Hệ Thống Khởi Động, Truy Tìm Lò Sưởi!

Lượt đọc: 2576 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 111
phiền phức có chân (xong)

❊ ❊ ❊

Phó Kim Phong ngồi ngốc ở bên cạnh, nghe đám người Liễu Bạch bát quát về Nhiễm Thanh Vân, đáy lòng không khỏi trống trải. Ký ức của y về đêm hôm đó thật sự rất mơ hồ, dựa vào những hình ảnh vụn vặt trong trí nhớ, Phó Kim Phong chỉ có thể biết được đêm hôm đó hai người bọn họ mặc dù có làm nhưng không làm đến cuối... y cũng đoán được, Nhiễm Thanh Vân rõ ràng là mất lý trí.

Anh ấy đáng lẽ phải chờ y tỉnh dậy, tại sao anh ấy lại không cho cả hai cơ hội thẳng thắn đối diện với nhau. Y biết tâm trạng của anh ấy có lẽ rất dối loạn, nhưng bọn họ có thể cùng nhau tháo gỡ nút thắt đó mà... tại sao lại lựa chọn rời đi?

" A! Thiếu tướng, ngài nói đúng không?" Liễu Bạch bất ngờ điểm tên Phó Kim Phong.

Phó kim Phong còn đang chìm trong thế giới riêng, không hề để ý đến câu hỏi của Liệu Bạch.

" Phó lão đại..."

" Lão đại.."

" Hả?" Phó Kim Phong giật mình, mơ hồ nhìn về phía đám người Liễu Bạch.

" Lão đại không khỏe sao? Nếu không khỏe thì về nghỉ ngơi đi, chúng tôi canh chừng giúp ngài."

" Vậy cũng được, tôi về trước, mọi người cứ nói tiếp đi." Phó Kim Phong nhanh chóng đứng dậy, xoay người rời đi.

" Hôm nay chúng tôi nấu canh rau ngót, lão đại có muốn ăn không?"

" Không cần đâu, Nhiễm..." Phó Kim Phong đột nhiên dừng lại, tâm tình vốn không được tốt đẹp lại càng âm u.

Sao y lại quên mất chứ! Cái người hứa sẽ phụ trách đồ ăn cho y... đã không còn ở đây nữa rồi.

" Thiếu tướng, ngài đã nhận được tin tức gì của Nhiễm Thanh Vân chưa?"

Nói đi liền đi hơn một tháng rồi... mỗi ngày bọn họ đều phải nhìn thiếu tướng chờ đến héo mòn... cho dù bây giờ tám chuyện có vui đến đâu đi chăng nữa mà nghĩ đến tình cảnh của Phó Kim Phong, bọn họ đều không nhịn được mà đau lòng.

không rõ đêm đó hai người này đã xảy ra chuyện gì nữa... tại sao ngay ngày hôm sau Nhiễm trưởng kho liền không nói một lời đã rời đi, thiếu tướng thì trong lòng chứa đầy tâm sự như vậy chứ?

Thiếu tướng có lẽ thật sự rất nhớ Nhiễm trưởng kho.

Đối với câu hỏi này của Liễu Bạch, Phó Kim Phong chỉ nở một nụ cười nhạt:" Khi nào giải quyết xong chuyện, anh ấy sẽ trở về thôi... tôi tin anh ấy."

" Vậy ngài..." vậy ngài cũng đừng lúc nào cũng bày vẻ mặt như đưa đám thế chứ! Ngài như vậy, không ai tin ngài ổn đâu! Thật đó!

" Đến giờ ăn rồi, tôi về trước đây."

Đã hứa với anh ấy, cho dù thế nào cũng phải ăn uống thật tốt!

"Anh ấy" trong câu chuyện của đám người Phó Kim Phong, hiện tại đang vừa đàm phán xong với vua xác sống, thuận lợi đưa tiến độ nhiệm vụ mảnh vỡ thân phận nhảy lên 100%.

[ Nhiệm vụ mảnh vỡ thân phận cũng hoàn thành rồi, từ bây giờ, chủ nhân có thể tha hồ mà thu thập tiến độ trị liệu a... thu thu thu, thu đến cuối đời.] Vương Bội cực kì vui vẻ thông báo cho Nhiễm Thanh Vân.

Tâm trạng của Nhiễm Thanh Vân thì không được vui cho lắm, ngồi ở trên một thân cây lớn chắn giữa đường, ánh mắt nhìn vạn vật đầy xa xăm.

Ta có thể đổi thế giới khác luôn không?

[ Chủ nhân nói gì vậy chứ?]

Ta nói ta muốn đổi thế giới khác.

[ Ngài không phải tiếp xúc với tên vua xác sống kia nên bị ngu đi đó chứ?] Vương Bội cực kì lo lắng, EQ đã thấp rồi, bây giờ đến IQ cũng tụt thì nó phải làm sao đây.

Ngươi đừng có nhân cơ hội chửi ta.

[ Thật đó à chủ nhân?] Vương Bội không thể tin..[ Bây giờ mục tiêu nhiệm vụ đối với ngài tình cảm thật sự rất tốt, ngài muốn ôm bao nhiêu thì ôm bấy nhiêu, muốn thu thập tiến độ trị liệu lúc nào cũng được... sao lại muốn đổi thế giới khác?]

Ta không thể đối diện với em ấy được.

[ Chủ nhân...]

Ta thật sự không phải sợ hãi đâu.

[ Ngài chắc chắn đang sợ... ngài sợ đối diện với mục tiêu nhiệm vụ.... có đúng không?]

Đừng nói nữa... ta thật sự rất loạn, ta thật sự không hiểu vì sao mình lại làm như thế. Cảm giác mất tự chủ hôm đó, quá đáng sợ... ta cũng sợ phải đối diện với lò sưởi nữa... là ta làm hại em ấy.

[ Tôi đã nói rồi, ngài đừng có tự trách mình nữa, đứng trước dục vọng, mấy ai có thể giữ được bình tĩnh đâu chứ! Ngài không phải ngoại lệ đâu.] Vương Bội thật sự bất lực trước tên học trò này rồi.

Mặc kệ, ta vẫn là muốn chạy... à không... muốn đổi thế giới, ngươi đổi cho ta đi.

[ Ngài không hối hận chứ?]

Đời ta chưa biết viết hai từ hối hận. Đổi đi.

Nhiễm Thanh Vân kiên định phất tay, chậm chạp rời khỏi thân cây, đứng thẳng lưng, mắt nhìn về phía mặt trời.

Mặt trời mạt thế rất đỏ, đỏ tựa như máu... có lẽ hiện tại, lò sưởi cũng đang ở khu an toàn của bọn họ, nhìn lên mặt trời như thế này.

Tại đây không thể nhìn nhau lần cuối, vậy thì cùng nhìn về một phía đi. Xin lỗi em vì tất cả, sau này, ta sẽ bù đắp cho em thật tốt.

Chủ nhân của nó vốn là như vậy, những lúc bày ra bộ dạng cợt nhả thì chẳng khác gì gã tra nam đào hoa, đến lúc thật sự phải động não suy nghĩ liều không khác gì thiếu niên ngây thơ đáng yêu... cái gì cũng không biết. Hệ thống như nó cũng không biết phải làm thế nào.

Hoàng hôn mạt thế đỏ như máu, nắng chiều chiếu lên gương mặt mệt mỏi của Phó Kim Phong khiến nó càng thêm u sầu.

Như thường lệ, sau khi kết thúc bữa ăn, Phó Kim Phong sẽ chạy tới ngồi ở bên cạnh cầu dây nhỏ, Nhìn về phía xa, chờ đợi một hình bóng quen thuộc xuất hiện.

Hai năm sau mạt thế, vua xác sống bỗng gửi thư cầu hòa, muốn cùng loài người xây dựng thế giới trong hòa bình, vua xác sống có chút ngốc, bị loài người đè ép nhưng cũng không hề phải kháng. Loài người đều tự cho mình thông minh, điên cuồng chèn ép xác sống... chỉ có Phó Kim Phong hiểu rõ, đám xác sống không dám làm loạn bởi bọn chúng bị một người uy hiếp...

Một xác sống rất mạnh mẽ, cho dù là vua xác sống cũng bị y đánh bại.

Phó Kim Phong ngồi ở bên cạnh cây cầu làm bằng sắt thép, ngây ngốc nhìn lòng bàn tay trống không.

" Lão đại, lại nhớ Nhiễm trưởng kho à?"

" Ừm."

" Lão đại đừng quá buồn, tôi tin Nhiễm trưởng kho sẽ sớm quay trở về tìm người thôi."

" Sẽ không!"

" Hả? Lão đại đừng quá đau lòng, Nhiễm trưởng kho cưng chiều ngài như thế, chắc chắn sẽ quay lại tìm ngài."

"...."

Phó Kim Phong lặng người không đáp nữa, ánh mắt hướng về phía chân trời xa.

Con dao anh ấy tặng cho y bất ngờ biến mất không một dấu vết.

Vua xác sống đã quy hàng loài người nhưng anh ấy vẫn không trở về.

Chỉ bằng hai dữ kiện này, Phó Kim Phong có thể đoán được, người ấy sẽ không quay lại nữa... nếu sau này có thể gặp lại, y mong hai người bọn họ có thể ngồi lại một chỗ nói chuyện... sẽ không để mâu thuẫn ngăn cách nữa.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »