Hệ Thống Khởi Động, Truy Tìm Lò Sưởi!

Lượt đọc: 2618 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 157
giăng lưới bắt cá (3)

❊ ❊ ❊

Phó Kim Phong đáy lòng run rẩy, hướng Long vương cùng long mẫu đang ngồi bên trên, nói:" Nhi tử đã trở về, tới để bái kiến phụ mẫu, nếu phụ mẫu có khách, vậy thì nhi tử rời đi trước."

Long vương cùng long mẫu ngồi bên trên dường như đang suy sét điều gì đó, đối với câu nói của Phó Kim Phong phản ứng chậm mất một giây, tận đến khi Phó Kim Phong sắp xoay người rời đi mới chậm chạp lên tiếng ngăn cản.

" Kim Phong, con về đúng lúc lắm, mau tới trước mặt thiên tử hành lễ đi con." Long Vương lên tiếng trước, lời nói không giấu được vui mừng.

Hai người họ đang không biết phải che giấu tiếp tục cho Phó Kim Phong như thế nào, Phó Kim Phong cuối cùng cũng trở về, họ liền kéo Phó Kim Phong đến trước mặt nam tử áo trắng.

" Con..." Phó Kim Phong ngập ngừng, rõ ràng là không có chút nguyện ý nào.

" Mau lên." Long vương nghiêm mặt, bộ dạng rõ ràng là không chấp nhận Phó Kim Phong từ chối.

Phó Kim Phong dùng đôi mắt ngọc xanh biếc của mình nhìn về phía vị thiên tử kia, để phụ vương kiêng nể như thế, chắc chắn là con của ngọc hoàng đại đế phía trên trời cao. Đối với sự tồn tại của người trời, Phó Kim Phong mới chỉ nghe qua, chưa từng tiếp xúc, không biết phải làm sao cho phải.

Phó Kim Phong không dám làm loạn sợ lôi kéo rắc rối cho phụ mẫu, chỉ đành ngoan ngoãn làm theo, bơi đến trước mặt thiên tử kia hành đại lễ:" Thần là Phó Kim Phong, con trai út của phụ vương, rất vinh hạnh diện kiến thiên tử."

Nhật Mặc ngay từ khi thấy Phó Kim Phong lần đầu tiên đã lộ ra biểu cảm cực kì thích thú, y nhanh chóng đứng dậy, đặt tay lên bả vai Phó Kim Phong:" Đừng khách sáo, mau đứng lên."

Phó Kim Phong kinh sợ bị động chạm, phản ứng theo bản năng, nhanh chóng hất cánh tay đang đặt ở bả vai mình ra, vẫy đuôi xinh đẹp, thối lui về sau.

" Xin lỗi, là thần thất lễ." Phó Kim Phong gấp gáo cúi đầu tạ lỗi,

Thấy mình bị bài xích, Nhật Mặc liền xua tay, bộ dạng không để tâm:" Không sao, ngươi cứ lui ra trước, ta có việc muốn nói với long vương."

" Được." Phó Kim Phong âm thầm cảm nhận được nguy hiểm, xoay người chạy trối chết.

Long mẫu ở phía sau quan sát thái độ của Nhật Mặc với con trai mình, không khỏi thở dài. Đứa con nhỏ này của bà, bị vướng vào mắt xanh của thiên tử mất rồi!

Nhật Mặc đi chuyến này vốn là tới để bàn bạc về việc liên hôn giữa trời và biển, ban đầu long mẫu còn nhìn được một tia không nguyện ý từ trên người Nhật Mặc, vẫn còn có vọng tưởng con trai nhỏ của bà sẽ không phải gả cho đám người trên trời kia... thật sự không ngờ, Nhật Mặc sau khi nhìn thấy Phó Kim Phong, một tia không muốn ít ỏi liền hoàn toàn tan biến.

Con trai của bà lần này, thật sự là xong rồi.

Gả cho đám trên trời đó, có mấy người nơi đây được sống hạnh phúc? Bao nhiêu người đi trước rồi, bà đã nghe được không ít chuyện. Bà vốn tưởng việc như thế này con trai của bà sẽ không thể dính vào, chính là không ngờ, con trai của bà vẫn phải trở thành một trong số đó.

Đám cưới đã được trời định, bọn họ sức mỏng, vốn không thể phản kháng được.

" Được rồi, nàng đừng khóc nữa... chúng ta từ từ nghĩ cách." Long vương nhận ra nương tử của mình đau buồn, kiêng kị Nhật Mặc vẫn còn ở đây, ông đành nhỏ giọng an ủi.

" Sao còn cách nào nữa, ông sẽ vì nhi tử mà lật mặt với đám người đó sao?"

Đối kháng với trời và hi sinh nhi tử, không cần suy nghĩ cũng biết nên chọn bên nào.

" Nàng đừng khóc nữa, cố gắng lên, một lát còn phải tới gặp Phong nhi."

Phó Kim Phong sau khi biết tin đoàn khách lạ mặt kia tới là để hỏi cười mình, có chút không thể tin, nhìn mẫu thân đau lòng bên cạnh, lại nhìn phụ thân đang cực kì bất đắc dĩ nhìn mình, chính y cũng không biết phải làm sao. Y biết phụ mẫu yêu thương y, nếu còn có cách, phụ mẫu chắc chắn sẽ không để y gả cho người khác. Bọn họ đây là, không còn cách nào.

Phó Kim Phong thở dài một hơi, đại não đột nhiên nhớ về nhân loại đang được Phó Kim Phong đặt ở đảo nhỏ, gần một ngày trôi qua, không biết người đó đã tình lại chưa?

" Phụ vương, con hiểu rồi, chỉ là ngoài kia con còn có việc cần làm... con muốn ra ngoài một thời gian. Hai người có thể giúp con kéo dài thời gian được không ạ?"

" Con..." muốn chạy trốn sao?

Long mẫu không ngờ hài tử của mình lại nghĩ đến bước đường này. Thiên hạ rộng lớn, nhưng đâu có nơi nào không có tai mắt của người trời, hài tử muốn trốn, thì có thể trốn ở đâu?

" Con không chạy trốn, chỉ là một số việc..."

" Được rồi, con cứ đi đi, ở bên này để mẫu thân lo liệu." Đứa nhỏ nhà mình sắp phải rơi vào địa ngục, nó muốn chơi cái gì, cứ để cho nó chơi, đỡ để sau này nảy sinh tiếc nuối mà nghĩ quẩn.

Long vương thấy nương tử của mình yêu chiều con, cũng không hề ngăn cản, suy nghĩ của ông, cũng gần giống với long mẫu. Không chỉ có một mình long mẫu yêu chiều con.

Phó Kim Phong được phụ mẫu đồng ý, nhanh nhẹn xoay người rời đi. Tuổi thọ của bọn họ lớn hơn loài người rất nhiều, vài chục năm đối với bọn họ chỉ bằng một cái chớp mắt, y biết mình với nam nhân kia sẽ không có kết quả, nhưng chính là cực kì luyến tiếc không muốn từ bỏ.

Y muốn ngông cuồng một lần, muốn trước khi lên bầu trời cao kia, sẽ cùng người nọ ở dưới mặt đất, vui vui vẻ vẻ sống hết một kiếp người, như vậy, lúc thật sự phải gả lên trời, cũng sẽ không luyến tiếc.

Phó Kim Phong đè nén đau đớn trong lồng ngực, rẽ sóng trở về hòn đảo nhỏ.

Hòn đảo nhỏ.

Phó Kim Phong bơi đến nơi, lại cực kì không thể tin vào mắt, cái người vốn phải ở trên đảo, đã không cánh mà bay. Phó Kim Phong biết nơi này cực kì ít tàu thuyền qua lại, xung quanh lại là biển lớn bao quanh, nếu người nọ chỉ là phàm nhân, chắc chắn không thể nào không một tiếng động mà rời đi nhanh như vậy!

Phó Kim Phong ngây ngốc ngồi trên mỏm đá, cũng chính là nơi đêm qua bọn họ ôm nhau ngủ...

Không còn một chút dấu vết nào từ người nọ lưu lại. Phó Kim Phong chỉ có thể chấp nhận sự thật người nọ đã được đưa đi rồi.

Phó Kim Phong ngây ngốc nhìn ra xa.

Đại não xuất hiện một loạt hội thoại quen thuộc.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »