Hệ Thống Khởi Động, Truy Tìm Lò Sưởi!

Lượt đọc: 2617 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 165
giăng lưới bắt cá (11)

❊ ❊ ❊

" Cút, tao đã nói không thu dưỡng là không thu dưỡng." Nữ nhân tuổi ngoài tứ tuần, dáng người to khỏe, không chịu nổi dáng vẻ của Phó Kim Phong, trực tiếp nhấc chân đạp ngã Phó Kim Phong.

Vết thương cũ mới trồng chất, Nhiễm Thanh Vân còn chưa kịp nhìn cánh cửa kia đóng lại trước mặt, cơ thể đã chìm vào bóng tối.

Cái lùi mía, vậy mà lại ngất trước mặt lò sưởi, hình tượng mạnh mẽ của ta gây dựng bao năm tiếp tục vỡ nát rồi.

" Nhiễm Thanh Vân, Nhiễm Thanh Vân... ngươi sao rồi?" Phó Kim Phong bởi vì ngã đè lên người Nhiễm Thanh Vân nên cực kì hoảng loạn, thời điểm xoay người lại phát hiện Nhiễm Thanh Vân bị ngất, Phó Kim Phong càng thêm hoảng loạn.

Phó Kim Phong chật vật lắm mới có thể đỡ lấy Nhiễm Thanh Vân, để y nằm trên lưng mình, khó khăn đứng thẳng người:" Thanh Vân, ngươi cố chịu chút... cố một chút."

" Bọn họ ở kia, bắt lấy bọn họ." Lục Bình dẫn đầu đám truy binh, thoáng nhìn thấy bóng hai người trồng lên nhau liền ra hiệu tăng tốc phi ngựa tới.

Quả nhiên, đúng như y suy đoán, bọn họ dám nhảy xuống vực, chắc chắn có đường thoát thân, đuổi tới làng chài xung quanh là một quyết định đúng đắn.

Nhiễm Thanh Vân không còn nhận thức, an toàn hiện tại của hai người họ, chỉ có thể đè nặng lên đôi vai của Phó Kim Phong. Phó Kim Phong dùng hết sức bình sinh, cõng theo Nhiễm Thanh Vân, chạy về phía bờ biển. Trên đất liền, y vô dụng, nhưng dưới nước thì không, chỉ khi trở về đại dương, hai người bọn họ mới miễn cưỡng có thể an toàn.

Nếu không phải tình trạng của Nhiễm Thanh Vân không thích hợp ngâm nước lâu, Phó Kim Phong đã trực tiếp đưa người ra đảo rồi.

" Bắt lấy bọn họ, không được để bọn họ chạy thoát." Lục Bình cầm chắc roi da trong tay, dẫn đầu đám truy binh, lao về phía hai người. Y không hề thủ hạ lưu tình, dùng hết sức vung roi trong tay, quất về phía hai người.

Nhiễm Thanh Vân mất đi ý thức, cũng bị quất tỉnh.

Nhiễm Thanh Vân cảm thấy cuộc đời lần này của mình ngoài một chữ "thảm" để hình dung ra thì chỉ còn hai chữ "cực thảm".

Nhiễm Thanh Vân run rẩy, dùng toàn bộ sức lực toàn thần để mở lớn hai mắt. Người nào biết thân phận của y mà nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ bay tới trước mặt bộ dạng thảm hại này của y mà bò ra đất cười ngất mất!

Nhiễm Thanh Vân nghiến răng, hít một hơi thật sâu.

" Ngươi tỉnh rồi sao?" Phó Kim Phong biết truy bình đã đuổi tới nơi nhưng vẫn cố tình làm ngơ không biết, sự chú ý của y đều đặt toàn bộ lên người ở trên lưng này.

* Chú ý người ta mà người ta bị quất tỉnh cũng không biết... nam nhân đều là một lũ vô tình như vậy. Đam Mỹ Hay

" Ừ, ngươi trước tiên đặt ta xuống đã." Nhiễm Thanh Vân mềm mềm đáp.

" Không được, đại dương ở ngay trước mắt rồi... tin ta." Phó Kim Phong cứng rắn lắc đầu.

Lục Bình thúc ngựa ở bên cạnh, nhìn hai cái người thảm hại đối với nhau to to nhỏ nhỏ, đột nhiên đáy lòng tràn lên cảm xúc muốn ức hiếp người. Lục Bình một lần nữa nhấc tay, chuẩn xác vung roi xuống chân Phó Kim Phong.

Cổ chân đau xót, Phó Kim Phong không nhịn được lảo đảo, ngã sấp xuống nền cát... bên dưới có không ít vỏ sò, Phó Kim Phong vừa ngã xuống, má bánh bao liền bị cào xước, bàn chân bẩn thỉu cùng vô số vết xước lớn nhỏ cũng hiện ra.

Ức hiếp người quá đáng! Còn dám đánh lò sưởi của ta trước mặt ta.

Đáy lòng Nhiễm Thanh Vân điên cuồng nổi lửa, kiếm sắc bén đột ngột xuất hiện giữa không trung.

" Cái...!" Lục Bình ngẩn người, đám truy binh phía sau còn chưa kịp làm gì, đã phải chứng kiến cảnh lão đạo ngã ngựa trước mặt.

Lưỡi kiếm sáng bóng tựa như bôi mỡ, máu tươi chảy dọc thân kiếm, một giọt cũng không hề đọng lại, chỉ trong chớp mắt lưỡi kiếm lại trở về dáng vẻ ban đầu. Nhiễm Thanh Vân một thân quần áo bẩn thỉu, đứng nguyên một chỗ, mang theo khí chất không khác gì tử thần dưới 18 tầng địa ngục.

Đám người phía sau bị dọa không nhẹ, không ai bảo ai, xoay ngựa muốn rời đi.

Nhiễm Thanh Vân sao có thể để đám người kia chạy thoát được, chân không hề động, nhưng kiếm trong tay điên cuồng xé gió, ở vị trí trọng yếu của từng người cắt qua một đường gọn gàng.

Ngựa không còn người điều khiển, điên cuồng chạy toán loạn.

Nhiễm Thanh Vân đột nhiên cúi gập người, cơ thể lảo đảo. Phó Kim Phong phản ứng nhanh, từ phía sau chạy lên, đỡ lấy Nhiễm Thanh Vân, quan tâm hỏi:" Ngươi không sao chứ?"

Nhiễm Thanh Vân âm trầm lắc đầu, sức nặng toàn thân lại gần như đều tựa ở trên người Phó Kim Phong.

Qua tìm hiểu một thời gian, đám người làng chài kia không phải bởi vì bàng quang không muốn giúp mà là bọn họ nghe tin gần nơi bọn họ sinh sống xuất hiện hải tặc, bọn chúng là người có nhan sắc, thường lợi dụng niềm tin của người khác mà giết người cưỡng đoạt, vơ vét tài sản gì đó.

Thời điểm bọn họ nhìn thấy Phó Kim Phong, bởi vì hình dáng quá tốt, bọn họ mới lầm tưởng hai ngươi là hải tặc, không dám cho vào nhà, sợ bị liên lụy.

Hiện tại, hai người bọn họ cũng sống ở đây được một khoảng thời gian rồi, tình hình cuộc sống cũng khá tốt.

Ban đầu bởi vì thương thế của Nhiễm Thanh Vân và sự lo sợ của dân làng, việc dựng nhà cửa chỉ có thể dựa vào Phó Kim Phong nên ban đầu có gặp chút khó khăn.

Phó Kim Phong cố gắng xây nhà trong tâm thế muốn giúp người này có một nơi ở, vậy thì khi y trở về đại dương, người này cũng có trốn dung thân. Ai ngờ kéo qua kéo lại, đến tận hiện tại, Phó Kim Phong cũng không hề có ý định trở về đại dương.

Cuộc sống ở đây quá tốt, quá yên bình, quá hạnh phúc.

" Tiểu Phong, có ăn cá nướng không? Đại nương vừa mới nướng được ba con cá, đem qua cho con một con nè."

Phó Kim Phong rời khỏi mạch suy nghĩ, nhìn về phía đại nương mang theo một xiên cá nướng thơm phức đi đến, không nhịn được mỉm cười:" Lương đại nương, người thật là, chỗ con vẫn còn cá mà."

" Ta đương nhiên biết nhà con có nhiều cá, nhưng Tiểu Vân cũng đâu có nhà, cũng chỉ có một mình con nấu ăn cũng phiền mà, ta nướng thêm một con lại không tốn mấy công."

" Vậy cảm ơn đại nương."

" Đứa nhỏ này, khách sáo gì chứ, con càng như thế càng khiến ta cảm thấy hối hận... trước đây đạp con một cái, nghĩ đến liền đau lòng mà."

" Không phải lỗi của đại nương mà, con cũng không sao."

" Ha ha, ta phải về nhà cho Đại Tráng với Tiểu Tráng ăn cơm rồi." Lương đại nương nhét con cá vào tay Phó Kim Phong, nở nụ cười chân thiện mà rời đi.

" Dạ." Phó Kim Phong nhận lấy cá nướng, nhưng không trực tiếp ăn. Mỗi lần ăn cá Phó Kim Phong đều cảm thấy gỡ xương rất phiền phức, mọi lần đều chờ Nhiễm Thanh Vân về gỡ xương cá cho mình.

" Tiểu Phong, mọi người trở về rồi kìa." Hừng sáng, Lương đại nương hai tay dắt hai đứa nhỏ chạy về phía bờ biển, đi qua căn nhà nhỏ của Phó Kim Phong, cũng không quên gọi với vào một câu.

Phó Kim Phong ở trong nhà đã thức dậy từ trước, đang khó khăn dùng vỏ kiếm dưới hình dạng một cái trâm ngọc tự mình bùi tóc. Vốn đang sốt ruột, nghe tiếng gọi của Lương đại nương, động tác của Phó Kim Phong càng thêm gấp gáp.

Đây vốn không phải là lần đầu tiên Phó Kim Phong trải qua cảm giác chào đón Nhiễm Thanh Vân đi biển trở về, nhưng rõ ràng là cảm giác của y lần nào cũng như cũ, nếu có thay đổi, thì chỉ có thể là cảm giác mong chờ ngày càng nồng đậm.

Mặt trời còn chưa mọc lên hết, ánh sáng còn hơn mờ nhạt, Phó Kim Phong đứng lẫn cùng với đám nữ nhân trong làng chài, đứng ở bên bờ biển, hướng ánh mắt nhìn ra bóng thuyền nhỏ ngoài khơi đang ngày một to dần. Chỉ là một bóng thuyền nhỏ, nhưng bọn họ đều cùng một cảm xúc mong chờ.

Con thuyền nhỏ đó chứa đựng trượng phu của họ, cũng chứa đựng cái ăn của bọn họ trong những ngày sắp tới.

Không khí ngày càng tràn ngập cảm xúc có háo hức có nhớ mong, có đợi chờ, ngay từ khi chưa cập biến, những nam nhân trai tráng đứng trên mui thuyền đã không ngừng hướng về phía họ vẫy tay ra hiệu. Phó Kim Phong đứng lẫn trong đám nữ nhân làng chài cũng cực kì nổi bật, đám người đứng trên thuyền vừa liếc nhìn đã có thể nhận ra y.

Phụ thân của Đại Tráng vừa gấp gọn lưỡi, vừa không nhịn được mở miệng trêu chọc:" Tiểu Phong nhà ta lại tới đón Thanh Vân rồi kia, quả nhiên là phu phu tình thâm nha."

" Ha ha, Thanh Vân cũng thật có phúc, tìm được tức phụ vừa xinh đẹp vừa dịu dàng như Tiểu Phong."

" Gì chứ, Thanh Vân của chúng ta cũng rất đẹp mà, hai người họ rõ ràng là xứng đôi vừa lứa."

" Đúng đúng, rõ là xứng đôi vừa lứa."

Phụ thân Đại Tráng vừa mới cảm thán, mấy nam nhân xung quanh liền lên tiếng hùa theo. Nhiễm Thanh Vân đang ném cá vào kho lạnh, thời điểm bước ra đã thấy mấy nam nhân kia đứng trên mui thuyền nhìn mình cười quỷ dị, không cần hỏi cũng biết đề tài bọn họ vừa nói là gì.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »