nghe thấy vương giả chấn nộ, sớm đã sợ đến mức toàn thân run rẩy, lập tức qua tạ lỗi xin lỗi, cung kính sợ hãi, làm gì còn dám phản kháng. Thế mà tên nhóc này hay rồi, vậy mà không coi là chuyện gì, còn muốn phản kháng, muốn vả mặt vương giả cơ đấy?!
Cô không biết là mình điên rồi, hay là tên này điên rồi.
“Đại ca, xin cứ yên tâm, chuyện này cứ để đó cho bọn em, Bình Thiên Môn chúng ta cái gì cũng không nhiều, chỉ có người là đông.” Phùng Hòa Đường không hề khoác lác, phát triển đến tận bây giờ, Bình Thiên Môn đã có mười vạn môn đồ, rải rác khắp Đại học Viêm Hoàng.
Thậm chí cũng có sinh viên các trường đại học khác nghe thấy tin tức của Bình Thiên Môn, cũng muốn gia nhập vào đó.
Bây giờ Phùng Hòa Đường đã bắt đầu cân nhắc việc mở phân đường ở các trường đại học khác, mục tiêu ngắn hạn chính là mỗi trường đại học đều có một Bình Thiên Môn, như vậy thế lực mà mọi người tập hợp lại sẽ vô cùng đáng sợ.
Thực ra chính vì điều này, Tô Cơ dù chán ghét Hạ Bình, nhưng cũng tìm mọi cách để gia nhập Bình Thiên Môn.
Cô nhìn ra được tiềm năng phát triển của Bình Thiên Môn, nếu gia nhập vào, chắc chắn có thể nhận được trợ lực to lớn, bây giờ nhìn lại, quả nhiên sự việc đúng như cô dự đoán, đã trở thành một bang hội khổng lồ như quái vật ở Đại học Viêm Hoàng.
Mà Tô Cơ cũng nhận được không ít lợi ích trong đó.
Tất nhiên, việc cô muốn làm nhất, chính là biến Bình Thiên Môn thành của riêng mình, hoàn toàn nắm quyền kiểm soát, để cái tên khốn vô sỉ Hạ Bình làm tư lệnh quân không, chiếm tổ chim khách.
Thế nhưng cho đến hiện tại, mọi việc tiến triển không hề suôn sẻ.
Không chỉ có sự cản trở của Phùng Hòa Đường, quan trọng nhất là sự tồn tại của tên khốn Hạ Bình này quá mức nổi bật, thường xuyên gây ra chuyện lớn, chốc chốc lại khiến Vân Tiêu Giới chấn động, làm cho cả thành phong ba bão táp.
Không biết bao nhiêu sinh viên, đều là vì sùng bái Hạ Bình, mới chọn gia nhập Bình Thiên Môn.
Mà cô muốn dùng một vài thủ đoạn để thu phục đám sinh viên kiêu ngạo khó thuần đó, trong thời gian ngắn e là không thể làm được.
Điều này khiến Tô Cơ rất muốn mắng tên khốn này một trận, chẳng lẽ không biết làm việc kín tiếng một chút sao? Suốt ngày gây chuyện thị phi, không biết bao giờ mới chịu dừng.
“Rất tốt.”
Hạ Bình vô cùng hài lòng: “Tuy nhiên như vậy vẫn chưa đủ, tôi còn yêu cầu mười vạn môn đồ Bình Thiên Môn cùng hành động, mỗi người tìm mười người, mười người sau đó lại tìm mười người nữa, toàn thời gian hai mươi bốn giờ trên các thiếp ba, diễn đàn đăng bài, tuyên truyền buổi đấu giá.”
“Tất nhiên, hoạt động này của các cậu cũng không phải là nghĩa vụ, mỗi người đăng một bài viết hiệu quả, là có thể nhận được 0,5 Liên Bang tệ, làm nhiều hưởng nhiều.”