Điển Thiếp

Lượt đọc: 11476 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127
Tiến »
Chương 3
nàng yên tâm (1)

❊ ❊ ❊

Thái phủ quả không hổ là phủ Thứ sử, vừa bước vào đã thấy gạch xanh ngói lộc, giữa chốn đất đai cằn cỗi này mà vẫn có màu xanh tươi tràn đầy sức sống, những hạ nhân qua lại ngay ngắn trật tự, không hề tỏ ra tò mò về một vị khách lạ như nàng. Phùng Mẫn không biết rằng, mấy ngày nay trong phủ đã có quá nhiều cô nương trẻ tuổi lui tới, mọi người đều tập mãi thành quen cả rồi.

Nàng hơi cúi đầu, điềm nhiên bước theo sau vị hàng xóm của cô mẫu. Dọc trên đường đến đây, Trương bà tử đã dặn dò không biết bao nhiêu lần, rằng vào phủ Thứ sử thì đừng nói nhiều, đừng nhìn nhiều, rồi còn cách hành lễ, cách trả lời ra sao, cứ như muốn truyền hết kinh nghiệm mấy năm qua lại với Thái phủ cho nàng.

Ban đầu, Phùng Mẫn có chút lo lắng vì sắp phải diện kiến Thứ sử phu nhân, nhưng dọc đương bị Trương bà tử lải nhải suốt nên tâm trạng lại trở nên bình tĩnh, giờ khắc này, đi giữa khu vườn đẹp như mùa xuân của Thái phủ, nàng thầm nghĩ, nếu không được chọn thì cứ coi như mình đến để mở mang tầm mắt. Dù sao thì những gì có thể làm, nàng cũng đã làm hết rồi, sáng sớm cô mẫu đã đốc thúc nàng rửa mặt chải đầu, còn thức trắng đêm sửa lại chiếc áo vốn làm cho biểu muội, chỉ để giúp nàng có chút thể diện.

Khi Trương bà tử đến đón nàng, bà ta cũng khen vài câu, nhưng dù sao bà ta cũng xem như một nửa người nhà, lời nhận xét không có giá trị tham khảo. Phùng Mẫn có chút lo lắng rằng Thứ sử phu nhân sẽ không ưng ý nàng, giống như những cô nương trước đây, có lẽ chỉ gặp mặt một lần rồi lạnh nhạt bảo nàng trở về, không còn tin tức gì nữa.

Thực ra nàng cũng không biết bản thân muốn kết quả thế nào, dựa vào điều kiện trong nhà mà nói, đương nhiên được chọn là tốt nhất, nhưng theo ý nguyện của bản thân, nàng lại mong bị trượt, hai nguyện vọng đan xen trong đầu, bọn nàng đã bước qua cổng trong, tiến vào hậu viện.

Nơi này có nhiều nha đầu qua lại hơn, hơn nữa trang phục và cách trang điểm rõ ràng cũng tốt hơn bên ngoài, hùng Mẫn biết, đi thêm một sân lớn nữa là đến chính viện của Thứ sử phu nhân. Đúng vào lúc này, từ hành lang gần đó truyền đến tiếng nói chuyện nho nhỏ, Phùng Mẫn liếc nhanh một cái, thấy một thiếu phụ trẻ tuổi được mấy nha đầu vây quanh như vầng trăng sáng, tất cả đều nhìn về phía nàng, sắc mặt của đám nha đầu không được tốt lắm, thi nhau xì xào bàn tán.

Ở độ tuổi kia, với cách ăn mặc đó, rất có thể là phu nhân của vị gia kia… Phùng Mẫn khẽ mím môi, quay đầu lại đi sát theo Trương bà tử, không còn chút lơ đễnh nào nữa. Lưu ma ma đã biết bọn nàng đến, đang đợi ở bậc thang, trước tiên chào hỏi với Trương bà tử, rồi nhìn Phùng Mẫn phía sau, dù có là người từng trải, mắt của bà ta cũng không khỏi sáng mắt lên, mặt mày này thật đẹp, không ngờ quả thật là Trương bà tử lại không nói dối, cô nương mang đến đúng là một mỹ nhân hiếm có.

Lần này phu nhân hẳn sẽ hài lòng, Lưu ma ma nhiệt tình với Trương bà tử nhiều hơn, đích thân mời họ vào trong phòng. Phải nói, Lưu ma ma và Tưởng phu nhân có mấy chục năm chủ tớ quả không sai, Phùng Mẫn hành lễ xong, vừa ngẩng mắt lên, Tưởng phu nhân đã "ai da" một tiếng, vẻ mặt đầy tươi cười, "Cô nương tốt, mau lại đây cho ta nhìn nào, mặt mày thật hài hòa, không ngờ thành Vân Dương nhỏ bé lại tàng long ngoại hổ thế này, bọn ta ở đây nhiều năm như vậy, sao lại chưa từng gặp nhỉ? Thấy vậy mới biết bình thường đi dạo quá ít." Nửa câu sau là nói với Lưu ma ma.

Lưu ma ma chỉ đáp một tiếng phải, ánh mắt lướt qua tấm bình phong, thấy có động tĩnh di chuyển, lại ngửi thấy hương thơm quen thuộc, liền không nói tiếp, vì nói nhiều sẽ đắc tội với vị đương gia chủ tương lai. Phùng Mẫn mang theo ý cười nhẹ, cố chịu đựng chút không thoải mái, được Tưởng phu nhân kéo tay, hỏi nàng tên gì, bao nhiêu tuổi, trong nhà có những ai.

Phùng Mẫn lần lượt đáp lời, đúng như Trương bà tử đã dạy cho nàng, nàng không quá thông minh, chỉ là trí nhớ tốt, không sót một chữ nào, trong lòng nàng không hiểu sao lại thở dài, nhìn vẻ mặt và thái độ của Tưởng phu nhân, hẳn là rất hài lòng rồi, nàng thật sự phải làm thiếp cho người ta rồi. Phùng Mẫn cụp mắt xuống, che giấu cảm xúc trong lòng.

Tưởng phu nhân thật sự rất ưng ý, nhiều ngày như thế, cũng có những cô nương xinh đẹp, nhưng hoặc là quá thấp bé, hoặc là da quá vàng, luôn có những điểm không hài lòng, bà vốn đã nghĩ hay là hạ thấp tiêu chuẩn một chút, không ngờ ông trời lại ban cho một đại mỹ nhân. Nàng thật sự rất đẹp, đường nét rõ ràng hơn cả những người bà mang từ kinh thành đến, mày mắt thanh tú, ngũ quan tinh xảo, lời nói cử chỉ đều chừng mực.

Sờ tay nàng, thấy toàn là vết chai, chắc chắn là một cô nương quanh năm làm việc đồng áng, bà đến thành Vân Dương đã hai mươi năm, sớm đã nghe nói đến sự kiên cường của nữ nhân nơi đây, ban ngày làm việc ngoài đồng, buổi tối về nhà sinh con, không nói gì khác, chỉ thế thôi cũng đủ chứng minh người ta có sức khỏe tốt.

Phùng Mẫn nhìn là biết là người nổi bật trong số đó, dáng người cao ráo, eo ra eo mông ra mông, làn da trên mặt căng bóng còn phản chiếu ánh sáng, mặc dù không trắng trẻo như nha đầu nhà bà, nhưng tinh thần dồi dào thì không ai sánh bằng.

Tưởng phu nhân đã bắt đầu tưởng tượng, nếu đón người này vào, có lẽ cuối năm có thể bế tôn tử rồi. Cứ nghĩ đến tôn tử là bà lại không ngừng cười, cho đến khi Lưu ma ma khẽ huých một cái. Tưởng phu nhân nhìn hướng tới tấm bình phong, thu lại một chút, để Phùng Mẫn ngồi xuống ghế dưới, sai nha đầu dâng trà, rồi mới bắt đầu nói chuyện phiếm.

Thực ra Phùng Mẫn biết có người ở phía sau tấm bình phong, bởi vì ánh mắt kia quá khó để bỏ qua, cứ như ghim chặt vào mặt nàng, khiến nàng bồn chồn không yên, nàng chỉ có thể giả vờ như không phát hiện ra gì, không để tâm. Nhưng lúc này, người phía sau tấm bình phong, sắc mặt tái nhợt, nước mắt chực trào, dáng vẻ ốm yếu như Tây Thi, đặc biệt vô cùng đáng thương.

Cho đến khi nha đầu thì thầm bên tai nàng ta, "Đại gia đến."

Liễu Yên vội vàng lau nước mắt, chờ cho bóng dáng cao lớn thẳng tắp kia đứng bên cạnh, dù trong lòng vẫn đầy tủi thân lẫn xót xa, nhưng cuối cùng cũng tốt hơn nhiều.

Ngôn Tình, Cổ Đại, Sủng
Mỗi bước một xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127
Tiến »