Hệ Thống Khởi Động, Truy Tìm Lò Sưởi!

Lượt đọc: 2583 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 151
hoàng hôn (20)

❊ ❊ ❊

Cùng, cùng lắm chỉ là chút đau buồn khi biết mình lại một lần nữa bị bỏ rơi mà thôi, hiện tại hoàng vị cao quý đang ở ngay trong lòng bàn tay y, chỉ cần y nắm bắt cơ hội tốt này, chắc chắn y sẽ giành được ngôi vị cao quý mà người người mơ ước. Y phải vui mới đúng, y không được khóc.

Dù sao thì y cũng đã bị bỏ rơi nhiều rồi! Mẫu thân, sư phụ hay người ấy. Một kẻ như y, không xứng đáng có được.

" Hức..."

Phó Kim Phong cuối cùng vẫn là không kìm được, cổ họng đắng ngắt khó khăn bật ra tiếng nức nở, toàn thân đều run rẩy kịch liệt, gần như cùng lúc đó, trâm ngọc luôn nằm im trong lòng bàn tay y xuất hiện biến hóa.

Không phải run động, mà là biến hóa.

Ánh sáng xanh ngọc cực kì nổi bật trong sự mờ ảo của ánh trăng, vỏ kiếm tự rời khỏi tay y, hóa thành luồng sáng, gấp gáp xoay quanh y mấy vòng, lại chảy về một phía... Phó Kim Phong bị dọa cho ngây ngốc ngồi một chỗ, nhất thời không biết phải phản ứng như thế nào. Ánh mắt phủ đầy nước nhìn chằm chằm vào luồng sáng.

Luồng sáng xanh ngọc sau khi không nhận được phản ứng của Phó Kim Phong, lục đục quay ngược, ở trước mặt Phó Kim Phong, gấp gáp xoay mấy vòng tròn.

" Ngươi... ngươi..." Phó Kim Phong nhận ra điều gì đó, cả kinh đứng bật dậy.

" Công tử sao thế?" Hai cận vệ thấy Phó Kim Phong đột nhiên đứng bật dậy, khó hiểu bước tới gần.

Phó Kim Phong hoài nghi nhìn luồng sáng lại nhìn hai tiểu cận vệ đứng bên cạnh:" Các ngươi không nhìn thấy?"

" Hả?" Hai cận vệ có chút khó hiểu.

Bọn họ phải nhìn thấy cái gì? Bọn họ làm việc rất nghiêm túc, không hề bỏ qua thứ gì mà?

" Được rồi, ta biết rồi, không có gì! Ta đi vệ sinh một lát." Nói rồi, Phó Kim Phong liền không để ý đến hai tiểu cận vệ nữa, lập tức xoay người chạy theo hướng ánh sáng xanh ngọc bay đi.

" Cái đó... công tử... nhà vệ sinh ở bên này..." Một cận vệ tiến lên định ngăn cản, lại bị một cánh tay chắn phía trước cản lại.

" Công tử không vui, ngươi cứ để ngài ấy tự bình tĩnh lại." Bọn họ chỉ là hai tên cận vệ, tham gia nhiều quá, bị lôi ra chém đầu thì phải làm thế nào? Người ta có giã tâm đấy, không phải tiểu bạch kiểm như vẻ bề ngoài đâu.

"...."

Vỏ kiếm trước tiên dẫn Phó Kim Phong đến chuồng ngựa, Phó Kim Phong ngại y phục vướng víu, lớp sa vốn mỏng lập tức bị kéo rách không ít chỗ, lộ ra phần lớn da thịt trắng ngọc.

Trời sắp vào đông, thời tiết ban đêm vốn rất lạnh, Phó Kim Phong chỉ mặc một lớp sa mỏng cưỡi ngựa rời khỏi hoàng cung ngay trong đêm, mặc dù đi qua nhiều nơi trọng yếu, bị cận vệ phát hiện, lại không hề bị cận vệ giữ lại hỏi thăm... một người một ngựa, phi nước đại trong màn đêm.

Khí lực của Phó Kim Phong vốn yếu ướt, cưỡi ngựa cả đêm, lại còn chịu lạnh thấu xương, đến gần sáng dướng như chịu không nổi. Luồng sáng luôn dẫn phía trước lúc này mới phát hiện người trên ngựa không ổn, tộc độ bay chậm lại.

Luồng sáng thả chậm tốc độ, Phó Kim Phong cũng chỉ có thể để ngựa thả chậm tốc độ theo. Phó Kim Phong hơi mất kiên nhẫn, run rẩy nói:" Ngươi mau đi."

Luồng sáng không thể trả lời, chỉ khẽ biến đổi, trong chớp mắt, cơ thể lạnh lẽo của Phó Kim Phong đã được một tầng ấm áp bao phủ.

Mặc dù vỏ kiếm không có giá trị vũ lực lớn như Bất Vong nhưng năng lực bảo vệ lại cực kì kinh người, không chỉ có thể tùy ý biến hóa, vỏ kiếm cũng có thể tự điều động linh lực, không nhiều, nhưng đủ dùng. Hơi ấm tỏa ra từ lớp vải chính là do nó dùng linh lực tạo thành.

Nhưng có vẻ Phó Kim Phong không thích hành động này của vỏ kiếm cho lắm, y túm chặt lấy dây cương gần như là gằn giọng để nói:" Không cần, ngươi mau chỉ đường..."

Phó Kim Phong không rõ vì sao lại có niềm tin luồng sáng này sẽ đưa y tới nơi Nhiễm Thanh Vân đang ở, đáy lòng y còn điên cuồng tràn lên dự cảm xấu nhưng y chính là có niềm tin như vậy.

Y tin người đó không phải vì không muốn gặp mình... y tin người đó đang gặp nguy hiểm, y tin người đó đang cần y. Y muốn gặp người đó, muốn nói với người đó rất nhiều, muốn hỏi người đó rất nhiều... y không thể chờ đợi thêm một giây một khắc, càng không muốn vì bất kì lý do gì để chậm trễ thời gian.

Vỏ kiếm bị thúc giục cũng không tức giận, vải mỏng hơi lóe sáng, chuỗi hoa văn cổ xưa chạy dọc thân vào dài thêm một đoạn, trở thành kim la bàn nhỏ, xuất hiện trước mặt Phó Kim Phong.

Phó Kim Phong duy trì trạng thái thúc ngựa, một ngày đã trôi qua, khi ánh chiều tà nhuộm đỏ cả một mảng trời, Phó Kim Phong mới ở trên thân ngựa nhìn thấy bóng dáng của căn nhà gỗ nhỏ.

Bên ngoài nhà gỗ có ba người mặc khôi giáp đang đứng, mặc dù Phó Kim Phong không biết mặt y, nhưng dựa vào kiểu dáng và màu sắc của khôi giáp, Phó Kim Phong cũng có thể đoán được thân phận của ba người nọ.

Cận vệ phụ trách bảo vệ hoàng thượng nghe thấy tiếng vó ngựa, ngay lập tức đồng loạt nhìn sang, tầm mắt không hẹn mà cùng chạm đến thân ảnh nhỏ bé của Phó Kim Phong.

" Quý phi công tử?" Cả ba cận vệ đều có chút sốc. Lộ ra biểu cảm cực kì kinh ngạc.

" Thanh... bệ hạ đâu?" Phó Kim Phong khí lực không đủ, lúc xuống ngựa có chút lảo đảo, nhưng không cần cận vệ đỡ cũng có thể ngay lập tức tự mình đứng vững.

" Bệ hạ ở bên trong." Cận vệ hơi run, nhanh chóng giúp Phó Kim Phong đẩy mở cửa căn nhà, một lần mở cửa này, dường như khiến cả ba người bọn họ phải dùng hết toàn bộ sức lực.

Cửa gỗ vừa bật mở, khí lạnh trong nhà ồ ạt tỏa ra ngoài.

" Thần không rõ bệ hạ bị làm sao, tự lúc mất đi ý thức đã bị như vậy..." Cận vệ nhanh chóng giải thích.

Từ khi bệ hạ bất ngờ phát ra khí lạnh rồi hôn mê đến bây giờ, nhiệt độ cơ thể của bệ hạ càng ngày càng thấp, tận đến vài ngày trước, đã bắt đầu xuất hiện hiện tượng kết thành tuyết, hiện tại, đã có thể đóng băng cả căn nhà gỗ lại rồi. Bọn họ không dám vào, chỉ có thể đứng ở ngoài canh phòng, chờ đợi tin tức của người được cử đi báo tin về hoàng thành mà thôi.

" Ta biết rồi, ngươi đóng của lại, ta không gọi, ngươi đừng vào." Đáy mắt Phó Kim Phong lướt qua gian nhà, lấy hết can đảo, nắm chặt mảnh vải họa tiết cổ xưa đang bao quanh người mình, mạnh mẽ tiến vào bên trong.

Gian nhà gỗ gần như bị phủ một tầng băng mỏng, người nằm trên giường không hề động đậy, cả người cũng phủ thêm một tầng tuyết trắng.

Phó Kim Phong nhìn thân ảnh trong tiềm thức xuất hiện ngay trước mắt, chính tại lúc này, y mới nhận ra, mình rốt cuộc đối với người này có bao nhiêu nhớ nhung, có bao nhiêu chờ mong.

Cuối cùng cũng có thể gặp lại y rồi!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »