"Chú đẹp trai ơi, anh Pháp Hải với ông cụ trọc đầu ở Thần giới có phải là một phe không ạ?" Bối Bối nghiêng đầu đầy vẻ nghi hoặc, mắt nhìn chằm chằm vào Lăng Vân, vô cùng mong đợi câu trả lời từ hắn.
Pháp... anh Pháp Hải?
Trên trán Lăng Vân như có đàn quạ bay qua, hắn lập tức đáp: "Không phải đâu, cái đầu nhỏ của Bối Bối đang nghĩ lung tung gì thế?"
Thấy Lăng Vân giơ tay ra, Bối Bối vội vàng ôm lấy trán mình, búng trán đau lắm đấy!
Bối Bối bĩu môi hỏi đây là nơi nào, Lăng Vân nói là thế giới trong tranh, chính là bức tranh Thiên Biến Vạn Hóa kia!
Sau khi chơi cùng các cô bé trong bức tranh Thiên Biến Vạn Hóa một lúc, Lăng Vân đưa những đứa trẻ đang mệt nhoài ra ngoài. Vì cửa phòng Lăng Vân khóa nên Lăng Thiên Dương và những người khác cũng không làm phiền.
Lúc này!
Đã hơn bốn giờ sáng, ba cô nhóc người đầy mồ hôi, lại bị An Tình bắt đi tắm trước, cô nhóc bĩu môi, ngáp dài một cái thật sâu!
Cô bé nhìn Lăng Vân với ánh mắt đầy tủi thân, hắn bế cô bé lên, rồi bảo sẽ ở bên cạnh kể chuyện cho nghe, cô bé mới ngoan ngoãn nghe lời!
Một đêm không có chuyện gì xảy ra!
Sáng sớm hôm sau, sau khi Lăng Thiên Dương thức dậy liền giúp đỡ dọn dẹp vệ sinh. Thấy quầng thâm dưới mắt An Tình, Lăng Thiên Dương dặn dò Lăng Vân tối đừng làm gì quá khuya!
Lăng Vân: "..."
Tầm tám chín giờ, sau khi cô nhóc thức dậy, đôi mắt cứ đảo qua đảo lại, luôn bám theo Lăng Vân, hắn đi đâu cô bé theo đó, ngay cả đi vệ sinh cũng không tha!
Lâm Thu Yến thấy cô nhóc khác thường như vậy, tò mò hỏi: "Thiến Thiến, sao con cứ bám theo bố con mãi thế?"
Thiến Thiến đáp: "Vì đó là ba của con!"
"Thế thì cũng không cần bám sát như vậy, bố con đâu có chạy mất."
Lâm Thu Yến bất lực đỡ trán: "..."
Đợi đến khi không có người, cô nhóc mới không nhịn được hỏi: "Ba ơi, bức tranh hôm qua đâu rồi ạ?"
Hóa ra vừa tỉnh dậy cô bé đã không thấy bức tranh Thiên Biến Vạn Hóa đâu nữa!
Lăng Vân chớp chớp mắt, giả vờ như không biết gì: "Tranh gì cơ?"
"Hừ hừ..."
Ba cô bé vậy mà quên mất rồi, giận ghê...
"Bà nội bảo là sẽ vặn tai ba đấy." Cô nhóc làm vẻ mặt hung dữ kiểu trẻ con, trông vô cùng đáng yêu.
Lăng Vân há hốc mồm, vẻ mặt kinh ngạc hỏi: "Tại sao?"
"Bà nội bảo thế." Mắt cô nhóc lại đảo qua đảo lại!
"Được rồi được rồi, không trêu con nữa, bức tranh Thiên Biến Vạn Hóa đó là quà sinh nhật của con, ba đang giữ giúp con thôi."
"Cảm ơn ba ạ."
"Không có chi, đi chơi đi."
Cô nhóc vui vẻ hẳn lên, lúc này mới không bám theo Lăng Vân nữa, cô bé cùng Bối Bối và Tiểu Ái Lâm đi đến đường hầm dưới lòng đất của thủy cung.
Lăng Thiên Dương và những người khác đều đang ở phòng khách tầng một, còn Lăng Vân ở tầng hai chuẩn bị vẽ một bức tranh, chính là cảnh tượng sinh nhật của cô nhóc tối qua!
Bầu trời dần tối sầm lại, cô nhóc trong đường hầm làm mặt xấu với những sinh vật biển, Bối Bối đứng bên cạnh đếm xem có bao nhiêu con cá!
Thời tiết vốn đang trời quang mây tạnh bỗng chốc đen kịt, xuất hiện kỳ quan Thiên Cẩu Thực Nhật. Lăng Vân nhíu mày, lẩm bẩm: "Cửu Tinh Liên Châu!!"
Nơi phong ấn sa mạc trong cơ thể hắn, Dạ Lăng Vân với ma khí ngút trời cười lớn: "Lăng Vân, ngươi có hối hận vì trước kia không giết ta không? Sự nhân từ của ngươi định sẵn là thất bại, lúc này dù có Công Đức Nghiệp Hỏa cũng không thể tiêu diệt được ta, ha ha ha."
Giọng Lăng Vân truyền tới: "Khiến ta ngạc nhiên sao? Ngươi như vậy có tính là trốn thoát không?"
"Ngươi nghĩ sao!"
Dứt lời, từ trong cơ thể Dạ Lăng Vân lao ra vài đạo ma khí, mà ánh sáng từ Cửu Tinh Liên Châu bên ngoài dường như đang tiếp dẫn Dạ Lăng Vân!
Sau khi hào quang và vài đạo ma khí hợp lại liền quay trở về, Dạ Lăng Vân cười lớn: "Ngươi thua rồi, Lăng Vân!"
"Ta rất mong chờ lần gặp lại ngươi, trước khi chia tay, có thể nói chuyện một chút không?" Lăng Vân vẫn tỏ ra rất bình thản, Dạ Lăng Vân chỉ là kẻ bại trận dưới tay hắn, khó mà làm nên sóng gió lớn, dù có trốn thoát thì trong thời gian ngắn cũng không thể xuất hiện ở Thập Nhị Vực!
Hơn nữa Lăng Vân hiểu rất rõ, ánh sáng tiếp dẫn Dạ Lăng Vân từ hiện tượng Cửu Tinh Liên Châu kia không thuộc về vũ trụ này, ai mà biết được Dạ Lăng Vân đã đi đâu!
"Vốn tưởng ngươi sẽ không hề hay biết, xem ra ngươi vẫn rất để tâm đến ta nhỉ. Như ngươi thấy đó, ta mới là kẻ mạnh nhất, phong ấn mà ngươi tự hào cũng bị ta phá bỏ rồi." Dạ Lăng Vân lắc đầu cười nhạo, vẻ mặt đầy đắc ý.
"Cửu Tinh Liên Châu? Ngươi đã lên kế hoạch bao lâu rồi? Mà nói mới phải, rốt cuộc làm sao ngươi biết hôm nay là Cửu Tinh Liên Châu?" Lăng Vân vẫn đầy bụng nghi vấn, lông mày nhíu chặt.
"Ha ha ha ha, vì Cửu Tinh Liên Châu không phải là ngẫu nhiên, lần sau gặp lại ta tự nhiên sẽ nói cho ngươi biết. Ký ức trong đầu ngươi về Thập Đại Thần Khí là do ta ăn mất đấy, bất ngờ không!"
Dạ Lăng Vân cười điên cuồng, giờ đây hắn đã thoát khỏi phong ấn trong cơ thể Lăng Vân, thứ để lại chỉ là một tia ý thức, nên không hề sợ hãi Lăng Vân!
"Công nhận là đủ bất ngờ đấy!" Bóng dáng Lăng Vân hiện ra, khóe miệng co giật dữ dội. Hắn vốn luôn nghĩ không phải Dạ Lăng Vân giở trò, giờ đây đúng là bị vả mặt!
"Tiếp theo, ngươi chắc chắn sẽ còn bất ngờ hơn nữa!" Dạ Lăng Vân nở nụ cười đầy ẩn ý với Lăng Vân, hắn nhíu mày, đây là lần đầu tiên hắn thấy nụ cười này của Dạ Lăng Vân, trông giống hệt nụ cười của các bà dì.
"Ngươi đang thách thức ta à? Được! Ta chấp nhận lời thách thức của ngươi!" Lăng Vân cũng cười, vẻ mặt thờ ơ. Binh tới tướng chặn, nước tới đất ngăn, chẳng có kẻ nào dám càn rỡ trước mặt hắn!
Khóe miệng Dạ Lăng Vân giật giật, ai mẹ nó nói muốn thách thức chứ?
"Ha ha ha, vẫn tự tin như vậy nhỉ, không biết ngươi có tức giận không đây." Dạ Lăng Vân nói!
"Ngươi muốn chết!" Giọng điệu Lăng Vân thay đổi hẳn, đột nhiên hắn khẳng định câu nói này của Dạ Lăng Vân không phải là đùa!
Rốt cuộc Dạ Lăng Vân đã thao túng mọi thứ như thế nào, nếu không làm rõ, Lăng Vân cảm thấy không thoải mái chút nào!
"Phải rồi, ta cũng muốn chết, thật hoài niệm những ngày bị ngươi đánh đập!" Ánh mắt Dạ Lăng Vân bỗng trở nên tà ác!
"Cút!" Lăng Vân quát lớn, lập tức như mất đi lý trí, lao vào quyết đấu với Dạ Lăng Vân!
Ầm!
Nơi phong ấn sa mạc rung chuyển dữ dội, như ngày tận thế!
Lăng Vân và Dạ Lăng Vân đều đang thăm dò đối phương, kẻ trước muốn khám phá bí mật của Dạ Lăng Vân, đồng thời cũng biết tại sao Dạ Lăng Vân lại ép mình ra tay, nên tương kế tựu kế!
Còn Dạ Lăng Vân muốn nắm được lá bài tẩy của Lăng Vân, xem trong từng chiêu thức có những sơ hở gì. Có thể nói cả hai đều mang tâm địa bất chính, đang tính kế lẫn nhau!
Bên ngoài, bản thể Lăng Vân như bị trúng thuật định thân, không hề nhúc nhích!
Ba cô nhóc trong đường hầm hoàn toàn không biết gì về những chuyện đang xảy ra.
Đột nhiên! Một tia sáng từ Cửu Tinh Liên Châu chiếu rọi vào đường hầm!
Giữa mày cô nhóc lóe lên những tia sáng trắng, Bối Bối chỉ vào trán cô bé, cô bé nhíu mày, sau đó mỉm cười lấy Định Hải Thần Châu ra!
Khi Định Hải Thần Châu xuất hiện, hình ảnh bên trong là Quỷ Đảo, cảnh tượng ba con Ma Long đang đuổi theo một bóng người.
Xoẹt...
Không khí vang lên những tiếng động kỳ quái, hư không trong đường hầm nứt ra, Định Hải Thần Châu mang theo ba cô nhóc biến mất!!
Cùng lúc đó!
Cửu Tinh Liên Châu dần lệch khỏi quỹ đạo, bầu trời trở lại bình thường, trong biệt thự không ai biết rằng các cô nhóc đã biến mất.