Điển Thiếp

Lượt đọc: 11546 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127
Tiến »
Chương 22
ngoan, hôm nay nàng không tiện... (2)

❊ ❊ ❊

Dặn dò vài câu, lời còn chưa nói hết, Lý phu nhân đã đến, quả thật mang theo vạn phần xin lỗi, liên tục tạ lỗi thay cho nha đầu điên của mình, mắng đám hạ nhân quét dọn hoa viên một trận, ân cần quan tâm đến vết thương của Phùng Mẫn, lại muốn tặng dược liệu và lễ vật bồi thường.

Tưởng phu nhân có thể nói gì đây, đành phải chấp nhận lời xin lỗi này, chỉ nói là ngoài ý muốn, không đề cập đến chuyện khác.

Mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa dưới sự ăn ý của hai vị phu nhân đương gia, Phùng Mẫn tỉnh lại, nghe Tưởng phu nhân ở bên ngoài bình phong nói chuyện, biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, nàng liền biết được kết cục.

May mà không chỉ có một mình nàng xui xẻo, khi ngã xuống, đồ trang sức trên đầu của Liễu Thiền đã làm nàng bị xước một vết, chảy máu, bản thân Liễu Thiền cũng chẳng khá hơn, đầu đập vào đá, phía sau đầu sưng một cục to bằng chén trà, khi Thái gia rời đi, nàng ta vẫn còn nôn mửa, đây cũng coi như là ‘trộm gà mà còn mất nắm gạo'.

Ra ngoài ăn tiệc mừng thọ, mang theo một thân đầy thương tích trở về, Phùng Mẫn về đến Tây viện liền nghỉ ngơi, thuốc vừa hết tác dụng, vết thương liền đau nhói, nàng nằm nghiêng trên giường, chẳng muốn làm gì cả. Trong lúc mơ màng ngủ, nghe thấy tiếng Thúy Văn vấn an, sau đó rèm được vén lên, một bóng người cao lớn nhanh chóng đến bên giường, sờ sờ mặt nàng, sát gần mà nói chuyện, "Có khỏe hay không?"

Phùng Mẫn lúc này mới nhớ ra, trước khi ngất đi, hình như là hắn đã đỡ lấy nàng, tỉnh lại vẫn không thấy đâu, tưởng rằng đêm nay hắn sẽ không đến nữa. Nhưng người này nói chuyện thì nói chuyện, ghé gần như vậy làm gì, hơn nữa lại còn nâng mặt nàng...

Nàng cố gắng ngồi dậy, "Vẫn khỏe, đã uống thuốc rồi, không còn chóng mặt nữa."

Thái Giới ngồi bên giường, không nói gì thêm, chỉ dưới ánh nến mờ ảo cứ thế mà nhìn nàng, như thể không hề quen biết vậy, nghĩ đến lúc nhìn thấy nửa khuôn mặt nàng toàn là máu, trái tim bỗng ngừng đập một cái, hắn vẫn luôn muốn nhìn nàng thêm vài lần, luôn cảm thấy không yên tâm, "Đưa nàng vào phòng xong, phụ thân liền phái người đến, gọi ta ra ngoài có việc, chờ ta bận xong bên kia, nàng và mẫu thân đã về nhà rồi."

Hắn đang giải thích, tại sao khi nàng bị thương hắn lại không ở bên cạnh, hơn nữa, khi biết Lý phu nhân bao che cho Liễu Thiền, Tưởng phu nhân cũng quyết định để Phùng Mẫn chịu thiệt, không định đứng ra làm chủ cho nàng, hắn lại có chút không dám nhìn vào mắt nàng.

Nếu chuyện này xảy ra với người khác, hoặc xảy ra khi Phùng Mẫn vừa mới vào phủ, Thái Giới cũng sẽ không cảm thấy có gì không đúng, bởi vì mối quan hệ giữa hai nhà, dĩ nhiên an ổn không có chuyện mới là tốt nhất, nhưng đối diện với Phùng Mẫn nhẫn nhịn như vậy, trong lòng hắn cứ thấy không bỏ xuống được.

Giờ khắc này hắn vẫn chưa hiểu, cảm giác này chính là đau lòng.

Sắc mặt Phùng Mẫn tái nhợt, trên đầu băng gạc, thấm ra những vệt máu đỏ tươi, nhưng không làm giảm đi vẻ xinh đẹp của nàng, ngược lại còn trông yếu ớt và tinh tế hơn. Nàng không có sức để tiếp chuyện hắn, không còn sự ân cần ngoan ngoãn như trước, im lặng không nói, Thái Giới cũng không bận tâm, chẳng thể nào bảo một người bệnh quay lại chiều chuộng hắn được.

Với đôi mắt sắc sảo của mình, ít nhiều cũng nhìn ra khi Phùng Mẫn ở bên hắn, nàng luôn cố gắng lấy lòng đến mười hai vạn phần, mặc dù hắn thoải mái, nhưng thực ra không để ý, lúc này nàng như vậy, vừa hay.

Bản thân là một người bệnh, vừa không thể nói chuyện phiếm với hắn, lại không thể bưng trà rót nước, Phùng Mẫn an tâm nghỉ ngơi, chỉ coi như Thái Giới lát nữa sẽ rời đi.

Hắn lại như ở trong phòng của chính mình, ngồi bên giường một lúc, rồi nghiêng người sang giường sưởi tiếp tục đọc sách, thỉnh thoảng còn liếc nhìn Phùng Mẫn một cái, xem nàng có cần gì không, thậm chí còn hạ mình bưng thuốc cho nàng.

Phùng Mẫn hoảng sợ vô cùng, nào dám để hắn hầu hạ, cầm chén thuốc trên tay gần như không nuốt nổi, cân nhắc nói: "Hiện giờ trời còn sớm, nếu trước đó đại gia có việc thì cứ đi làm đi, ta không sao, đầu cũng còn không đau nữa."

"Ta làm xong rồi, nàng mau uống thuốc đi, để nguội sẽ không còn hiệu quả."

Phùng Mẫn vắt óc suy nghĩ, "Ngồi lâu như vậy, không bị mỏi lưng đau chân sao? Hay là ra ngoài đi dạo một chút, hoạt động gân cốt.”

Tốt nhất là đi đến trước cửa Đông viện, đi vào rồi thì đừng ra nữa.

Phùng Mẫn hàm súc đuổi người, Thái Giới cuối cùng cũng nghe ra, nha đầu này càng ngày càng lớn gan, lần trước thì giả vờ ngây ngốc, lần này thì trực tiếp đuổi người, nàng lại chán ghét hắn đến thế sao?

Trong lòng rất không vui, trên khuôn mặt tuấn tú vẫn phải giữ vẻ điềm tĩnh, "Không cần, gân cốt của ta linh hoạt lắm, cạy cả ngày ở ngoài, giờ chỉ muốn nghỉ ngơi thôi."

Phùng Mẫn thở dài, nàng đã bị thương thành ra như vậy rồi, vẫn không được một chút yên tĩnh, hắn bảo nàng cứ nghỉ ngơi, không cần lo cho hắn, Phùng Mẫn làm sao dám lơ là hắn chứ, đành phải gượng tinh thần bầu bạn, mãi mới đến lúc ăn xong bữa tối.

Giờ này hắn chắc phải đi rồi, nào ngờ hắn lại trực tiếp sai Thúy Văn đi chuẩn bị nước tắm rửa, hắn sẽ nghỉ lại ở đây. Còn quay lại giáo huấn Phùng Mẫn, hắn đã nói không cần lo cho hắn thì thật sự là không cần, không phải khách sáo, nàng chỉ cần nghỉ ngơi là được.

Phùng Mẫn suýt chút nữa không thở nổi, vẫn phải nén giận mù sa mưa sai Thúy Văn đi hầu hạ, Thái Giới đứng ở cửa phòng trong từ chối.

Thúy Văn rõ ràng có chút thất vọng, Phùng Mẫn không có thời gian an ủi nàng ta, nàng chỉ lo lắng đêm nay mình sẽ phải vượt qua như thế nào, dù sao Thái Giới đã ở lại, chắc chắn không thể thiếu chuyện kia.

Nằm trên giường suy nghĩ chuyện của mình, thời gian trôi qua rất nhanh, hắn tắm rửa đơn giản xong đi ra, vén chăn lên giường, lại rất cẩn thận đặt tóc nàng sang một bên, để tránh kéo vào vết thương.

Phùng Mẫn cố gắng thả lỏng, cảm thấy cánh tay nặng trĩu của hắn đặt lên eo mình, giây tiếp theo hẳn là sẽ đưa tay vào, Phùng Mẫn lặng lẽ chờ đợi, thời gian từ từ trôi qua, lại không có gì xảy ra.

Nàng không nhịn được quay đầu nhìn hắn, bên ngoài ánh nến đều đã tắt, trên đầu giường đặt một viên dạ minh châu, vẫn là lấy từ phòng Thái Giới sang để chiếu sáng. Hắn khẽ nhắm mắt lại, sống mũi cao thẳng đổ bóng trên khuôn mặt, ngũ quan tuấn tú dưới ánh đèn mờ ảo như một vị thần tiên.

Phùng Mẫn nhìn đến ngây người.

Giọng nói khàn khàn phá vỡ sự im lặng, "Thích nhìn đến vậy sao, ngày mai cho nàng nhìn đủ, hay là, nàng không ngủ được, muốn làm một vài chuyện?"

Hắn từ từ mở mắt, đầy vẻ trêu chọc, chứa một chút ham muốn vừa phải, vấn đề là trái tim muốn hành động, bên dưới đã sắp chạm vào nàng rồi.

Mặt Phùng Mẫn đỏ bừng, nào đã từng thấy hắn có một mặt mềm mại như vậy, hắn của đêm nay, thật sự rất khác so với trước đây, nàng mím chặt môi, nhỏ giọng biện bạch, "Không có."

"Ngoan, hôm nay nàng không tiện, chờ nàng khỏe rồi...” Hắn ghé sát tai nàng thì thầm một câu, Phùng Mẫn không chỉ đỏ mặt, cổ cũng đỏ bừng.

Người này, thật sự là quá vô sỉ!

Để tránh hắn nói ra những lời khiến người khác đỏ mặt nữa, Phùng Mẫn lặng lẽ xoay người, quay lưng lại với hắn, không thèm để ý đến người nữa.

Ngôn Tình, Cổ Đại, Sủng
Mỗi bước một xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127
Tiến »