Điển Thiếp

Lượt đọc: 11473 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127
Tiến »
Chương 7
ngươi đi đưa ô cho đại gia (1)

❊ ❊ ❊

Trong phòng các nàng là người một nhà dĩ nhiên đau lòng, ngay cả Đại gia e rằng cũng chỉ lo lắng, không trách cứ nửa phần, chỉ sợ phu nhân sẽ tức giận.

Cũng là do nãi nãi quá không hiểu chuyện, phủ Thứ sử muốn nạp thiếp cho thiếu gia là chuyện hợp tình hợp lý, hôm nay nàng ta về nhà, phu nhân dặn đi dặn lại nàng ta phải khuyên nãi nãi đừng quấy nữa, đừng chọc bà mẫu giận, vậy mà vẫn làm ra nông nỗi này.

Xuân Diên đoán không sai, Tưởng phu nhân vốn nghĩ Liễu Yên giả vờ, nhưng khi bước vào, thấy nàng ta trông ốm yếu, trong phòng tràn ngập mùi thuốc nồng nặc, nhất thời lửa giận có chút không thể bộc phát, bà đứng trước giường nói: “Lại làm sao thế này? Sáng nay còn khỏe mà, hạ nhân nói bệnh nguy cấp, dọa ta giật mình.”

Liễu Yên nhất quyết muốn ngồi dậy xin tội, bị Tưởng phu nhân ấn xuống: “Đã như thế này rồi, thì cứ nằm yên đi, đừng giày vò nữa, cẩn thận Đại gia các ngươi về, lại tưởng ta cố ý làm khó tức phụ.”

Oán giận khó tan, lời nói của Tưởng phu nhân ít nhiều có mang theo gai nhọn, Liễu Yên lại càng thấy tủi thân, nhất là khi nhìn thấy Phùng Mẫn đứng phía sau Tưởng phu nhân tươi tắn như đóa hoa, lồng ngực vốn đã khó chịu lại càng dâng lên một cỗ chua xót, quả thực muốn đuổi Phùng thị ra ngoài, nhìn nàng hành lễ mà cũng không muốn phản ứng.

Thấy nãi nãi đắc tội với phu nhân, còn giằng co không chịu cúi đầu, Xuân Diên lo lắng, mượn lúc đắp chăn đã véo vào cánh tay Liễu Yên một cái. Liễu Yên miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, gọi một tiếng muội muội, gượng gạo bảo Xuân Diên đi lấy quà gặp mặt, cứng đơ nói: “Không phải đồ tốt gì, giữ lại mà chơi đi. Thân thể ta không khỏe, hôm nay là ngày tốt của ngươi, lại bị ta làm lỡ.”

Phùng Mẫn ngoan ngoãn hành lễ cảm ơn lần nữa: “Sức khỏe nãi nãi quan trọng hơn, người quá lời rồi.”

Một thê một thiếp chưa mấy quen thuộc cuối cùng cũng tỏ ra hòa thuận ngoài mặt, thân thiết ngươi đến ta đi. Như vậy mới được, Tưởng phu nhân tạm thời nguôi giận, chờ đại phu đến khám, kê thuốc xong, trời cũng đã tối hơn. Tưởng phu nhân dặn Phùng Mẫn ở lại giúp một tay, còn mình thì về trước.

Thân là một tân di nương vừa nhậm chức, Phùng Mẫn không sợ hầu hạ người khác, chân của phụ thân nàng vừa mới bị thương, thịt da rách toạc ra, nàng còn dám rửa sạch và thay thuốc, ở chỗ Liễu Yên, nhiều nhất là bưng thuốc, giúp đỡ nâng đĩa điểm tâm, có gì mà mệt.

Mấy nha đầu bên cạnh Liễu Yên rõ ràng đã quen việc, không có gì cần nàng làm, Xuân Diên liền cười mời Phùng Mẫn ngồi trên sạp nói chuyện với Liễu Yên, còn mang cả trà và điểm tâm đến.

Nha đầu khác tên Phương liếc xéo Xuân Diên, rồi lại liếc Phùng Mẫn một cách không thân thiện, vừa dọn dẹp đồ đạc vừa làm rơi làm đổ, rất có cá tính, Phùng Mẫn chỉ nghĩ là nàng ta không chào đón mình, trong phòng nhất thời im lặng.

Ngồi khoảng chừng một khắc, có người bên ngoài nói chuyện, Phương lại đi vào: “Nhà bếp đến hỏi nãi nãi muốn ăn gì, Đại gia cũng sắp về rồi, tiện thể bắt đầu xào nấu luôn.”

Xuân Diên bước tới cười nói: “Di nương thích ăn gì? Có muốn ở lại dùng bữa không? Chỉ sợ họ chưa chuẩn bị, sẽ phải làm thêm một chút.”

Lời hỏi khách khí, nhưng có vẻ nghĩ một đằng nói một nẻo.

Phùng Mẫn lúc này mới bừng tỉnh, tại sao mấy nha đầu trong phòng lại kỳ lạ như vậy? Chẳng lẽ họ nghĩ nàng cố ý nán lại đây để chờ Thái Giới hay sao? Có lẽ Tưởng phu nhân để nàng lại có ý đó, nhưng Phùng Mẫn thật sự không nghĩ đến tầng ý nghĩa này, quả nhiên, mọi hành động của người trong gia đình quyền quý đều không đơn giản như bề ngoài, nàng còn phải học hỏi nhiều.

Phùng Mẫn lập tức đứng lên: “Không cần, ta về đây, có gì thì ăn thế vậy, không cần làm phiền họ làm lại lần nữa.”

Thấy nàng muốn đi, Liễu Yên ngồi dậy, quan tâm như một chính thất đủ tư cách: “Ta thấy bên cạnh ngươi không có nha đầu nào thuận tiện, Thúy Văn trong phòng ta là người nhanh nhẹn tháo vát nhất, cứ để nàng ta hầu hạ ngươi đi, nếu ngươi không nhận, chính là trách ta hôm nay bị ốm không thể nhận chén trà của ngươi rồi.”

Phùng Mẫn còn có thể nói gì nữa, cung kính không bằng tuân mệnh nói lời cảm ơn. Lần này nàng đã cẩn thận hơn, đặc biệt chú ý đến sắc mặt của mấy người trong phòng, thấy họ đều bình thường và thản nhiên. Có vẻ như họ đã bàn bạc từ sớm để đưa Thúy Văn cho nàng, không biết nha đầu này có điểm gì “hơn người.”

Trở về phòng của mình, Phùng Mẫn mới thực sự được thư giãn, nàng sai Thúy Văn mới đến đi lấy cơm, còn nàng thì xem mấy hộp quà trên sạp, toàn là những thứ đồ dùng trong nhà, tạm thời nàng không định dùng đến.

Nàng tìm thấy một chiếc khăn thêu, một cuộn chỉ tơ, nhìn qua cũng phải có vài chục màu. Hồi còn ở nhà, Phùng Mẫn cũng học thêu thùa dưới sự chỉ dạy của mẫu thân, nhưng thiếu thốn kim chỉ vải vóc, nhiều nhất chỉ có thể vá quần áo, mặc dù học được vài kỹ thuật thêu từ cô mẫu, nhưng không có nhiều cơ hội để dùng, hai năm trước còn giúp cô mẫu làm công kiếm chút đỉnh tiền, nhưng cũng đã lâu rồi không động đến.

Lúc này, nàng căng chiếc khăn thêu ra, thêu vài đường cho qua thời gian, đợi khi Thúy Văn mang cơm về, ăn xong, rửa mặt qua loa, Phùng Mẫn định đi ngủ.

Thúy Văn ngạc nhiên: “Di nương không đợi nữa sao?”

Ngày đầu tiên vào phủ, Đại gia vẫn chưa đến mà, nàng không mong chờ hả?

Thúy Văn không tin, đó là Đại gia của nhà họ, anh tuấn uy phong, là một người trượng phu dịu dàng chu đáo, nàng ta đã sớm ái mộ không thôi, nhưng tiếc là nhiều năm nay Đại gia không có ý định nạp thiếp. Xuân Diên đã thành thân, tiếp theo sẽ đến lượt nàng ta và Phương. Ngay lúc nàng ta định chấp nhận số phận, đột nhiên nghe Phương nói phu nhân có ý định cho nàng ta đi hầu hạ Đại gia, Thúy Văn quả thực không thể tin được.

