Liễu Trần pháp sư: “……”
Tại sao đồ đệ của mình lại khờ khạo ngốc nghếch như vậy, sao trước giờ mình không hề hay biết?
Vô số dấu chấm hỏi xoay chuyển trong đầu, lão hòa thượng cuối cùng cũng ngộ ra, đây đương nhiên là vì tiểu đồ đệ của mình có phẩm chất thuần lương, nghe thấy có người bị thương liền theo bản năng muốn đi giúp đỡ. Ừm, tuy rằng có thể sẽ hơi phiền phức, nhưng đó là một phẩm chất đáng khen ngợi.
Lão hòa thượng suy nghĩ rất nhiều, nhưng thực tế chỉ mới trôi qua một lát, tiểu hòa thượng Bản Lạc vẫn đang dùng sức kéo sư phụ mình, muốn đi ra ngoài.
Bị nó kéo như vậy, Liễu Trần pháp sư cũng cảm thấy hơi ngại ngùng.
Dẫu sao thì tuy lúc đó mắt ông quả thực đau vài ngày, không dám mở ra, nhưng đó chỉ là cái cớ để ông muốn đồ đệ ngoan ngoãn về chép kinh Phật mà thôi, không ngờ Bản Lạc lại tin là thật.
Thế này thì hơi phiền rồi.
Tiểu hòa thượng dường như thật sự bị dọa sợ, khuôn mặt đẫm nước mắt, cái mũi nhỏ đỏ ửng, vẻ mặt vô cùng hoảng loạn.
Liễu Trần pháp sư thấy hơi đau đầu, nếu bây giờ ông nói lúc nãy mình chỉ là miêu tả phóng đại thôi, liệu có làm tổn hại đến hình tượng cao lớn oai vệ mà ông đã dày công xây dựng trong lòng đồ đệ hay không!
Có lẽ đã nhìn ra sự lúng túng của Liễu Trần pháp sư, Ưu Tử đứng dậy, kéo tiểu hòa thượng lại, mỉm cười nói với nó: “Tiểu sư phụ, đừng vội, con kéo mạnh như vậy có thể khiến Liễu Trần pháp sư bị thương đấy, dù sao người có tuổi rồi, cơ thể cũng không còn được như trước nữa đâu.”
“Hả?” Nghe vậy, tiểu hòa thượng vội vàng buông tay, cuống quýt hỏi: “Sư phụ, sư phụ, người không sao chứ?”
Liễu Trần pháp sư bất lực đưa tay ra, xoa xoa cái đầu nhỏ của nó: “Sư phụ không sao, nhưng con không được vội vàng hấp tấp như vậy nữa, nếu không sư phụ già rồi, cái thân già này không chịu nổi con hành hạ như thế đâu.”
Tiểu hòa thượng Bản Lạc vội vàng nghiêm chỉnh hành lễ, ngoan ngoãn hô: “Vâng! Sư phụ!”
Liễu Trần pháp sư thở dài, quay đầu định nói gì đó với Thôn Thượng Long, thì thấy ánh mắt của các tiểu phù thủy có chút không đúng.
Đó là ánh mắt nhìn kẻ dụ dỗ trẻ em!
“……” Liễu Trần pháp sư thầm niệm một câu Phật hiệu, tốc độ ánh sáng chuyển hướng mục tiêu, ông hơi tò mò hỏi: “Tại sao Thôn Thượng Long thí chủ lại ở đây?”
Thôn Thượng Long gắt gỏng đáp: “Đương nhiên là làm nhiệm vụ ủy thác rồi, không thì ông nghĩ là gì?”
Liễu Trần pháp sư nhíu mày, há miệng, dường như muốn nói gì đó, lại có vẻ hơi do dự.
“Hay là mọi người ngồi xuống trò chuyện đi.” Robert đề nghị: “Tiểu sư phụ Bản Lạc chắc cũng đói rồi nhỉ? Nếm thử bánh ngọt chúng tôi tự làm xem sao?”
Mắt tiểu hòa thượng Bản Lạc sáng lên, nhưng không ngồi xuống ngay mà nhìn về phía sư phụ mình.
Liễu Trần pháp sư gật đầu, tiểu hòa thượng reo lên một tiếng, vui vẻ ngồi xuống, đôi mắt mở to, tò mò nhìn những món ngon trước mặt.
Chú thỏ nhỏ màu trắng sữa mắt đỏ nằm trên đĩa sứ trắng như tuyết, những miếng bánh trong suốt được cắt nhỏ phong ấn bên trong những bông hoa tuyệt đẹp, trên chiếc bánh cam phủ đầy siro vàng óng.
Nhìn thôi đã thấy vô cùng ngon miệng.
Tiểu hòa thượng Bản Lạc nuốt nước miếng, mắt dán chặt vào, cảm giác như nhìn không xuể, dáng vẻ ham ăn đáng yêu vô cùng.
Các tiểu nữ phù thủy lập tức lộ ra vẻ mặt bị đốn tim, không kìm được mà đẩy đĩa bánh ngon trước mặt về phía nó, giục nó nếm thử.
Tiểu hòa thượng ngoan ngoãn chắp tay cảm ơn, lúc này mới cầm lấy miếng bánh trong suốt trước mặt, cắn một miếng, khuôn mặt nhỏ nhắn phồng lên, từng đợt từng đợt như một chú chuột hamster nhỏ, đôi mắt to nheo lại thành hình trăng khuyết, trên mặt tràn ngập nụ cười hạnh phúc.
Xem ra loại bánh này rất hợp khẩu vị của nó, quả nhiên, sự tồn tại của mỹ thực chính là để mang lại hạnh phúc cho con người.
Thôn Thượng Long đã không thể chờ đợi được nữa mà bắt đầu hỏi: “Tại sao ông lại ở đây?”
Cậu thật sự hơi phiền cái lão hòa thượng này, lần trước ông ta không nói hai lời đã đập phá lung tung, làm cậu cảm thấy vô cùng tệ hại, lần này tuy không gặp mặt là đánh ngay nhưng cũng chẳng có thái độ tốt đẹp gì, nếu không phải vì có người khác ở đây, Thôn Thượng Long đã khiến ông ta phải nhớ lại nỗi sợ bị biến hình thuật chi phối rồi.
À, thôi bỏ đi, dù sao cũng là người già, vẫn phải chừa cho người ta chút thể diện.
Có lẽ vì đồ đệ đang ở đây, Liễu Trần pháp sư tuy trên mặt viết đầy khó chịu nhưng vẫn gắt gỏng đáp: “Đương nhiên là có thí chủ ủy thác bần tăng tới trừ linh rồi!”
“Hả? Chúng ta đâu có gặp cùng một người ủy thác, tại sao ông lại đứng trước cửa phòng chúng tôi!” Thôn Thượng Long bất mãn kêu lên: “Chẳng lẽ ông cho rằng tôi sẽ làm chuyện gì kỳ quái sao?”
Liễu Trần pháp sư bĩu môi: “Vì chỉ có chỗ của cậu là có biến động ma lực thôi.”
Thôn Thượng Long hoàn toàn không tin lời quỷ quái của ông, phản bác: “Đừng đùa nữa, chúng tôi đều đã thăm dò rồi, ở bảo tàng Đại Trủng có rất nhiều thần quan, họ thậm chí còn muốn tổ chức một buổi tế lễ lớn ở đó, chuyện này mà ông không cảm nhận được sao?”
“Nhưng họ đông người quá, tôi đánh không lại!” Liễu Trần pháp sư lý lẽ hùng hồn hét lên: “Chẳng lẽ cậu muốn lão già như tôi đi đánh nhau với một đám thanh niên trai tráng à?”
Thôn Thượng Long ôm trán: “Không, không ai bảo ông đi đánh nhau cả, ý tôi là… khoan đã, không đúng? Ông chính là thấy chúng tôi ít người nên dễ bắt nạt chứ gì?!”
Phản ứng lại được, Thôn Thượng Long cảm thấy vô cùng bực bội: “Tôi nói cho ông biết, hòa thượng, ông không tử tế chút nào, dù sao chúng ta cũng quen biết nhau một trận, kết quả ông chỉ biết tìm tôi gây phiền phức?”
Liễu Trần pháp sư hừ hừ một hồi mới nói: “Tôi cũng không phải tìm cậu gây phiền phức, tôi chỉ là muốn tìm một nhóm ít người để phân bua thôi.”
“Hả?” Thôn Thượng Long cạn lời nhìn ông: “Tại sao ông phải tìm người phân bua? Chẳng lẽ người tụng kinh các ông ai cũng thích tìm người phân bua thế à?”
Nghĩ đến chuyện bực mình, Thôn Thượng Long lườm ông một cái: “Tuổi cao thì ngoan ngoãn ở trong chùa mà giảng đạo lý không tốt sao? Tại sao cứ phải chạy tới đây tranh giành việc làm ăn với bọn thanh niên chúng tôi?”
Lão hòa thượng bĩu môi, không giải thích mà cứng miệng nói: “Tôi thích!”
Tiểu hòa thượng Bản Lạc đang nỗ lực tiêu diệt thức ăn ngẩng đầu lên, chớp chớp đôi mắt ngây thơ, vẻ mặt hơi đáng thương nói: “Đều là tại con không tốt, sư phụ là vì muốn nuôi con nên mới đi nhận nhiệm vụ, nếu… nếu làm các anh chị thí chủ khó xử, con, con xin lỗi mọi người…”
Nói xong, nó đặt thức ăn xuống, cúi chào mọi người, dáng vẻ nghiêm túc đâu ra đấy khiến các tiểu phù thủy đều luống cuống tay chân.
“Chà, tôi không có ý đó đâu.” Thôn Thượng Long gãi gãi má: “Chỉ là đang khó chịu với lão già này thôi, rõ ràng chỉ là một ông già, vậy mà cứ thích chạy tới những nơi nguy hiểm.”
Nói đoạn, cậu lườm lão hòa thượng một cái: “Ít nhất cũng phải cân nhắc tình hình thực tế của mình chứ!”
Liễu Trần pháp sư thở dài, vẻ mặt có chút khó xử.
Ngược lại, tiểu đồ đệ của ông lại bán đứng ông sạch sành sanh.