Gần đây Mạnh Xảo Liên có gầy đi đôi chút, đó là vì giận chuyện của Huệ Bảo, răng sưng vù chẳng buồn ăn uống. Giờ Huệ Bảo đã đi rồi, bà trút bỏ được gánh nặng trong lòng, không cần phải nơm nớp lo sợ nữa.
"Bà nội cứ yên tâm đi, mẹ con sụt mất mấy cân thịt này, qua một cái Tết là bù lại được ngay, thậm chí còn tăng thêm được hai cân ấy chứ." Tiểu Tứ cũng khéo miệng, chọc cho bà nội Ngọc Anh cười khanh khách.
"Mới chớm Tiểu Niên mà các người đã náo nhiệt thế này rồi à?" Trương thẩm với chất giọng oang oang, vừa vào sân đã gọi lớn.
Ngọc Anh đang ở trong phòng, nghe tiếng bà liền chạy vọt ra ngoài. Quả nhiên không đoán sai, Linh Linh đang theo sau lưng bà, tay xách một túi đồ lớn.
"Tiểu Ngũ mau đỡ lấy đi, làm con gái rượu của ta mệt lử cả người rồi." Túi đồ trong tay Trương thẩm cũng rất nặng, bà lách người qua tự mình xách vào phòng, đặt lên trên giường sưởi.
"Đây là cái gì vậy, chị cứ ba ngày hai bữa lại mang đồ qua đây, lão La nhà chị không nói gì sao?" Mạnh Xảo Liên trách móc.
"Là bố cháu bảo mang đến ạ." Linh Linh dù sao cũng là trẻ con, không nghe ra ý đùa cợt trong lời họ, nên nghiêm túc đáp.
Ngọc Anh nắm tay cô bé kéo vào trong buồng: "Chị Linh, chị mau vào đây, có đồ ngon này."
"Chị cũng mang đồ ngon cho em nè, ở trong túi ấy, để chị lấy ra." Linh Linh chạy tới lấy ra hai hộp sô-cô-la đưa cho Ngọc Anh.
Ngọc Anh thích nhất món này, vội vàng nhận lấy: "Oa, hàng nhập khẩu nước ngoài, không phải loại cacao thay thế đâu." Mắt Ngọc Anh sáng rực lên.
"Cacao thay thế là gì vậy?" Tiểu Tứ nghe thấy danh từ mới liền ghé lại gần, cậu chàng có hứng thú với tất cả mọi thứ liên quan đến ăn uống. "Anh, lát nữa em dạy anh sau, em đang nói chuyện với chị Linh."
Ngọc Anh thích chơi với Linh Linh hơn, Tiểu Yến hơi quá trẻ con, tâm trí chưa chín chắn. Linh Linh đã trải qua vài chuyện nên đã có dáng dấp thiếu nữ, làm việc cũng ổn thỏa.
Hai người trốn trong phòng nhỏ líu ríu trò chuyện. Tiếng cười đùa ở gian ngoài rất lớn, lát sau đã cười đến mức như muốn dỡ tung cả mái nhà.
"Tôi nghe nói Nghiêm Vĩ Quang đang tìm nhà bên ngoài, còn muốn tìm nhà chung cư nữa, sắp dời đi rồi." Mạnh Xảo Liên nói nhỏ.
"Nhà chung cư à, thế thì tốt quá." Trương thẩm ngẩn người ra một chút, rồi gật đầu.
"Bảo mẫu kia chẳng ra làm sao cả, ở trong sân này còn biết tiết chế một chút, chứ dời ra ngoài rồi, tôi thấy e là Nguyệt Dung và lũ trẻ sẽ không được yên ổn, Nghiêm Vĩ Quang cũng đâu có ở nhà suốt." Từ Đại Miệng cũng ghé lại gần.
"Nói thì nói vậy, nhưng ai mà khuyên được chứ. Cứ để mặc ông ta đi." Đây không phải là do Trương thẩm đã thông suốt, mà là bà hiểu ra một đạo lý: số phận con người đã an bài, bà không ngăn cản được gì cả.
Lúc này Nghiêm Vĩ Quang không có nhà, bảo mẫu cũng ra ngoài mua thức ăn. Trương thẩm có ý muốn sang xem thử.
Tiểu Tứ thấy bà cứ ngó nghiêng thăm dò liền bật cười: "Thím cứ đi đi, cháu khóa trái cửa lại cho, thím sợ cái gì chứ?"
Chiêu này khá đấy, Trương thẩm vội vàng chạy sang nhà bên cạnh. Căn phòng này bà đã ở hơn hai mươi năm, bỗng chốc trở nên xa lạ, nơi đâu cũng không còn bóng dáng của bà nữa.
Nguyệt Dung gầy đi một vòng so với trước, trông người cũng trầm tĩnh hơn nhiều. Cô ngẩng đầu nhìn Trương thẩm, chậm rãi gọi một tiếng: "Mẹ."
Nước mắt Trương thẩm rơi xuống, bà ngồi xuống cạnh Nguyệt Dung, nhìn hai đứa bé Đại Song, Nhị Song đang ngủ trên giường, lòng đầy hối lỗi.
"Mẹ, con biết mẹ đi đâu rồi." Câu nói này của Nguyệt Dung làm Trương thẩm giật mình, không biết Nghiêm Vĩ Quang đã nói những gì, Nguyệt Dung sẽ nghĩ thế nào.
"Mẹ đi tìm hạnh phúc của riêng mình, đây là Ngọc Anh nói với con. Con bé bảo con không thể cứ quấn lấy mẹ mãi, mẹ đã khổ cả đời rồi, cũng phải nếm chút ngọt ngào. Mẹ à, mẹ cứ sống tốt nhé, con không hận mẹ đâu." Mấy câu này của Nguyệt Dung nghe có vẻ hiểu, mà cũng như chưa hiểu.
Trương thẩm càng khóc không ngừng, lời nói cũng nghẹn lại.
Đúng lúc này, cửa lớn bị đập thình thịch, bảo mẫu vừa đập cửa vừa mắng: "Suốt ngày khóa trái cửa, phòng trộm à! Còn thế nữa là bà đây không hầu hạ nữa đâu!"
Trương thẩm vội vàng từ phòng đó đi ra, Tiểu Tứ chạy tới mở cửa, cười hì hì không thèm đếm xỉa đến bảo mẫu, khiến bà ta tức đến giậm chân mà không tìm được chỗ xả giận.
Tối đến lão La sang ăn cơm, còn dẫn theo một chàng trai tuấn tú, là anh trai của Linh Linh, La Tiêu Sái đang học đại học. La Tiêu Sái đúng như cái tên, vốn đã giống lão La, khí thế hiên ngang, lại đọc thêm vài năm sách nên mang theo khí chất thư sinh, đứng trước mặt Tống Ngọc Kiều cũng chẳng hề kém cạnh.
"Đứa nhỏ này thật tốt, tôi thích đấy, tốt nghiệp đại học xong về giúp anh Ngọc Kiều của cháu đi." Mạnh Xảo Liên nắm chặt tay La Tiêu Sái không buông.
"Chị dâu Tống của cháu sắp xếp cả công việc cho cháu rồi kìa." Lão La cười nói.
"Vậy thì nghe lời chị dâu Tống ạ." La Tiêu Sái cười đáp: "Cháu nghe bố cháu kể rồi, chuyện hôn sự của bố và dì, nhờ cả vào các bác giúp đỡ. Giờ nhìn bố hạnh phúc thế này, em gái cũng được chăm sóc chu đáo, cháu thật lòng cảm ơn mọi người ạ."
Đứa nhỏ này miệng lưỡi thật ngọt.
Vốn dĩ đều là những đứa trẻ trạc tuổi nhau, tụ tập lại khá hợp ý, đến tối muộn La Tiêu Sái muốn ở lại nhà họ Tống ngủ.
"Ở lại đi, nhà các người cũng không có chỗ, thằng bé lại phải ngủ sô-pha." Mạnh Xảo Liên từng đến nhà họ La nên biết tình hình. Giờ Linh Linh đã lớn, không thể ở chung phòng với anh trai, e là La Tiêu Sái chỉ có số ngủ sô-pha thôi.
"Dì cháu làm sao nỡ để cháu ngủ sô-pha chứ, dì ngủ với Linh Linh, bắt cháu ngủ với bố. Là bố cháu ngày nào cũng đuổi cháu!" Một câu than vãn của La Tiêu Sái đã nói ra sự thật, mặt Trương thẩm đỏ bừng lên, mọi người đều hiểu ý, cười đầy ẩn ý.
"Hai người là tân hôn mà, đương nhiên không muốn tách ra rồi." Từ Đại Miệng không tha cho ai.
"Cô đừng có giỡn nữa, tầm tuổi này rồi, tân hôn cái gì mà tân hôn!" Trương thẩm lắc đầu, mặt đỏ đến mức không ngẩng lên nổi.
Đúng lúc này nghe trong sân có động tĩnh, tiếng đổ vỡ loảng xoảng, không biết Nghiêm Vĩ Quang lại bị làm sao, ném cái bô bằng sứ trắng ra sân, vẫn chưa hả giận lại đập thêm mấy cái.
Trương thẩm biết ông ta cố tình gây khó dễ, cũng chỉ đành giả vờ như không thấy.
Mạnh Xảo Liên đuổi bà và lão La về sớm, để họ tận hưởng thế giới hai người.
"Thím Trương trông như trẻ ra mấy tuổi vậy. Là do uốn tóc à?" Bà nội Ngọc Anh cũng nhận ra vấn đề.
"Đó là do được chồng cưng chiều đấy, sao mà không trẻ ra cho được, ha ha." Mạnh Xảo Liên cười.
"Ôi chao, bố cháu dỗ dì cháu cứ như dỗ trẻ con ấy." Linh Linh bên kia không nhịn được lên tiếng.
"Dỗ thế nào, cháu kể nghe xem nào." Từ Đại Miệng máu tám chuyện nổi lên, chạy lại trêu Linh Linh.
"Sáng ăn cơm, mua đồ ăn sáng toàn mua mấy món, để dì cháu chọn món dì muốn. Dì cháu biết vun vén, cứ bảo bố lãng phí, mua một loại là được rồi. Bố cháu liền bảo, không biết dì muốn ăn món nào nên mới mua mỗi thứ một ít. Dì cháu bảo, ông gọi tôi dậy hỏi là được rồi mà. Mọi người đoán xem bố cháu nói sao?" Linh Linh cố tình bỏ lửng.
"Nói sao?" Từ Đại Miệng vội hỏi.
"Bố cháu bảo, dì ngủ thêm được tí nào hay tí đó, con gọi dì thì dì lại chẳng ngủ được nữa."
"Chậc chậc. Tôi bây giờ về nhà tìm lão Kế ly hôn đây, cuộc sống này không thể sống nổi nữa rồi!" Từ Đại Miệng nói một cách khoa trương.
"Cô cũng bị người ta đè bẹp rồi đấy nhé." Mạnh Xảo Liên gõ vào đầu Tống Lão Yên một cái.
"Sau này đừng cho lão La vào cửa nữa." Tống Lão Yên lầm bầm một câu, khiến mọi người giật mình thon thót.