Dù bây giờ giấc mộng đã tan vỡ, nhưng tình cảm đó vẫn là thật, nàng ta thực sự ghen tị với nữ tử trước mặt này, đoán rằng nàng chắc chắn cũng giống mình trước đây, trong lòng đã mừng rỡ không biết trời đất là gì, sao có thể cứ thế mà đi ngủ được.

Thúy Văn chua xót và thất vọng suy nghĩ, chợt hoàn hồn thấy Phùng Mẫn đang nhìn mình chằm chằm, không khỏi sờ mặt: “Có chuyện gì sao? Có thứ gì không?”

Phùng Mẫn thu lại ánh mắt, lắc đầu: “Ta thật sự muốn ngủ rồi, đêm nay ngươi cứ về bên kia ngủ đi, ngày mai hẵng dọn đồ. Đêm nay chỗ ta không cần người canh.”

Thật ra nàng muốn nói là sau này cũng không cần, nhưng mới đến nên nàng không muốn tỏ vẻ.

Còn về Thúy Văn nghĩ gì, nàng cũng đoán được một chút, nhưng không đồng tình. Đại nãi nãi đã bị bệnh, tối nay Đại gia chắc chắn sẽ không đến chỗ nàng. Bị lạnh nhạt, đó là điều Phùng Mẫn đã chuẩn bị tâm lý từ lần đầu gặp đôi phu thê đó, không cảm thấy khó chịu gì mấy, cũng không có ý định tranh giành với người vợ cả ốm yếu.

Đại gia đến thì nàng sẽ tiếp đón chu đáo, không đến thì nên làm gì thì làm nấy. Ở vị trí của nàng, chỉ có thể để người khác sắp xếp, biết thức thời cũng là một trong những ưu điểm của Phùng Mẫn.

Mức sống ở phủ Thứ sử cao hơn nhà nàng cả trăm lần, Phùng Mẫn ăn ngon ngủ ngon, sáng sớm thức dậy tinh thần sảng khoái, còn ở trong sân hoạt động tay chân một chút, kéo dãn lưng, vung vẩy chân, xem xét trước sau sân vườn.

Thúy Văn ngáp ngắn ngáp dài đi vào thấy nàng đứng giữa sân, ngẩn người một lát, vội vàng đi vào bếp lấy nước cho Phùng Mẫn rửa mặt.

Biết Thúy Văn đi lấy nước nóng, Phùng Mẫn bảo nàng ta lấy nước lạnh thôi: “Ta ở nhà vẫn luôn dùng nước lạnh để rửa mặt, như vậy thoải mái một chút, cũng đã quen rồi.”

Chỉ những gia đình nghèo đến mức không có tiền mua củi đun nước nóng mới quanh năm suốt tháng dùng nước lạnh, buổi sáng bây giờ trời vẫn còn khá lạnh, Thúy Văn liền nghĩ đến việc nhà Phùng Mẫn nghèo đến mức nào, trong lòng thầm cười nhạo một chút: “Vẫn nên dùng nước nóng đi, các chủ tử đều dùng nước nóng, nhà bếp chắc cũng đã chuẩn bị phần cho viện của chúng ta rồi.”

Không phải là không thấy vẻ khinh thường trên mặt Thúy Văn, nhưng sự thật là vậy, Phùng Mẫn không định so đo, chỉ kiên quyết giữ ý.

Thúy Văn thầm mắng một tiếng thấp kém, nhưng rồi lại nhìn làn da trắng hồng, mịn màng, săn chắc và trơn láng của Phùng Mẫn, trong lòng cũng có chút ghen tị, nghĩ Phùng gia nghèo như vậy, cũng không thể dùng son phấn tốt hơn nhà Thứ sử, lẽ nào làn da này là do dùng nước lạnh mà có?

Ngôn Tình, Cổ Đại, Sủng
Mỗi bước một xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127
Tiến »