Điển Thiếp

Lượt đọc: 11503 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127
Tiến »
Chương 44
có bằng lòng cùng ta ra ngoài hay không? (2)

❊ ❊ ❊

Sau Tết có vài nhà thân thích cần đi lại thăm hỏi, Liễu Yên cùng Tưởng phu nhân ra ngoài xã giao, tối về có hơi muộn, bị chút gió lạnh, thân thể không khỏe, đành phải ở nhà nghỉ dưỡng, cho đến tận rằm tháng Giêng, các bữa tiệc lễ lộc mới tạm lắng xuống.

Phùng Mẫn sau Tết thì rảnh rỗi, chỉ quanh quẩn giữa mấy cái viện, Thái Giới cũng bận, nửa tháng chỉ đến chỗ nàng ba bốn lần, đang lúc nhàm chán, tối hôm đó Tưởng phu nhân trở về, đột nhiên gọi nàng qua, nói rằng đại gia vài ngày nữa phải ra ngoài công cán, bảo nàng đi theo.

Đã là Tưởng phu nhân dặn dò, Phùng Mẫn không thể không đồng ý, tối hôm đó liền trở về bảo Xuân Mai cùng dọn đồ. Hai người đều không biết phải đi đâu, chỉ là một vài bộ quần áo giày vớ, cho đến khi gần khóa cửa, Thái Giới trở về, mang theo một thân gió tuyết đi vào, trên mặt mang theo nụ cười rạng rỡ, như thể gặp phải chuyện gì vui vẻ.

Phùng Mẫn pha một chén trà dâng lên, nhưng cũng không hỏi, người ta nói hai người ở bên nhau lâu ngày, sẽ lây thói quen của nhau, Phùng Mẫn hiện tại cũng rất bình tĩnh, người ta không tiết lộ thì nàng một chữ cũng không hỏi thêm.

Trên giường sưởi bày ra hai cái rương hòm, những thứ chuẩn bị mang đi, được xếp gọn gàng một bên. Đi đâu còn chưa biết, mà đã chuẩn bị hành trang rồi sao? Suy nghĩ "phu xướng phụ tùy" bật ra trong đầu, Thái Giới bật cười, kéo Phùng Mẫn lại gần thân mật nói: "Thật sự bằng lòng cùng ta ra ngoài hay sao? Nơi hoang sơn dã thú, không được thoải mái như ở nhà đâu, tất cả đồ ăn thức uống và việc nhà đều phải tự tay làm, nha đầu cũng không được mang theo.”

Khu vực biên giới gần phía Tây Bắc là trọng địa, sự phân chia giữa quân đội và dân thường không rõ ràng lắm, thời chiến thì lên ngựa giếc địch, thời nông nhàn thì cầm cày khai hoang, đã là truyền thống mấy chục năm.

Phùng Mẫn lúc này mới biết Thái Giới muốn ra ngoài dẫn quân đồn điền, nhất thời không nói nên lời, một công tử nhà Thứ sử đang êm đang đẹp, cả đời không làm gì, ăn sung mặc sướng cũng không thiếu. Nhưng Thái Giới lại khác thường, nói là có quyết tâm làm quan lớn, bao nhiêu người nhìn vào mặt Thứ sử đại nhân mà tiến cử, hắn đều từ chối hết, vậy thì hẳn là muốn sống một cuộc sống nhàn hạ như nhàn vân dã hạc, nhưng công việc khổ sai mà người khác không muốn nhận, hắn lại thản nhiên chấp nhận.

Muốn đến vùng rừng núi hoang dã, những bộ quần áo đẹp và giày lụa sẽ không dùng được, phải thay bằng quần áo và đồ dùng bền bỉ dễ giặt, Phùng Mẫn vừa nghĩ việc của mình, vừa đáp, "Phu nhân bảo ta đi.”

Nói là vậy, nhưng thực ra Phùng Mẫn rất thích ra ngoài, hồi còn nhỏ sống trong thôn, việc đồng áng gì mà chưa làm, có lúc còn cùng phụ thân lên núi săn bắn, đều là những việc nàng thích, tốt hơn nhiều so với việc quanh quẩn trong phòng thêu thùa.

Nửa năm nay sống trong nhung lụa, cảm thấy tay chân không còn linh hoạt như trước, người cũng béo lên không ít, trắng trẻo và mượt mà hơn một vòng, không còn tìm thấy bóng dáng của nha đầu chốn sơn dã ngày xưa nữa.

Nghĩ đến việc có thể trở lại cuộc sống quen thuộc trước kia, thoát ra khỏi nhà cao cửa rộng, dù chỉ là một thời gian ngắn, cũng đáng để mong đợi, Phùng Mẫn hỏi han tỉ mỉ về nơi sắp đến, dọn dẹp không ít đồ đạc, nàng ở đây thì tích cực, Đông viện lại không vui.

Liễu Yên vừa nhận được tin, liền không kiềm chế được tính khí, không ngừng suy tính với hai nha hoàn, "Đã là ra ngoài công cán, nếu cần người đi thì cũng nên đưa ta đi chứ, dựa vào đâu mà lại đưa cái đứa nha đầu đó đi, cả nhà này thật sự không coi ta ra gì nữa sao?”

Người có thể quyết định Phùng Mẫn ra ngoài chỉ có một Tưởng phu nhân và một Thái Giới, Xuân Diên nghe Liễu Yên chỉ một câu đã oán trách cả hai người, vội vàng an ủi, "Nãi nãi nghĩ đi đâu thế? Nói là đi công cán, thực ra là đi theo quân đội đồn điền, năm ngoái chúng ta ở thôn trang không phải đã thấy rồi sao? Những phụ nhân nông thôn kia thu hoạch lúa mạch thế nào, làm việc đến nỗi lưng không thẳng lên được, về nhà còn một đống việc đang chờ, không phải là việc vui chơi đâu. Lại không có phu nhân hay nãi nãi của nhà quyền quý nào đi theo xã giao, phu nhân và đại gia là thương xót người, không để người đi chịu khổ.”

Liễu Yên được Xuân Diên khuyên một hồi thì bình tĩnh lại, quạt quạt chiếc khăn tay rồi ngồi xuống, "Có đi thì cũng không tới phiên ta làm cái gì, nhưng dù sao cũng là một việc nghiêm túc, sao lại không thương lượng với ta một tiếng nào?”

Đây đúng là sơ suất của Tưởng phu nhân, thực sự là vì Liễu Yên lâu ngày không lo việc, lại không giúp được gì, Tưởng phu nhân cũng quên mất phải báo trước một tiếng, nên đã dặn dò Phùng Mẫn trước. Ngày hôm sau Liễu Yên đặc biệt đi thỉnh an, nhắc đến việc Thái Giới sắp đi xa, có ý muốn đi theo.

Tưởng phu nhân vào những năm trước cũng cùng Thứ sử đại nhân đi tuần tra, kiến thức rộng rãi, tự biết đi theo đại quân khai hoang không có gì thoải mái, ngay cả những phụ nhân thân thể khỏe mạnh cũng chưa chắc đã chịu được cái khổ đó, huống chi Liễu Yên là một mỹ nhân gió thổi liền gục, không những không giúp được gì, mà còn rất có khả năng gây phiền phức, nên từ đầu bà đã không cân nhắc đến nàng ta.

Tức phụ đã cố ý nhắc đến, rõ ràng là rất để tâm, bà không thể không giải thích cặn kẽ vài câu, lại ngại nói thẳng rằng ngươi đi chỉ thêm vướng bận, chỉ lấy cớ việc nhà cần nàng ta giúp đỡ, vốn dĩ, con cháu ra ngoài làm việc, thê tử ở nhà làm tròn hiếu đạo là chuyện thường tình.

Liễu Yên không phải là người không hiểu chuyện, bà mẫu lại chăm sóc cảm xúc của nàng ta, đặc biệt an ủi, nên cũng không tiện cứ khăng khăng mãi, mặc dù nghĩ đến việc Phùng Mẫn và Thái Giới đi riêng vài tháng, trong lòng nàng ta không thoải mái, nhưng cuối cùng chỉ có thể nhịn xuống, gọi Phùng Mẫn đến, dặn dò đủ thứ chuyện vụn vặt, lại bảo Xuân Diên dọn dẹp không ít đồ đạc bảo Phùng Mẫn mang theo.

Phùng Mẫn nghe xong lời dặn dò, mang mấy gói đồ lớn về Tây viện, Xuân Mai tiến lên đỡ lấy, tò mò hỏi, "Di nương phải mang nhiều đồ thế sao? May mà có xe có ngựa, không phải tự mang, có xa cũng dễ đi.”

Vừa nhìn Xuân Mai cũng là người chưa từng đi lại trong rừng núi, những ngọn núi sâu rừng gia chưa từng có người đặt chân đến, ngay cả đường đi cũng không có, làm gì có chỗ cho xe ngựa đi qua.

Đồ đạc của Phùng Mẫn đã được tinh giản rồi lại tinh giản, chỉ sợ đến lúc đó xe ngựa không đi được, chỉ có thể vận chuyển bằng sức người, nói thì là đồ đại nãi nãi chuẩn bị cho Thái Giới, một món cũng không thể bỏ sót, nhưng riêng áo lót đã có năm cái mới, còn chưa kể những món đồ giải trí hoa lệ mà không thực dụng khác, mang hay không mang đều là một phiền phức.

Phùng Mẫn không biết quyết định thế nào, cuối cùng quyết định mang tất cả đi, đến lúc không mang được thì tính sau. Quân vụ khẩn cấp, từ khi nhận được thông báo ra ngoài, ngày thứ ba đã đến ngày xuất phát, trước khi đi Tưởng phu nhân gọi Phùng Mẫn qua hỏi thăm một chút, Phùng Mẫn là người cẩn thận, bà không có gì không yên tâm, chỉ dặn dò nàng ở bên ngoài chăm sóc tốt cho đại gia, rồi thả cho người về.

Xuân Mai không thể đi, buổi sáng thức dậy, mang đồ lên xe ngựa đậu ở cổng trong, tiễn Phùng Mẫn ra cửa. Đi ra khỏi cổng lớn không xa, đường phố dần trở nên nhộn nhịp, Phùng Mẫn lúc này mới có cảm giác thật sự đã ra khỏi phủ.

Ngôn Tình, Cổ Đại, Sủng
Mỗi bước một xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127
Tiến »