Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5090 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 144
giả tạo

❊ ❊ ❊

Nhưng, cô bây giờ giống một kẻ ngốc vậy. Chỉ cần hắn ra lệnh một tiếng, cô sẽ ngay lập tức phấn đấu quên mình, xông về phía trước, cam tâm làm con cờ trong tay hắn. Quay đầu lại, cô không có gì cả, cho dù là một lời hứa hư ảo cũng không có.

Lương Tử Ngưng nhìn Nhâm Mục Diệu đang ngủ say trên giường, bàn tay sờ sờ vào gương mặt tuấn tú của hắn, "Tôi thật đố kỵ với Lương Tử Oánh khi chị ta có được một người yêu mình sâu nặng như thế... Nếu tôi có thể gặp anh sớm một chút, nếu tôi có thể yêu anh thì tốt biết mấy, lúc đó... tôi sẽ không "bi ai" như thế này!"

Tiếng nói dần dần nghẹn ngào, cô chậm rãi cởi váy và quần lót ra. Mí mắt run rẩy không dứt, khiến những giọt nước trong hốc mắt không ngừng chảy xuống dọc theo khuôn mặt tái nhợt...

Bàn tay cô run rẩy chậm rãi dò xuống hạ thân mình, cắn môi thật chặt, ngón tay dần dần thăm dò vào... lọt sâu vào trong thân thể của cô, chạm tới tầng màng trinh giả dối.

Cắn răng một cái, ngón tay dùng lực —— trong nháy mắt, một cảm giác đau đớn tê liệt lan ra khắp toàn thân, cánh môi bị cắn tới mức chảy máu, ngón tay cô bỗng nóng lên, một chất lỏng ấm áp dọc theo ngón tay lập tức chảy xuống, rơi trên chiếc giường đơn, một vũng máu màu đỏ thẩm, thật chói mắt, khiến ánh mắt của cô bỗng trở nên nhức nhối.

"A, ư, hức..." Lương Tử Ngưng khóc rống lên thành tiếng.

————

Áo quần vương vãi trên sàn nhà, chăn giường xốc xếch, khiến người ta vừa nhìn vào là có thể hiểu chuyện gì đã xảy ra ngày hôm qua, một sự chuẩn bị rất tỉ mỉ.

"Ư......" Nhâm Mục Diệu hừ nhẹ một tiếng, trán truyền đến cảm giác tê nhức, theo thói quen hắn khẽ vuốt ve cô gái trong ngực mình, nhưng hôm nay lại cảm giác có gì đó là lạ, nhưng sự mát mẻ cùng với mùi thơm này là của phụ nữ. Nhâm Mục Diệu bỗng dưng mở mắt, đẩy cô gái trong ngực mình ra, "Sao lại là cô?"

"Nói! Hôm qua đã xảy ra chuyện gì?" Chân mày kiếm màu đen của hắn nhíu chặt, đôi mắt hiện lên vẻ khát máu.

Lương Tử Ngưng không coi ai ra gì, đứng lên, nhặt lại từng phần quần áo rơi trên sàn nhà, "Ngày hôm qua, anh uống rất nhiều, nhìn tôi thành ra chị, sau đó..." Trước mặt Nhâm Mục Diệu cô thản nhiên mặc quần áo.

Đôi con ngươi tĩnh mịch bỗng dưng hơi khựng lại, tầm mắt hắn rơi vào bên trong bắp đùi cô, vệt máu đỏ thẫm như đang vạch trần rõ tội lỗi của hắn, Nhâm Mục Diệu lập tức vén chăn lên, trên ga trải giường màu tuyết trắng quả nhiên có mấy đóa mai đỏ.

"Xin lỗi!" Nhâm Mục Diệu lấy từ trong túi quần trên đầu giường ra một quyển chi phiếu, "Nói đi, cô muốn bao nhiêu tiền?"

"Đối với phụ nữ sau khi lên giường với anh, anh luôn dùng tiền đuổi họ đi sao? Vậy còn chị của tôi? Chị ấy đáng giá bao nhiêu con ngựa*, giá của tôi bằng với chị ấy là được." Lương Tử Ngưng bước tới bên cạnh hắn, nhặt kẹp tóc rớt ở phía dưới lên, "Hi vọng ngày hôm qua, mùi vị của tôi không khác biệt lắm so với chị ấy."

(*): tiền Nhân Dân Tệ

"Thật xin lỗi, tôi chỉ có thể dùng tiền để đền bù cho cô." Nhâm Mục Diệu sau khi nhận thức được mọi chuyện, lập tức khôi phục vẻ bình thường kiêu ngạo như mọi ngày, dường như chuyện này chẳng qua chỉ là chuyện ngoài ý muốn nhưng đã nằm trong dự liệu của hắn.

Hắn ký nhanh một tờ chi phiếu, ném về phía cô, "Tôi không muốn có người thứ ba biết chuyện này."

Lương Tử Ngưng nhặt tờ chi phiếu dưới đất lên, "Một trăm ngàn? Đây là phí bịt miệng? Hay phí phục vụ?"

"Tùy cô!" Nhâm Mục Diệu giơ tay lên, liếc mắt nhìn đồng hồ, "Cô có thể đi rồi, hôm nay tôi cho cô nghỉ một ngày."

"Hi vọng anh vĩnh viễn nhớ rõ ngày hôm nay." Lương Tử Ngưng vẫy vẫy tờ chi phiếu trong tay rồi đi ra.

Nhâm Mục Diệu nhìn bóng lưng cô rời đi, đôi mắt âm trầm của hắn thoáng hiện lên ánh sáng sắc bén như kiếm.

————

"Két ——" mở cửa phòng nhà trọ ra, Lương Tử Ngưng lê thân thể mệt mỏi của mình vào.

"Về rồi à." Xa xăm, giọng của một người đàn ông lập tức truyền tới, Nhâm Dịch Tuấn đang nằm trên ghế sa lon, trên người chỉ đắp vẻn vẹn một cái chăn.

Hắn thức trắng cả đêm ngồi đây đợi cô sao? Hắn vẫn còn để ý cô sao?

Lương Tử Ngưng cảm thấy trái tim mình đột nhiên được một dòng nước ấm bao phủ, cô ném túi xách trong tay, đá bay đôi giầy trên chân ra, chạy như bay đến bên người Nhâm Dịch Tuấn, lập tức nhào vào ngực của hắn, "Anh chờ em sao?"

"Em nói xem?" Hắn vén tóc cô lên, "Mọi chuyện tiến triển thuận lợi chứ?"

Câu trả lời này khiến Lương Tử Ngưng lập tức ngã vào hầm băng, điều hắn quan tâm là "đại sự", không phải cô.

Lương Tử Ngưng ngồi im, vẻ mừng rỡ ban nãy giờ đã trở thành hư không, đôi mắt cô rũ xuống, thất vọng, như đang trả lời cấp trên, cô máy móc nói: "Tất cả đều nằm trong kế hoạch của anh, anh ta cho em một trăm ngàn." Cô bước tới, nhặt túi xách lên, lấy ra tờ chi phiếu đưa cho hắn.

Thật châm chọc, hắn giống như má mì, dẫn khách tới giới thiệu cho cô, sau đó cô đưa tiền kiếm được đưa cho hắn.

"Em giữ đi!" Loại đồng tiền dơ bẩn, sỉ nhục người dùng nó như vậy, Nhâm Dịch Tuấn tất nhiên sẽ không lấy.

Bén nhạy, Nhâm Dịch Tuấn đã nhận ra phản ứng lãnh đạm của Lương Tử Ngưng, hắn tiến lên, ôm cô vào lòng, "Thật xin lỗi, đã làm em uất ức..."

Lời an ủi đơn giản, nhưng cũng đủ cho Lương Tử Ngưng cảm thấy thỏa mãn.

Nước mắt uất ức của cô rơi tán loạn, "Anh không ghét bỏ em chứ? Ghét bỏ em vì đã dơ bẩn?"

"Không đâu, vĩnh viễn cũng sẽ không." Nhâm Dịch Tuấn cúi đầu, lau đi dòng lệ nóng, "Em vĩnh viễn là của anh."

Nói xong, hắn bế Lương Tử Ngưng, đi về phía phòng tắm...

————

Nhâm Mục Diệu đột nhiên rất nhớ Kiều Tâm Du, hắn cấp tốc lái xe trở lại biệt thự.

Ánh mặt trời nhàn nhạt, rải vào gian phòng, ở trong không khí tạo thành từng làn ánh sáng.

Kiều Tâm Du nằm nghiêng trên giường, hai cánh tay lộ ra ngoài chăn, gấp khúc đặt ở đầu giường bên cạnh. Gò má cô trắng nõn mềm mại lại loáng thoáng vết khô của nước mắt.

Nhâm Mục Diệu cảm thấy như có một con dao đang đâm vào tim hắn, hắn nhẹ nhàng hôn lên trán cô.

"Ư... Đừng làm rộn!" Cô phất tay nói.

Không nghĩ tới tay của cô vừa đúng vung mạnh vào mặt Nhâm Mục Diệu, "Chát ——" Một âm thanh giòn giã vang lên.

Kiều Tâm Du hít sâu một hơi, mở mắt, thấy gương mặt tuấn tú của hắn thật gần mình, nháy mắt hai cái, "Mục Diệu, anh dậy rồi à?" Không đúng, hắn tối hôm qua đi ra ngoài mà, cô chu môi lẩm bẩm nói: "Anh về hồi nào vậy?"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »