Hệ Thống Khởi Động, Truy Tìm Lò Sưởi!

Lượt đọc: 2609 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 132
hoàng hôn (1)

❊ ❊ ❊

Từ khi hiểu chuyện, ta đã nghe người ta nói rằng, mẫu thân bởi vì một nam nhân khác mà bỏ trốn rồi.

Từ khi hiểu chuyện, mỗi ngày ta đều phải nghe tiếng mắng chửi miệt thị ta từ miệng người khác rồi.

Từ khi hiểu chuyện, ta chưa từng một ngày được ăn no cũng trở thành lẽ đương nhiên rồi.

Từ khi hiểu chuyện, ta chuyện gì cũng từng trải qua rồi.

Phó Kim Phong 6 tuổi, nhỏ bé bẩn thỉu đứng ở một góc nhỏ bên cạnh cổng sau mục nát, xung quanh y là tường lớn cao gấp rất nhiều lần cơ thể y. Phó Kim Phong nhỏ bé đứng đó, ngẩng đầu nhìn trời, sắc trời vàng vọt chiếu lên làn da xanh xao, Phó Kim Phong cũng không bởi vì ánh nắng của mặt trời làm cay mắt cứ chăm chăm nhìn về một hướng như vậy.

" Tiểu tử khốn khiếp, không làm việc còn trốn ở nơi này?" Phía xa bất ngờ vang lên tiếng la mắng của oán phụ, cơ thể mập mạp nặng nề che đi tầm nhìn của Phó Kim Phong.

Phó Kim Phong cụp mắt, ngoan ngoãn để oán phụ lôi kéo rời đi.

" Hôm nay dám lười biếng? Buổi tối đừng hòng ăn cơm." Oán phụ gay gắt trách mắng, cánh tay mập mạp còn không kìm được nện vào lưng nhỏ gầy, âm thanh vang vọng trong không gian.

Phó Kim Phong cắn chặt môi không nói, cũng không rên lên một tiếng, ngoan ngoãn đi phía sau oán phụ.

Phó Kim Phong sáu tuổi, chân ngắn tay ngắn, sức lực không lớn, vậy mà mỗi ngày đều phải gánh nước lau nhà, cũng không nói một lời oán trách.

Ở nơi này mặc dù cơm ăn không đủ no, áo mặc không đủ ấm, thế nhưng y còn có một nơi ở được coi là lành lặn, hơn nữa y còn là con của chủ nhân nơi này, mặc dù chỉ là đứa con do nô tỳ sinh ra.

Phó Kim Phong cũng không biết là y may mắn hay xui xẻo, mỗi ngày chỉ cần có thể tồn tại là tốt rồi. truyện ngôn tình

Phó Kim Phong 10 tuổi, vẫn chỉ nuôi một mong ước, mỗi ngày có thể ăn đủ 3 bữa, nhàn nhã mà sống, phải làm việc cũng được, chỉ cần là một công việc không quá nặng.

" Tiểu thiếu gia? Không đi múc nước còn đứng ngẩn ra đó làm gì?" Một nhóm người mặc đồ nô bộc đột ngột xuất hiện, không tiếc lời cợt nhả Phó Kim Phong.

Phó Kim Phong rời mắt khỏi hoàng hôn trên cao, dường như không để tâm đến câu nói của đám nô bộc, xoay người liền rời đi làm việc.

" Nhóc con mỗi ngày đều trốn ra đây nhìn trời, không phải thật sự bị ngu đó chứ?"

" Mày nhìn nó đi, có chỗ nào không giống kẻ ngốc chứ!"

" Chỗ nào chẳng giống."

" Ha ha ha."

Đám nô bộc thay phiên nhau cười nhạo Phó Kim Phong, Phó Kim Phong nhắm mắt nhắm mũi, giả điếc không nghe thấy. Tự mình cầm lên quang gánh, lục đục ra ngoài gánh nước.

Cách phủ nhà Phó Kim Phong không xa có một giếng trời, nước rất trong, người dân xung quanh đều dùng nước đó sinh hoạt, phủ đệ nhà Phó Kim Phong cũng vậy. Phó Kim Phong như thường lệ đi tới bên cạnh giếng nước, bởi vì đang trong thời gian xế chiều, là thời điểm thích hợp nổi lửa nấu cơm nên bên cạnh giếng trời cũng không có mấy người qua lại.

Đang là mùa đông, nước rất lạnh, Phó Kim Phong một thân y phục mỏng chạm đến nước cũng không rùng mình lấy một cái, máy móc múc đầy gánh nước. Mắt thấy chỉ còn một chút nữa là đẩy, không hiểu vì sao từ phía xa vang lên tiếng động mạnh, kết hợp với tiếng cầu cứu thất thanh.

Trên bờ vốn có người, thế nhưng Phó Kim Phong không hiểu sau những người phía trên đó không nhảy xuống cứu.

Phó Kim Phong là một đứa trẻ được trời ban cho tấm lòng thiện lương, mắt thấy người dưới nước sắp đuối sức, y cũng không quản làn nước giá lạnh, một mực nhảy xuống.

Thời điểm vớt được người lên, người trong lòng y điên cuồng ho sắc sụa.

" Cảm ơn ngươi." Người trong lòng hướng Phó Kim Phong thành thực nói.

Có lẽ bởi vì tuổi tác không chênh lệch lớn, Phó Kim Phong mới mặc dù biết người này không phải kẻ thường cũng không sợ hãi, còn lạng lẽ mỉm cười với y.

Nhớ ra nước còn chưa gánh đủ, trời cũng sắp tối, nếu còn không nhanh sẽ không được ăn cơm, Phó Kim Phong sau khi trả người cho người khác liền quay trở lại làm nốt công việc của mình.

Thời tiết lạnh lẽo, một thân ướt như chuột, chạy qua chạy lại mấy lần gánh nước, buổi tối lại không được ăn no, không ngoài dự liệu, ban đêm Phó Kim Phong phát sốt không ngừng.

Cơ thể nóng rực không ai quan tâm, Phó Kim Phong mơ mơ hồ hồ ngất đi.

Cũng từ sau trận ốm đó, sức khỏe y không còn được như xưa nữa.

Vất vả sống thêm hai năm, Phó Kim Phong 12 tuổi, đột nhiên bị người của hoàng thất gọi đi.

Đám người nhà Phó Kim Phong sau khi biết tin đứa con trai ngoài dã thú kia là người mà thái tử tìm kiếm bao lâu, đáy lòng điên cuồng lo sợ, bọn họ sợ y kiếm chuyện với thái tử, bị thái tử ghi thù, sợ sẽ liên lụy đến bọn họ, hoàng hôn hôm đó, Phó Kim Phong bị người lôi ra sân đánh một trận lớn.

Phó Kim Phong cả người đau đớn, miệng không ngừng ho, lại không thể nghĩ ra y làm gì đụng phái thái tử đương chiều.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »