Ông Thạch Tỉnh lải nhải lặp đi lặp lại những gì mình biết đến mấy lần, nói đến mức miệng đắng lưỡi khô, không nhịn được cầm lấy bình nước trước mặt, ừng ực uống lấy uống để.
Ngay lúc ông nhắm mắt, ngửa cổ uống nước thì "Bình! Bình! Bình—"
Tiếng kêu trầm đục vang lên từ ngoài cửa khiến vị chuyên gia dân tộc học này giật bắn mình. Một phút sơ sẩy, tay ông run lên khiến bình nước đổ ập xuống, nước tràn ra xối thẳng lên đầu và mặt ông.
Thật là thảm hại.
Đi kèm với tiếng ho sặc sụa của ông Thạch Tỉnh, ngoài hành lang không ngừng vang lên tiếng gào thét và chửi bới. Robert đã dùng bùa chú tặng cho đám người này một quả "lựu đạn chớp nhoáng", trực tiếp phế đi đôi mắt của chúng, sau đó là những cú đánh ngất xỉu liên hồi.
Tay trái cầm gậy sắt, tay phải cầm đũa phép, sự phối hợp giữa những cú đánh và bùa chú vô cùng ăn ý. Chẳng mấy chốc, hơn chục kẻ đã nằm la liệt khắp hành lang.
Dùng bùa trôi nổi ném từng tên vào trong phòng, đến khi ông Thạch Tỉnh chật vật chỉnh đốn lại bản thân, thứ đập vào mắt ông chính là cảnh tượng thi thể nằm đầy đất.
"Á!" Ông Thạch Tỉnh giật nảy mình, người bật dậy khỏi ghế. Ông ngơ ngác nhìn Robert, thắc mắc hỏi: "Họ là ai vậy?"
Ngay sau đó, ông nhìn thấy vài gương mặt quen thuộc, kinh ngạc hét lên: "Chẳng phải các cậu chính là đám hỗn đản chuyên đi phá hoại phòng nghỉ đó sao!"
Nghe thấy lời ông Thạch Tỉnh, mấy tên chưa ngất xỉu miệng vẫn còn chửi bới, trừng mắt nhìn ông đầy phẫn nộ: "Lão già chết tiệt! Mau thả bọn ta ra! Không thì đừng trách ta không khách sáo!"
"Lão... lão già?" Ông Thạch Tỉnh mở to mắt, vô thức sờ lên tóc mình: "Chuyện... chuyện này từ đâu ra thế? Tóc tôi còn chưa bạc mà?"
Ông nhìn mấy thanh niên, hay đúng hơn là mấy thiếu niên dưới đất, lại có chút không chắc chắn. Những tên này trông đều chỉ tầm mười mấy tuổi, mà lại gọi một người ngoài bốn mươi như ông là lão già...
Không, tuyệt đối không được!
"Cái gì mà lão già chứ, đó hoàn toàn là hiểu lầm của các cậu!" Ông Thạch Tỉnh lý luận sắc bén: "Sao tôi có thể là lão già được! Rõ ràng tôi vẫn còn là một thanh niên mà! Các cậu nhìn xem." Ông giơ nắm đấm, nắn nắn bắp tay: "Tôi có cơ bắp đàng hoàng đấy! Hơn nữa, quanh năm tôi chạy bộ trên núi, tập luyện như cơm bữa. Nói cho các cậu biết, toàn thân tôi đều là cơ bắp cả đấy!"
Vừa nói, ông vừa tự hào thực hiện vài động tác thể hình. Đáng tiếc, cơ bắp của ông không rõ rệt, bị lớp áo thể thao hơi rộng che khuất nên gần như không thấy đường nét đâu.
Mấy thanh niên bị động tác của ông làm cho hoảng sợ, hét lên: "Ông, ông định làm gì! Nói cho ông biết, bọn ta là trẻ vị thành niên đấy! Nếu ông dám đánh bọn ta, bọn ta sẽ báo cảnh sát!"
Ông Thạch Tỉnh dở khóc dở cười, không nhịn được trêu chọc: "Đám bá vương học đường như các cậu mà cũng sợ một giáo viên nhân dân như tôi sao! Chẳng phải trước đây các cậu từng nói, vì một giáo viên quở trách các cậu ngủ gật trong giờ, kết quả các cậu đã tụ tập một đám người đến tận nhà ông ấy, lột sạch đồ rồi treo lên bệ cửa sổ tầng hai của trường học hay sao?"
Đám thiếu niên đồng loạt im bặt, dùng ánh mắt vô cùng sợ hãi nhìn ông, lí nhí hỏi: "Chẳng lẽ, chẳng lẽ ông định báo thù cho đồng nghiệp của mình sao?"
Ông Thạch Tỉnh đảo mắt, thực ra ông rất muốn nói mình tuyệt đối không làm ra chuyện đó, nhưng nghĩ lại vẫn muốn dọa đám thiếu niên này: "Đương nhiên! Giáo viên thiên hạ một nhà, chúng tôi tất nhiên phải đồng lòng đối phó với những đứa trẻ bất lương không nghe lời lại thích quậy phá!"
Đám thiếu niên lần này thực sự bị dọa sợ. Vài tên tâm lý yếu, co giật một cái rồi ngất xỉu luôn, những tên còn lại thì khóc lóc gào thét, thi nhau dập đầu cầu xin ông Thạch Tỉnh tha mạng.
Khi Robert kéo tên cuối cùng vào phòng nghỉ, ông Thạch Tỉnh đang vỗ cho đám thiếu niên bất lương tỉnh lại, giáo huấn chúng phải ngoan ngoãn nghe lời, làm người tử tế, thi đỗ đại học để làm rạng danh cha mẹ.
Tóm lại là một đống đạo lý lớn.
Nếu là bên ngoài mê cung, đám người này đã sớm bàn bạc riêng xem làm thế nào để cho kẻ lắm lời này một bài học rồi, nhưng giờ đây, chúng không dám!
Tên này toàn thân đầy cơ bắp, đánh chúng chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Giống như kẻ đã đánh ngất chúng ở bên ngoài kia vậy...
Đang nghĩ ngợi, chúng bỗng thấy lạnh sống lưng, có người đi ngang qua.
Đối phương tuy mặc Yukata, có gương mặt người châu Á, nhưng nhìn kỹ lại vẫn có chút cảm giác lai, ít nhất thì sống mũi của người châu Á thường hơi thấp hơn.
Tuy nhiên, đám thiếu niên chẳng còn tâm trí đâu mà quan sát tỉ mỉ. Chúng run rẩy như lũ gà con, muốn trốn sau lưng ông Thạch Tỉnh.
Dù đây là một giáo viên cơ bắp "ác quỷ", nhưng ông ta có vẻ không dễ dàng đánh người! Khác hẳn với gã vừa bước vào sau này!
Robert khó hiểu nhìn đám thiếu niên đang được ông Thạch Tỉnh gọi tỉnh lại. May thay, dù ông Thạch Tỉnh đánh thức chúng nhưng vẫn không tháo dây trói. Ngoại trừ tên lớn tuổi nhất vẫn im lặng, những tên còn lại đều đang líu ríu kêu gào, cố hết sức dùng lời lẽ để tỏ vẻ mình vô tội hoặc cầu xin tha thứ.
"Ông Thạch Tỉnh, ông đang làm gì vậy?" Robert tò mò nhìn vị khách hàng, không hiểu lý do ông gọi những kẻ này tỉnh lại.
Ông Thạch Tỉnh xua tay, ra hiệu cho Robert đừng nói gì cả.
Chỉ thấy ông Thạch Tỉnh lấy cuốn sổ tay mang theo bên mình, mở ra, hướng về phía đám thiếu niên bất lương, sốt sắng hỏi: "Các cậu, có từng nhìn thấy những bức bích họa này chưa?"
Đám thiếu niên nào quan tâm đến câu hỏi đó, vẫn tiếp tục gào khóc thảm thiết.
Ông Thạch Tỉnh có chút bất lực, nhìn Robert, dường như đang hỏi ý kiến hoặc đang cầu cứu.
Một lúc lâu sau, ông Thạch Tỉnh cuối cùng cũng hạ quyết tâm, vận khí vào đan điền, hét lớn một tiếng: "Lũ nhóc! Tất cả im miệng cho ta! Còn nói nhảm nữa, ta... và đồng bạn của ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là lễ độ!"
Vì bị quát, giọng của đám thiếu niên bị trấn áp xuống. Đám nhóc vốn đang lải nhải không ngừng bị khí thế của ông Thạch Tỉnh làm cho khiếp sợ, im bặt không dám nói năng gì thêm.
Chúng cũng sợ vị giáo viên cơ bắp ôn hòa kia nổi giận đấy!
Mặc dù các huấn luyện viên từ phòng gym thường có cơ bắp cuồn cuộn, trông có vẻ là dân có sức mạnh, nhưng những thiếu niên lăn lộn trong thế giới ngầm lâu năm đâu thể không hiểu, những gã cơ bắp đó chỉ là hàng mã được xây dựng bằng bột protein, còn những kẻ tập luyện hệ thống thực sự thì cơ bắp không hề khoa trương như vậy, mà là khá cân đối.
Thấy tiếng quát của mình đã trấn áp được lũ nhóc vô pháp vô thiên này, ông Thạch Tỉnh hài lòng gật đầu, cảm thấy phong thái của mình vẫn không hề giảm sút so với năm xưa.
Thầm cảm thán trong lòng một câu, ông lại giơ cuốn sổ trên tay lên, nghiêm túc hỏi: "Các cậu, có ai từng nhìn thấy những bức bích họa này chưa? Hay là, thứ gì đó tương tự cũng được?"
Đám thiếu niên nhìn nhau, đều ngẩn cả người.
Cái này...
Cuộc sống thường ngày của chúng là gây sự, gây sự, đánh nhau, gây sự, đốt nhà, lấy đâu ra cái thứ tế bào nghệ thuật đó mà đi xem bích họa chứ!