Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5034 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 224
kế hoạch truy thê

❊ ❊ ❊

Khả Khả mạch lạc rõ ràng, đơn giản rõ ràng nói tóm tắt chuyện vì sao Kiều Tâm Du muốn giả chết năm đó, cùng những chuyện xảy ra mấy năm nay cho Nhâm Mục Diệu nghe.

Nhâm Mục Diệu bị Tâm Du lừa gạt nên rất tức giận, nhưng vừa nghĩ tới việc cô mỗi ngày đều phải đấu tranh với bệnh tật, trái tim vốn không còn cảm giác lại đau đớn dữ dội.

"Tâm Du đến giờ vẫn không chịu gặp cha, cha phải làm gì đây?" Nhâm Mục Diệu cau mày, suy nghĩ kĩ.

Khả Khả từ từ mở miệng, "Phụ nữ luôn thích dỗ ngọt." Nói xong còn gật đầu một cái, dáng vẻ tràn đầy kinh nghiệm.

"Ừm..." Nhâm Mục Diệu im lặng.

Không nghĩ tới kẻ đã làm cha như hắn khi truy đuổi vợ, còn phải nhờ tên nhóc con này chỉ điểm.

"Cha, để con nói cho cha biết! Mẹ bây giờ là nhà thiết kế trang sức Jolena, cha có thể thuê mẹ đến làm nhân viên của cha." Nhạc Nhạc thuận miệng nói ra ý tưởng.

Jolena? Nhâm Mục Diệu có chút cảm giác quen thuộc với cái tên này, đó là tên của một nhà thiết kế đá quý danh tiếng mới nổi, cô ấy còn vinh hạnh nhận được giải thưởng hoàng kim của ngành thiết kế đá quý.

"Ý con nói Tâm Du chính là Jolena?"

"Mẹ vốn khá khiêm tốn!"

Ngay cả toilet Khả Khả cũng không bỏ qua, dạo quanh một vòng, không phát hiện bất kỳ dấu vết nào của phụ nữ. Xem ra cần dời chiến trường rồi, "Cha, cho chúng con tới xem qua nơi mẹ và cha từng chung sống được không?"

Con trai đã nói lên nguyện vọng, hắn dĩ nhiên không tiện từ chối, lập tức nhấn nút gọi nội bộ, để trợ lí xử lý tiếp công việc còn lại.

————

Hai đứa trẻ vừa đến nhà họ Nhâm, thì như đã trở về nhà của mình, nhảy nhót chạy loạn vô tư khắp phòng.

Khả Khả tiếp tục tìm kiếm xem trong phòng có bất kỳ dấu vết nào của phụ nữ hay không, tìm kiếm hồi lâu ngay cả một sợi tóc dài cũng không phát hiện, xem ra mấy năm mẹ rời đi, cha vẫn rất trong sạch.

Nhìn cha chung tình với mẹ như vậy, Khả Khả ngầm ra quyết định, giúp cha một tay, ôm "mẹ" về.

Nhâm Mục Diệu sai đầu bếp nấu một ít món Kiều Tâm Du và hắn thích, kết quả thật không sai, khẩu vị của Khả Khả không khác gì hắn, món mà Kiều Tâm Du thích ăn, con gái hắn cũng thích.

"Đây là phòng của các con." Nhâm Mục Diệu mở cửa một phòng dành cho khách, "Vì cha không biết đến sự tồn tại của các con, cho nên trong nhà không có phòng trẻ, các con ở đỡ một buổi, ngày mai cha sẽ cho người làm ra hai phòng cho các con"

Nhạc Nhạc nghía đầu vào trong dò xét, "Cha, cha không định để con và Khả Khả ngủ chung một phòng chứ? Nam nữ khác biệt! Cha có hiểu không?"

"Lúc ở trong bụng mẹ, em và anh không phải đã ngủ chung một phòng sao." Khả Khả khó chịu, nói thầm.

"Để cha bảo dì Vương chuẩn bị thêm một phòng khách!" Nhâm Mục Diệu chỉ mới vừa làm cha, bảo hắn phải chăm sóc hai đứa nhóc con này, tay chân thật có chút luống cuống.

"Không cần! Con ngủ một mình sẽ sợ." Nhạc Nhạc cong lên đôi môi mềm nhỏ, biểu tình này giống Kiều Tâm Du như đúc, "Bình thường con đều ngủ với mẹ, con muốn mẹ..." Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://thegioitruyen.com

"Nhạc Nhạc, con đừng khóc, đừng khóc mà!" Nhâm Mục Diệu bế thân thể bé nhỏ mềm mại của cô nhóc lên, hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn tròn đầy, kiên nhẫn dỗ dành.

Đôi mắt sáng trong của Nhạc Nhạc đảo quanh một vòng, "Cha, hôm nay cha ngủ cùng con được chứ?"

"Không phải em vừa nói nam nữ khác biệt sao!" Khả Khả lạnh lùng hỏi.

"Cha có thể coi là "đàn ông" sao?" Nhạc Nhạc thuận miệng nói.

"Khụ, khụ!" Nhâm Mục Diệu sợ tới mức thiếu chút nữa lên cơn đau tim, thận trọng nói: "Nhạc Nhạc, cha là đàn ông."

Nhạc Nhạc gãi gãi đầu, đôi mắt đảo quanh một vòng, "Ý của con là, cha không phải "đàn ông", cha là "ông già"."

Một chữ già làm Nhâm Mục Diệu dở khóc dở cười.

Kết quả đêm hôm đó, ba cha con họ cùng nằm trên chiếc giường rộng lớn, Nhâm Mục Diệu ngủ ở giữa Khả Khả và Nhạc Nhạc. Tướng ngủ của hai đứa trẻ vốn không hề "tệ", Nhạc Nhạc thỉnh thoảng dùng một chiêu "Phật Sơn Vô Ảnh Cước" đá vào bắp đùi Nhâm Mục Diệu. Khả Khả thì quơ múa đôi tay, xuất chiêu "Như Lai Thần Chưởng" đánh vào lồng ngực của hắn.

Trong cuộc sống của hắn đột nhiên có thêm hai bé cưng, điều này làm Nhâm Mục Diệu bỗng nhiên có loại cảm giác hạnh phúc vô kể.

Nhâm Mục Diệu không hề buồn ngủ, trong đầu đầy ắp hình ảnh của Kiều Tâm Du. Hắn lo lắng không biết bệnh tình của cô như thế nào rồi, vừa suy nghĩ không biết nên làm gì để cô lần thứ ba "tự chui đầu vào lưới."

————

"Nhâm Mục Diệu, cậu nói cậu làm cha rồi, hơn nữa có tới hai đứa?" Đinh Hạo Hiên xông thẳng vào phòng làm việc của Nhâm Mục Diệu, lúc nghe điện thoại, hắn còn tưởng mình nghe lầm, giờ hắn bị kích động cực kì, dáng vẻ rất muốn "khởi binh hỏi tội".

Ngày hôm qua Đinh Hạo Hiên mất hết cả mặt mũi, chuẩn bị rời nước, tránh né dư luận một thời gian, nhưng vừa nghe được tin tức kinh hãi này, lập tức chạy tới.

"Cậu nói đi! Cái đồ ăn vụng còn không biết chùi mép cho sạch, làm ra chuyện như vậy, cậu nghĩ Tâm Du sẽ không thất vọng sao?"

Ám Dạ Tuyệt đã ở sẵn trong phòng làm việc, vừa thấy Đinh Hạo Hiên, khóe miệng hắn lập tức đình chỉ nụ cười.

"Khả Khả, Nhạc Nhạc chính là con của tôi và Tâm Du." Nhâm Mục Diệu cất tiếng cười to, đi tới trước mặt Đinh Hạo Hiên, quan sát kĩ nơi nào đó của hắn, "Nghe nói cậu đang luyện "Quỳ Hoa Bảo Điển"? Muốn luyện võ công này, đầu tiên phải vung dao thiến......"

"Nhìn cái gì vậy!" Đinh Hạo Hiên nhớ tới sự kiện đó rất nhanh tức giận, đã ém chặt tin tức giới truyền thông rồi, nhưng lại quên mất miệng người là công cụ tốt nhất để "quảng bá", ắt hẳn giờ đây ai ai cũng biết chuyện của hắn, "Đó là thuốc màu! Là trò đùa dai của hai đứa nhóc chết tiệt."

Ám Dạ Tuyệt bình thản nói: "Phiên bản tôi nghe không phải như vậy, nghe nói cậu ở sân bay trêu ghẹo một phụ nữ, cởi váy của cô ta, rồi cùng cô ta chơi trò ấy ấy, và rồi "rắc rắc" ......"

"Chẳng lẽ hai cậu muốn tôi cởi quần chứng minh trong sạch sao?"

"Ý kiến hay!" Nhâm Mục Diệu sảng khoái nói.

"Tôi không ngại." Ám Dạ tuyệt lãnh đạm đáp lại.

Đinh Hạo Hiên trợn mắt nhìn bọn họ, "Hai người các cậu thật biến thái!" Hắn nhanh chóng nói sang chuyện khác, "Cậu nói đó là con của cậu và Tâm Du à, Tâm Du không phải đã..."

"Tâm Du không chết, cô ấy chỉ..." Nhâm Mục Diệu lập tức nói đơn giản hết mọi chuyện, "Bây giờ, tôi cần mở một nhãn hàng trang sức trong một tuần!"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »