Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5083 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 239
trùng hợp bắt gặp

❊ ❊ ❊

"Tôi yêu vợ tôi, hai chúng tôi đã cùng nhau vượt qua rất nhiều chướng ngại, bây giờ tôi chỉ muốn cho cô ấy một phần tình yêu hoàn chỉnh." Nhâm Mục Diệu thận trọng nói, trong âm điệu lạnh nhạt lộ ra thái độ kiên định, "Số tiền này tôi sẽ thông qua danh nghĩa của cô mà quyên cho hội từ thiện." Nói xong, hắn lập tức đứng lên.

"Diệu!" Khả Linh bắt lại tay hắn, đôi mắt mang theo những tia nước nhỏ nhìn hắn, cùng với một phần thỉnh cầu, và một phần chờ mong, "Chẳng lẽ...... Chẳng lẽ em thật sự không có chút hi vọng nào sao? Em không ngại trong lòng anh có cô ấy, chẳng lẽ trong lòng anh không có chút vị trí nhỏ nhoi nào cho em sao?"

Nhâm Mục Diệu rút tay mình ra, lạnh lùng đáp lại: "Thật xin lỗi......"

Mặt Khả Linh tái nhợt cứng đờ, thân thể lung lay như chiếc lá rụng đang phải hứng chịu một cơn sương gió lạnh buốt.

Nhâm Mục Diệu đỡ cô, "Cô làm sao vậy?"

"Em hơi thiếu máu." Đôi môi Khả Linh trắng bệch, lắc đầu một cái, "Thật xin lỗi, hôm nay em thất lễ."

Khả Linh thờ ơ nhìn Nhâm Mục Diệu, xoay người rời đi.

Nhâm Mục Diệu nhìn thân thể gầy yếu của cô ta, bóng lưng của cô ta có mấy phần tương tự Kiều Tâm Du, hắn động lòng trắc ẩn, "Để tôi tiễn cô về!" Nhìn dáng vẻ của cô ta, dường như có thể té xỉu bất kì lúc nào.

————

"Khả Khả Nhạc Nhạc, sao các con không ghé ngay qua bệnh viện mà phải đến đây trước?" Kiều Tâm Du có chút buồn bực, càng ngày càng không hiểu nổi hai tiểu ác ma này đang giở trò quỷ gì.

Khả Khả Nhạc Nhạc kéo kéo tay Kiều Tâm Du, lôi cô vào trong khách sạn.

"Mẹ, nếu con không mở cửa cứu Ông Đinh, chú ấy sẽ bị nhốt mãi trong gian phòng đó, chịu đựng cơn đói bụng mất!" Nhạc Nhạc nở một nụ cười ngây thơ không chút tà ác với Kiều Tâm Du.

Kiều Tâm Du thở dài một tiếng, đến khi nào thì hai tiểu ác ma này mới chịu ngồi yên chút đây?

"Mẹ, người kia có phải là cha không......" Khi Khả Khả che miệng Nhạc Nhạc lại, cô bé đã nói hết lời rồi.

Tầm mắt Kiều Tâm Du vừa nhấc lên, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trước mặt, gương mặt xinh đẹp của cô chợt đông cứng, sắc mặt trắng bệch như đang mang lên mình một chiếc mặt nạ, có vẻ cứng ngắc. Cô cảm thấy có một dòng nước ấm xông thẳng lên trí óc mình, một cơn đau nhức tê liệt truyền tới đỉnh đầu, từng hồi một, tựa như những dải dây mây mang theo từng chiếc gai nhọn hoắt, một vòng rồi lại một vòng quấn chặt lấy cô, ép cô phải đứng thẳng chịu đựng chúng ——

Bước chân cô vô lực run rẩy, trước mắt là khung cảnh mơ hồ, giống như nó bị bao phủ lấy bởi một lớp kính mờ.

Nhạc Nhạc thoát khỏi tay Khả Khả, tiếp tục truy hỏi "mẹ, mẹ, dì đi bên cạnh cha là ai?"

Còn Khả Khả thì phát hiện mẹ có chút khác thường, cậu lôi kéo váy áo Kiều Tâm Du, "Mẹ, mẹ! Mẹ làm sao vậy?"

Đôi mắt như ánh sao của cô bị màn đêm che khuất, mất đi sắc thái, có vẻ trống rỗng, không tiêu điểm.

"Mẹ, mẹ......" Tiếng gọi quen thuộc truyền vào tai Nhâm Mục Diệu.

Hắn lập tức xoay người, khi liếc thấy Kiều Tâm Du, đôi mắt tối tăm chớp qua một tia nhìn hoảng hốt, lập tức thả tay Khả Linh ra, sải bước đi về phía Kiều Tâm Du.

Tầm mắt mơ hồ của Kiều Tâm Du dần dần thấy một bóng dáng quen thuộc đang từ từ tiến về phía mình, hơi thở thân quen chầm chậm tới gần, cô quay người bỏ chạy......

"Tâm Du, em dừng lại ngay cho anh, nghe anh giải thích có được không!" Nhâm Mục Diệu lập tức đuổi theo.

Nhạc Nhạc thở ra một tiếng thật dài, "Ai! Khả Khả, anh nói đi, cha liệu có phải quá phong lưu không, có mẹ rồi còn có người đàn bà khác? Ngộ nhỡ anh được di truyền phải gien của cha thì làm thế nào đây, vậy em phải có bao nhiêu người chị dâu?"

Mặt Khả Khả tối sầm, "Chúng ta đi mở cửa cho Ông Đinh trước đi!"

Cảnh tượng trước mắt mơ hồ làm bước chân Kiều Tâm Du trở nên bất ổn, cô không ngừng va phải người đi đường, vội vàng nói xin lỗi với bọn họ "Thật xin lỗi, thật xin lỗi......"

Nhâm Mục Diệu ở phía sau kéo Kiều Tâm Du qua một phen, "Tâm Du!"

"Anh buông tôi ra!" Kiều Tâm Du vô lực giãy giụa.

Đôi tay Nhâm Mục Diệu quấn chặt vòng eo thon nhỏ của cô, "Tâm Du, anh thật sự xin lỗi em, anh chưa nói rõ cho em biết."

"Cô ấy là ai? Anh nói cho tôi biết đi, không cần gạt tôi, nếu tôi là vật cản giữa hai người, vậy tôi xin tình nguyện thành toàn cho hai người." Trong đôi mắt trong suốt chợt hiện lên thật nhiều những tia nước sáng trong vỡ nát.

Những đợt sóng người bên cạnh liên tục vội vàng đi qua bọn họ, đẩy bọn họ lên trước, không một ai dừng bước lại nhìn đôi vợ chồng trẻ trai tài gái sắc này. Truyện Sắc Hiệp - http://thegioitruyen.com

"Cô ấy là vợ chưa cưới của anh..." Giọng Nhâm Mục Diệu trầm thấp kiên định nói: "Nhưng, anh đã nói cho cô ấy hiểu, từ giờ phút này trở đi cô ấy chẳng là gì cả."

"Vợ chưa cưới... Vợ chưa cưới..." Mắt Kiều Tâm Du mất đi tiêu điểm, dần trở nên mờ mịt, miệng cô càng không ngừng ngập ngừng, dường như, cô giờ đây chẳng nghe được gì.

Trong trí óc quay cuồng một cảm giác đau đớn quen thuộc, dường như có một đợt sóng thần đang tiến tới, cô sao có thể chạy thoát...

Trước mặt bỗng tối sầm, rơi vào hôn mê.

"Tâm Du!" Nhâm Mục Diệu kêu lên một tiếng, lập tức ôm lấy thân thể mềm yếu của cô.

————

Hai tiểu ác ma đi tới phòng dành cho tổng thống, lỗ tai nhỏ dính sát vào trên cửa.

"Ơ?" Đôi mắt Nhạc Nhạc xoay tròn, "Khả Khả, sao không có động tĩnh gì nhỉ?"

"À..." Cái này cậu cũng không biết, đẩy cửa ra, "Chúng ta vào xem chút không được sao."

Nhạc Nhạc nhảy qua mấy bộ áo quần, "Hai người họ sao lại ném bừa quần áo như thế, thật không ngắn nắp, nếu như trúng phải mấy em nhỏ thì biết làm sao?"

Trên chiếc giường xốc xếch Đinh Hạo Hiên đang cùng Ngô Du Du ngang nhiên nằm.

"Chị, hôm qua bán bong bóng được không?" Nhạc Nhạc đẩy đẩy Ngô Du Du, kéo Khả Khả tới, "Khả Khả, anh mau nhìn xem, mặt chị ấy đỏ quá, liệu có phát sốt không?"

"Ư..." Ngô Du Du nghe được tiếng động, thì thầm một câu, sau đó duỗi cái lưng mệt mỏi của mình ra, cảm thấy cả người đau nhức, mở ra đôi mắt mờ mờ, bất chợt vẻ mặt kinh ngạc nhìn chằm chằm trần nhà.

"Chị, bong bóng bán có được không?" Nhạc Nhạc hỏi lần nữa.

Đôi mắt như nước trong của Ngô Du Du thoáng chốc trợn tròn, nhớ lại chuyện xảy ra tối hôm qua, lập tức kéo chăn, vùi gương mặt hồng hồng của mình vào trong.

"Ồn quá!" Đinh Hạo Hiên tiện tay bắt lấy một chiếc gối ôm ném ra ngoài.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »