Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5024 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 196
ôm bụng cười lăn lộn

❊ ❊ ❊

Người luôn luôn nghiêm trang, không bao giờ nói đùa - Ám Dạ Tuyệt cũng mở miệng trêu đùa Nhâm Mục Diệu.

"Cậu ta không phải đang diễn vở "Adam và Eva" sao? Nhâm Mục Diệu, nếu cậu có lòng muốn biểu diễn, tôi bảo đảm sẽ đầu tư cho cậu một khoản lớn."

"Adam và Eva? Chẳng phải là bị nhìn sạch!?."

"Cậu có vóc người đẹp, còn lâu mới sợ bị người ta chiêm ngưỡng đúng không?" Chân mày tuấn tú của Đinh Hạo Hiên nhảy lên, hài hước nhìn Nhâm Mục Diệu.

Nghe bọn hắn "tôi một câu, anh một câu", sắc mặt Nhâm Mục Diệu càng ngày càng khó coi, lửa giận đen tối chầm chậm thiêu đốt, hỏi: "Các cậu đến đây khi nào?"

Đinh Hạo Hiên nâng cằm lên, nghiêm túc suy nghĩ, "Hình như là vào lúc cậu không muốn dùng tạp dề che người......" Đinh Hạo Hiên di chuyển tầm mắt xuống dưới, " Còn cầu xin Tiểu Du Du cung cấp cho vài lá cây thật. Bây giờ cậu còn cần không? Ở dưới có mấy cây tùng, để tôi đi hái cho cậu vài lá......"

"Đinh, Hạo, Hiên!" Nhâm Mục Diệu nghiến răng nghiến lợi nói, nhìn kĩ vào trong đôi mắt hắn, nó hình như đang phát ra một loại tia sáng lạnh.

Ám Dạ Tuyệt lúc nãy còn đang ẩn náu, giờ đã vùng lên, nóng lòng muốn thử kế hoạch của Đinh Hạo Hiên, "Lá tùng không tốt, không che được đâu."

"Nhưng nó giúp tăng thêm hiệu ứng "mờ ảo", vậy càng hấp dẫn, hiểu không?" Đinh Hạo Hiên ôm bụng ngã trên ghế sa lon cười to.

"Cười đủ chưa!" Nhâm Mục Diệu dùng ánh mắt lạnh nhìn hắn, hận không thể chặt hắn ra thành trăm mảnh.

"Khụ, khụ ——" Kiều Tâm Du mở cửa phòng ngủ ra, cúi đầu, gương mặt e lệ. Mặc dù đã vỗ rất nhiều nước lên mặt, nhưng nó vẫn hiện ra hai mảnh ửng hồng.

Kiều Tâm Du đã mặc chỉnh tề, cầm chăn bông trong tay, ném tới bên người Nhâm Mục Diệu, lẩm bẩm, "Cẩn thận lại phát sốt. Em tới tiệm giặt ủi lấy quần áo cho anh ngay."

Bởi vì bộ vest đắt giá của Nhâm Mục Diệu là làm từ sợi tổng hợp, không thể giặt tay, nên Kiều Tâm Du mới đem chúng đến tiệm giặt ủi.

"Em không phải đem cả ..... quần lót của anh đi giặt khô luôn chứ?" Hai tay Nhâm Mục Diệu ôm lấy chăn bông, nhíu mày, hai mắt nhìn chằm chằm Kiều Tâm Du, vẻ cứng ngắc trên mặt khó có thể che giấu sự quẫn bách của hắn.

"A!" Ánh mắt Kiều Tâm Du chợt lóe, "Thiếu chút nữa thì quên!" Nói xong, cô đi về phía ngoài ban công.

Lúc Kiều Tâm Du trở lại, tay của cô đã có thêm một cái quần lót màu đen, kín đáo đưa cho Nhâm Mục Diệu, "Anh mau mặc vào đi, đừng như người điên vậy, sẽ ảnh hưởng đến xã hội và mỹ quan." Vừa nói xong, cô lập tức chạy ra ngoài.

Cô gái nhỏ này lại dám đùa bỡn hắn, giờ phút này, sắc mặt Nhâm Mục Diệu tối đen cùng với kiên nghị, đôi mắt hắn mờ mịt khí giận quay cuồng.

"Ha ha......" Đinh Hạo Hiên vui vẻ cười to, chỉ chỉ quần lót trong tay Nhâm Mục Diệu, "Cậu mau mặc vào đi!"

"Cười đủ chưa!"

"Chưa! Ha ha...... Để tôi cười thêm một lát nữa đi."

Nhâm Mục Diệu cầm quần lót lên, "Cậu còn không câm miệng, tôi sẽ dùng thứ này chặn miệng cậu lại!"

Đinh Hạo Hiên liếc hắn một cái, "Vậy cậu mặc cái gì?"

"Được rồi, đừng ồn ào nữa!" Ám Dạ Tuyệt kịp thời đình chỉ cuộc chiến, "Nói chuyện đứng đắn nào! Tập đoàn Kim Thái sụp rồi."

"Lợi hại không! Chỉ cần một ngày, nó đã bị hai chúng tôi phá tan, bây giờ tập đoàn Kim Thái như cục than tổ ong, khắp nơi đều là hang hốc ghồ ghề. Chỉ cần một cái đẩy nhẹ nhàng, sẽ biến thành rác." Đinh Hạo Hiên mặt mày hớn hở nói nói, mục đích chính là khoe khoang bản lãnh của mình trước mặt Nhâm Mục Diệu.

Nhâm Mục Diệu choàng cái chăn lên người mình, bao bọc mình thật thật thật chặt, mày kiếm sâu và đen khẽ nhíu xuống, ánh mắt lạnh như băng trong đôi con ngươi thâm thúy thoáng qua, "Vậy có quá dễ dãi không?"

"Còn chưa đủ?" Giọng điệu lạnh băng của Ám Dạ Tuyệt vang lên, giọng điệu hung ác nham hiểm dần dần bay ra, dường như nó xuất phát từ một nơi rất sâu thẳm "Vậy cậu muốn thế nào?" Trong giọng nói lộ ra sự hứng thú.

"Nếu cậu không cho tôi xem phần tư liệu điều tra kia, tôi còn không biết ông ta là kẻ chủ mưu đứng phía sau vụ thuê sát thủ giết chết ba tôi, có lẽ tôi còn có thể buông tha cho tính mạng của ông ta, nhưng bây giờ...... Thứ cặn bã như thế, còn cần phải sống trên đời sao?"

Trên gương mặt đóng băng của Ám Dạ Tuyệt đã hình thành nên màng sương lạnh vĩnh viễn không đổi, "Cậu định lấy cái mạng nhỏ của ông ta? Để ông ta táng gia bại sản, vĩnh viễn không có cơ hội chuyển mình, ép ông ta nhảy lầu tự sát. Hay gọn gàng dứt khoát, đâm ông ta một dao? ......" Đôi môi mỏng của Ám Dạ Tuyệt khẽ mở, lạnh băng nói ra từng loại phương pháp giết chết Úc Thường Kiện.

Đinh Hạo Hiên gãi đầu, "Cậu cứ như vậy mà lấy mạng nhỏ của ông ta, phải chăng thật không có nhân tính ....." Đôi mắt màu hổ phách lóe ra tia sáng giảo hoạt, "Chúng ta nên nhân tính hóa một chút đi, để ông ta lên đường thật bình an."

"Được! Cứ làm theo cách của cậu!" Nhâm Mục Diệu lập tức hạ quyết định, bởi vì hắn hiểu rõ, thâm tâm Đinh Hạo Hiên còn có rất nhiều biện pháp, người chết trong tay Đinh Hạo Hiên so với Ám Dạ Tuyệt còn thảm thương gấp trăm lần!

"Chuyện Úc Thường Kiện coi như giải quyết xong, vậy còn Nhâm Dịch Tuấn? Cậu định đối phó với hắn ta như thế nào?" Ám Dạ Tuyệt quay đầu nhìn Nhâm Mục Diệu. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Chân mày hắn nhíu chặt, nghĩ sâu xa chốc lát, sau đó nhấc đôi mắt lên, tia sáng màu bạc bỗng đảo qua, "Phương pháp đối phó anh ta có rất nhiều."

"Bịch——" ngoài cửa truyền đến âm thanh một vật rơi xuống đất.

"Tâm Du." Nhâm Mục Diệu thấy Kiều Tâm Du đứng ở cửa, đôi mắt lạnh như băng của hắn lập tức hóa thành nước, xen lẫn những làn sóng dịu dàng, "Sao lại không cẩn thận như vậy." Hắn muốn tiến lên, cầm lấy cái túi nặng nề thay Kiều Tâm Du, nhưng khi vừa đứng lên, mới phát hiện trên người mình giờ phút này chỉ có cái tạp dề bọc quanh—— một hình tượng kinh điển của người rừng.

Đinh Hạo Hiên tiến tới gần, ngồi chồm hổm xuống, cầm túi quần áo trên đất, kín đáo đưa cho Nhâm Mục Diệu, "Mặc vào đi!"

"Mục Diệu, anh...... anh sẽ không bỏ qua cho Nhâm Dịch Tuấn, đúng không?" Kiều Tâm Du lấy dũng khí hỏi.

"Chuyện này, không liên quan tới em, em tốt nhất đừng can thiệp vào." Nói xong những lời này, Nhâm Mục Diệu cầm quần áo tiến vào phòng vệ sinh.

Trong một thoáng thời gian Nhâm Mục Diệu mặc quần áo, Đinh Hạo Hiên miệng rộng đã đem những chuyện đụng chạm giữa Nhâm Mục Diệu và Nhâm Dịch Tuấn kể rõ, cả chuyện thân thế của Nhâm Dịch Tuấn cũng nói cho Kiều Tâm Du biết.

"Đinh Hạo Hiên, cậu có thể ngậm miệng rồi đó!" Ăn mặc chỉnh tề. Nhâm Mục Diệu đi ra, bộ vest tây phẳng phủ lên vóc người như người mẫu của hắn, càng thêm vẻ cao ngất tuấn dật, cả người hắn tràn đầy loại khí chất vương giả tôn qúy.

Đinh Hạo Hiên nhìn hắn, cợt nhã nói: "Quá trình từ "vượn người*" tiến hóa thành "người" thật nhanh!"

(*): chữ "vượn người" ở đây cũng là chữ "nhân viên" trong "Nhân Viên Thái Sơn"

"Mục Diệu! Bỏ qua cho anh ấy đi, được không?" Đôi mắt của Kiều Tâm Du nhìn chằm chằm vào hắn. Cô biết, với tính cách tàn khốc vô tình của Nhâm Mục Diệu, một khi Nhâm Dịch Tuấn dám trêu chọc hắn như vậy, hắn nhất định sẽ đẩy anh ta ngã vào cổng địa ngục.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »