Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5031 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 128
sinh non

❊ ❊ ❊

"Tâm Du!" Nhâm Mục Diệu khẽ kêu lên một tiếng, tiến lên đỡ Kiều Tâm Du dậy.

Kiều Tâm Du giùng giằng đẩy tay hắn ra, bởi vì chạm đến vết thương, một trận đau nhức kịch liệt giống như dòng điện bỗng chốc chảy qua toàn thân cô, cô loạng choạng lui về phía sau mấy bước.

Con ngươi trong suốt như thủy tinh, cực kì óng ánh, ẩn hiện lên tia huỳnh quang, cô nhìn thẳng vào hắn, hỏi: "Giải phẫu sinh non? Anh nói thật sao?" Kiều Tâm Du cho là mình nghe nhầm, bèn lặp lại một lần nữa.

Đôi mắt sâu thẳm của hắn bỗng chốc ngưng trệ, thẳng tắp nhìn cô.

Nước mắt trong suốt dần lăn xuống, lạnh băng, "Thì ra anh vẫn còn giữ cái mưu đồ ấy đối với đứa bé này......" Thân thể mỏng manh của cô lảo đảo mấy cái, miễn cưỡng dựa vào vách tường mới có thể đứng lên, hệt như chiếc lá mùa thu nhẹ hẫng, "Đúng! Đứa bé này là trói buộc của anh, là gánh nặng của anh, làm sao anh có thể lưu nó lại chứ? Ha ha...... Là do tôi quá ngu, tin lời của anh...... Ha ha......"

Cánh môi trắng bệch thoáng hiện lên một nụ cười so với khóc còn khó coi hơn, tiếng cười của cô thật thê lương, thật đau buồn, thất vọng......

"Tâm Du." Nhâm Mục Diệu nhìn dáng vẻ này của cô, cảm giác như trái tim bị một tảng đá đè ép, khiến hắn thở không thông, "Đừng như vậy, có được hay không?"

"Vậy anh muốn tôi như thế nào?" Kiều Tâm Du cuồng loạn hướng về hắn gào thét, "Ngoan ngoãn đem con lấy ra?" Nước mắt trong khoảnh khắc tuôn trào, thân thể cô gầy yếu xụi lơ, ngã trên nền đất.

"Tâm Du, bình tĩnh nghe tôi nói, đứa bé này chúng ta phải lấy ra, sau này chúng ta sẽ còn có những đứa con khác ......" Nhâm Mục Diệu chỉ còn biết lấy cớ này để an ủi cô.

"Van xin anh, đừng lấy con của tôi ra...... Tôi cần đứa con này......" Kiều Tâm Du ôm lấy hai chân của hắn, hệt như chiếc bè gỗ cứu mạng trong biển rộng, "Tôi chỉ liếc mắt nhìn hình của Lương Tử Oánh mà thôi, vậy mà anh nỡ tước đoạt con của tôi sao? Anh tàn nhẫn lắm, anh có thể lấy xuống đôi mắt của tôi, nhưng xin đừng giết chết con tôi......" Giọng nói đứt quảng, cô để xuống tất cả tôn nghiêm, khốn khổ cầu khẩn hắn.

Nhâm Mục Diệu phát hỏa, quát: "Không liên quan gì đến những tấm hình kia hết! Tôi muốn lấy đứa bé này ra, bởi vì cô căn bản không xứng để sinh con của tôi!" Hắn quyết tuyệt nói, giọng nói kiên quyết không có một chút dị nghị.

Kiều Tâm Du khẽ ngẩng đầu lên, gương mặt đẹp lóe lên những tia sáng từ nước mắt, lẩm bẩm nói: "Đứa bé này thật sự không thể lưu lại sao."

Con ngươi đen ngưng tụ nên một màn đêm, Nhâm Mục Diệu gật đầu một cái.

"Được, tôi hiểu rồi." Kiều Tâm Du đột nhiên biến đổi thành một người hoàn toàn khác, cực kì lạnh nhạt, không chút hơi thở. Cô thỏa hiệp, hoàn toàn thỏa hiệp, không phản kháng nữa, bởi vì khi đối đầu với hắn, Kiều Tâm Du chỉ có thể thua, như vậy không bằng nên thua thức thời một chút.

Nhâm Mục Diệu bế cô lên, "Cô có thể nghĩ thông suốt là tốt."

"Bây giờ nên lập tức làm giải phẫu sinh non thôi". Con ngươi đờ đẫn không chút ánh sáng.

"Bây giờ? Nhưng sức khỏe của cô......"

Khuôn mặt tái nhợt, không có lấy một tia biểu tình, bên trong lộ ra một phần gan dạ cùng cô độc, "Đừng để tôi đổi ý."

"Được." Nói ra chữ này xong, lòng Nhâm Mục Diệu bỗng chốc dao động.

————

Xe chậm rãi chạy đi, những hàng cây trơ trụi ngoài cửa sổ tuyệt không thay đổi, dần lui về phía sau.

Trong xe ngưng đọng nên một tầng khí lạnh, dù có truyền thêm nhiều khí ấm hơn nữa, thì cũng không thể làm tan chúng......

"Tâm Du, có muốn suy nghĩ lại không, sức khỏe của cô liệu có thể tiếp nhận loại giải phẫu này sao?" Nhâm Mục Diệu vẫn có chút lo lắng.

Đầu Kiều Tâm Du dựa vào lớp kính thủy tinh, toàn thân cô như nhũn ra, lười biếng nói: "Không sao."

Bên trong xe lần nữa lâm vào một bầu không khí yên lặng.

Xe tới trung tâm chợ, ngay giờ đi làm cao điểm, những dòng xe chạy qua chạy lại nối đuôi nhau không dứt.

"Anh hận tôi vậy sao?" Kiều Tâm Du đột nhiên hạ thấp giọng tự lẩm bẩm.

Hoảng hồn, Nhâm Mục Diệu không nghe rõ, hỏi: "Cô nói gì?"

"Sống trong thù hận, hẳn anh rất mệt, đúng không? Có phải nếu tôi chết rồi, anh sẽ có thể để xuống tất cả thù hận?". Giọng nói Kiều Tâm Du cực kì thấp, giống như những lời này đều là nói cho chính cô nghe.

Trước mặt đột nhiên xuất hiện một chiếc đèn đỏ, Nhâm Mục Diệu lập tức đạp thắng xe.

Xe mới vừa dừng hẳn, Kiều Tâm Du lập tức cởi dây an toàn, cô mở cửa xe, chạy nhanh xuống lòng đường, lọt vào trong dòng xe cộ đông đúc.

"Tâm Du! Cô muốn làm gì?" Nhâm Mục Diệu lập tức đuổi theo, nhưng Kiều Tâm Du đã chạy tới dòng đường bên kia, Nhâm Mục Diệu vội vã chạy tới, cố đi qua dòng xe cộ cản trở.

Nhưng khoảng cách giữa cô và hắn vẫn không thể gần hơn, lần đầu tiên Nhâm Mục Diệu có loại cảm giác bất lực.

Kiều Tâm Du nhìn dòng xe đang chạy thật nhanh, cô hít sâu một hơi, đáy mắt ẩn hiện nên một vẻ thê lương, dường như đang đưa ra một loại quyết định thật dứt khoát.

"Tâm Du, cô muốn làm gì?" Nhâm Mục Diệu tức giận, gân xanh nổi lên trên trán, giận dữ hét.

Cô gái này lại dám đùa bỡn hắn, khó trách cô lại ngoan ngoãn đáp ứng như vậy, thì ra cô đang muốn tìm cách để có thể hoàn toàn thoát khỏi hắn.

"Nếu em có thể giống như cô ấy chết đi, anh có thể bỏ qua cho em không?" Tay cô vuốt ve phần bụng hơi nhô lên, lướt nhìn dòng xe cộ đi qua đi lại không dứt.

Hắn không buông tha cho đứa bé này, mà cũng không thể buông tha cho cô, như vậy cũng tốt, cô và Đứa nhỏ đều sẽ có bạn, cũng không cô đơn rồi. Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL

"Chết? Quá tiện nghi cho cô! Tôi muốn cô sống không bằng chết, muốn nhanh được giải thoát ư, không dễ dàng như vậy đâu!" .Trong con ngươi chớp động nên những tia sáng giận dữ, khóe miệng ẩn hiện nên một nụ cười lạnh.

"Dùng hai sinh mạng để bồi thường tổn thất cho Lương Tử Oánh, còn chưa đủ sao?" Sâu kín trong giọng nói lộ ra vẻ ưu thương, cùng với lạnh lẽo không dứt.

"Chưa đủ! Chết quá tiện nghi cho cô, cô phải ở lại, mặc cho tôi hành hạ!" Hắn mấy lần thử xông tới đến bên cô, nhưng dòng xe của những người vội vã đi làm vẫn chạy nhanh không dứt. Giống như một dòng sông sâu, ngăn trở hai người.

"Thực mệt mỏi......" Đáy mắt cô thoáng hơi lạnh, "Thật xin lỗi, em không thể làm cho anh quên đi thù hận. Thật xin lỗi, em không thể để cho anh hành hạ đến tận hứng. Thật xin lỗi, em không có cách nào khống chế mình, em yêu anh......" Nói xong, cô luyến tiếc liếc nhìn hắn một cái, rồi thả người vào dòng xe đang chạy.

"Ầm——" âm thanh chói tai phá vỡ sắc trời ảm đạm......

Trong thoáng chốc, cả thế giới đều trở nên cực kì an tĩnh, lại có chút khác thường

Dòng xe cuối cùng cũng ngừng lại, tiếng kèn liên tiếp hét vang. Tiếng người nói chuyện ầm ĩ, tiếng chuông điện thoại rối rít hỗn loạn...... Nhưng một tiếng cũng không thể lọt được vào tai Nhâm Mục Diệu.

Nhâm Mục Diệu lắng nghe nhịp tim của mình, một tiếng rồi một tiếng đập nhưng hoàn toàn trống rỗng, có một cây gai đang đâm sâu vào tim hắn, thật chặt, kèm theo mỗi nhịp tim, cây gai sắc bén lại đâm sâu vào trong từng mảnh xương thịt của hắn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »