Điển Thiếp

Lượt đọc: 11543 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127
Tiến »
Chương 12
rượu đó, uống nước không giải khát được đâu (2)

❊ ❊ ❊

Trời đã tối hẳn thì Thái Giới mới về đến nhà, về đến hậu viện, hắn nhìn thấy Thái ma ma quản lý phòng bên ngoài của hắn lại đang đợi ở cửa Tây viện, hắn không tin Phùng Mẫn có khả năng mời được người hầu đã phục vụ gia đình họ nhiều năm như vậy đến.

Quả nhiên, Thái ma ma cười nhận lấy roi ngựa của hắn: “Phu nhân nói, sợ di nương không rõ thói quen của đại gia, bảo đám lão tỷ muội của bọn nô tỳ đến giúp đỡ chăm sóc, đảm bảo sớm quen thuộc một chút.”

Quyết tâm của Tưởng phu nhân, mấy người có mặt ở đó đều hiểu rõ, Thái Giới dừng lại vài giây, cuối cùng cũng bước lên bậc thềm Tây viện.

Một bàn thức ăn ngon, còn thịnh soạn hơn cả ngày nàng mới vào cửa, còn chuẩn bị cả rượu, Phùng Mẫn lén nhìn sắc mặt Thái Giới, từ lúc bước vào cửa, hắn chỉ có một biểu cảm, không thể nhìn ra vui hay không vui, đám ba người Thái ma ma đứng một bên cũng không hề hé răng.

Phùng Mẫn do dự một lát, cầm bình rượu rót đầy một ly, lấy hết can đảm dâng cho Thái Giới: “Dọc đường phong trần vất vả, đại gia uống một ly rượu cho ấm người không ạ?”

Thái Giới nhìn nàng một cái, nhận lấy ly, bâng quơ nói: “Nàng có uống không?”

Phùng Mẫn làm gì biết uống rượu, nhưng để phá vỡ sự bế tắc khó khăn này, nàng cũng tự rót cho mình một ly, chậm rãi uống hết, cảm thấy vị cay nồng kích thích từ cổ họng nóng rát xuống đến dạ dày, nàng cố nén để không phải ho, mặt bị nghẹn đến đỏ bừng.

Cũng may là Thái Giới chỉ hứng lên bảo nàng uống cùng một ly, hắn tự uống hai ba ly để giải khát rồi không uống nữa.

Ăn cơm xong, họ hầu hạ hai người lần lượt tắm rửa, Thái ma ma hoàn thành nhiệm vụ, đưa người rời đi, để lại không gian hoàn toàn cho hai người.

Phùng Mẫn chưa bao giờ uống rượu, lần đầu uống, một ly thôi đã cảm thấy hơi choáng váng, còn khát khô cổ họng, nằm trên giường một lúc, nàng không nhịn được phải đứng dậy rót một cốc trà lạnh để giải khát, mặt nàng cũng nóng bừng lên, nàng nào biết được đó là rượu nhung hươu mà Tưởng phu nhân đã đặc biệt dặn Thái ma ma chuẩn bị,, loại rượu này cực kỳ tốt cho cơ thể, chỉ là sau khi uống xong sẽ có chút nóng trong người.

Đợi đến khi nàng uống hết chén nước thứ ba, Thái Giới đã tắm xong đi ra, hắn gội đầu, tóc còn ướt sũng xõa sau lưng, càng làm cho khuôn mặt hắn trở nên tuấn tú hơn.

Phùng Mẫn im lặng cầm khăn muốn lau tóc cho hắn, nhưng bị từ chối: “Nàng cứ đi nghỉ ngơi trước đi.”

Phùng Mẫn nằm ở phía trong giường, nàng nghe thấy hắn thay quần áo, thổi tắt nến, chăn bên cạnh bị vén lên, rồi chiếc giường hơi lún xuống, một cơ thể nóng bỏng xa lạ nằm xuống bên cạnh nàng.

Không gian trong màn giường chật hẹp, trong bóng tối có thể nghe thấy hơi thở của nhau, Phùng Mẫn đưa lưng lại với Thái Giới, chỉ một lúc sau, nàng cảm thấy hơi men lên não, ngay cả hơi thở cũng nóng ran, nàng lặng lẽ trở mình nằm ngửa, không ngờ lại làm kinh động người bên cạnh.

“Sao vậy?” Giọng nói trong trẻo vang lên bên tai, hơi nóng phả vào mặt, nóng rát đến không thể tưởng tượng nổi.

Phùng Mẫn đưa tay xoa xoa chỗ ngứa ngáy đó, cổ họng khô khốc, khẽ nói: “Hình như uống say, muốn uống nước.”

Âm thanh nàng cũng mềm mại như nước đến mức không thể tưởng tượng nổi, đây là làm sao vậy?

Phùng Mẫn mơ hồ, chỉ cảm thấy một bàn tay vươn tới eo nàng, lòng bàn tay nóng hổi áp vào da thịt, diện tích tiếp xúc ngày càng nhiều, nàng cứng đờ không dám động đậy, nam nhân bên cạnh tiến lại gần nàng: “Rượu đó, uống nước không giải khát được đâu.”

Hả?

Chưa đợi nàng kịp thắc mắc, hắn đã cho nàng câu trả lời, cơ thể nóng bỏng rắn chắc phủ lên người nàng, hơi thở quấn lấy nhau, dưới ánh sáng mờ ảo, nàng chỉ có thể nhìn thấy đường nét của hắn, cùng hơi nóng phả vào mặt mình.

Bàn tay thô ráp luồn vào dưới lớp áo, dừng lại một chút, rồi không chút do dự trườn lên phần đỉnh mềm mại, tựa như cuối cùng cũng tìm được món đồ chơi vừa ý, vò vò nắn nắn.

Phùng Mẫn làm sao đã từng trải qua chuyện này, cơ thể bị người khác vuốt ve, nặn bóp không chút kiêng nể, chỉ một lát sau, dưới tác dụng của rượu ấm tình, nàng đã mềm nhũn như một vũng nước, sóng tình nhè nhẹ dâng trào, rất nhanh bị nam nhân trên người nàng phát hiện, cổng thành đã đóng kín mười chín năm bị cưỡng bức phá vỡ, sau đó tiến quân thần tốc, đi thẳng vào sâu bên trong.

Phùng Mẫn khóc, nhưng vẫn còn nghĩ đến Thúy Văn đang ngủ đối diện, không dám phát ra một tiếng nức nở nào, nàng là người sinh ra và lớn lên ở thành Vân Dương, rõ ràng chưa từng ngồi thuyền, giờ khắc này lại cảm thấy như mình bị ném lên một con thuyền đang chao đảo trong trận mưa rền gió dữ, nàng cùng với con sóng dữ dội bị hất lên trời, dường như đang ở trên mây, khoảnh khắc tiếp theo lại bị làn nước mênh mông nhấn chìm, ngay cả hơi thở cũng bị cướp đi, toàn thân bị vồ dâp vào khoang thuyền một cách không thương tiếc, cứ thể như bị quất roi tàn nhẫn, hết lần này đến lần khác.

Ban đầu hắn còn có chút kiềm chế, ý định chỉ dừng lại ở một mức độ nào đó rất rõ ràng, nhưng càng đi sâu, càng trở nên hứng thú, đặc biệt là khi hắn phát hiện nàng bị giày vò thế nào cũng không ngất đi, dù khóc đến mặt mày ướt đẫm nước mắt lẫn vơi mồ hôi, co ro run rẩy nhưng nàng vẫn tỉnh táo, điều đó khiến hắn cũng không thể khống chết được mà chìm đắm.

Vạn vật tĩnh lặng, chỉ có căn phòng ngủ phía tây của Tây viện, tiếng khóc nức nở gần như không thể nghe thấy bị gió thổi bay đi, tiếng khóc đó cứ đứt quãng suốt mấy canh giờ liền mới ngừng hẳn.

Ngôn Tình, Cổ Đại, Sủng
Mỗi bước một xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127
Tiến »