Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5109 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 214
hôn lễ ảo mộng

❊ ❊ ❊

Một viễn cảnh tương lai thật đẹp đẽ làm sao.

Kiều Tâm Du đưa ra bàn tay mềm mại mảnh khảnh, đặt trên mu bàn tay Nhâm Mục Diệu, cô sẽ bảo vệ đứa nhỏ thật tốt, cho nhóc con của cô và anh vĩnh viễn hạnh phúc vui vẻ!

————

Một buổi sáng tinh mơ, rời giường, Kiều Tâm Du đã phải bắt đầu trang điểm, mặc quần áo.

Bị một đoàn thợ trang điểm bao vây thật chặt, Kiều Tâm Du cảm giác không khí nơi này cũng trở nên mỏng manh. Đây là lần thứ hai cô mặc áo cưới rồi, nhưng cô vẫn lo lắng như lần đầu tiên vậy.

Vì vết xe đổ lần trước, lần này Nhâm Mục Diệu làm đủ mọi loại chuẩn bị cho hôn lễ, sau lưng toán thợ trang điểm luôn có một người đàn ông áo đen đi theo. Thời thời khắc khắc giám sát hành vi của bọn họ, toán thợ trang điểm được những anh chàng kia "chăm sóc", kiểm tra xem họ có lười biếng hay không, khiến họ cảm thấy thật lo lắng, từng giây từng phút đề cao cảnh giác.

"Tâm Du, em thật xinh đẹp!" Phương Đình mặc bộ vest tây màu xám đi tới.

Nhâm Mục Diệu vốn muốn khiến cho bọn tình địch hết hi vọng, cũng như nghĩ cho vết thương của Kiều Tâm Du, cho nên hào phóng đại độ lượng mời Phương Đình tham gia hôn lễ này.

"Trang điểm còn chưa xong, anh đã khen em vậy, khiến em cảm thấy rất không thật lòng." Kiều Tâm Du thở ra một hơi thật to, "Em cảm thấy mình giờ đây thật giống như một con búp bê, bị một đám người bôi bôi trét trét." Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

Phương Đình nhìn dáng vẻ dí dỏm của cô, cười tươi như hoa, "Tâm Du, em là cô dâu đẹp nhất anh từng thấy đó."

"Anh Phương Đình, anh học món "lời ngon tiếng ngọt" từ này khi nào vậy, có phải vì muốn lừa gạt chị dâu tương lai không?" Kiều Tâm Du vừa nói xong, đôi mắt của những người làm và thợ trang điểm hệt như muốn biến thành hình trái tim, dùng ánh mắt như sóng nước xao động nhìn Phương Đình.

"Bây giờ em còn biết cách chế nhạo anh, không tệ! Có phải là bị tên Nhâm Mục Diệu kia dạy bậy không!"

"Ha ha...... Đúng vậy, cho nên anh phải thay em dạy bảo lại anh ấy."

"Hai người đang nói chuyện gì mà vui vẻ thế." Nhâm Mục Diệu mặt tối đen, đi vào.

Lập tức, đám thợ trang điểm vây quanh Kiều Tâm Du nhường đường sang một bên, hắn ngồi bên cạnh Kiều Tâm Du, nâng lên gương mặt xinh đẹp trang nhã của cô, vào lúc Kiều Tâm Du còn đang kinh ngạc hết sức đặt lên một nụ hôn.

Thật là một đứa trẻ chưa trưởng thành, không phải chỉ cùng Phương Đình nói hai ba câu sao, hắn ăn dấm cái gì chứ.

"Kem nền ngon không?" Kiều Tâm Du chống cằm, cười ranh mãnh nhìn hắn.

Nhâm Mục Diệu mặt không đổi sắc, mày kiếm nhảy lên, "Mùi vị cũng không tệ lắm, em có muốn nếm thử chút không?"

"Tốt thôi!" Kiều Tâm Du cầm lọ kem nền bên cạnh, xoay người muốn vẽ loạn lên mặt Nhâm Mục Diệu.

Nhâm Mục Diệu phản ứng nhanh chóng, nhanh nhẹn quay người lại, tránh được, "Em muốn làm gì?"

"Muốn nếm thử vị kem nền, nên anh phải biến thành con ma mặt trắng trước đã......"

Nhâm Mục Diệu tránh trái tránh phải, cuối cùng giữ chặt lấy hai cổ tay của cô, "Chúng ta không phải cử hành hôn lễ "Hồi Chuông Đêm Khuya (The Ringu)" đâu, hai con ma mặt trắng rất dễ sợ, sẽ hù dọa toàn bộ quan khách chạy mất, chừng đó còn ai làm chứng cho hôn lễ của chúng ta."

"Không phải còn có bé con sao?" Kiều Tâm Du chỉ chỉ bụng mình.

"Thật bướng bỉnh!"

Phương Đình xa xa đứng một bên, nhìn hai người họ ngọt ngào như thế, dường như nơi này chỉ có hai người, trong mắt bọn họ chỉ thấy đối phương. Hắn cách tim cô ngày càng xa, có lẽ, hắn chưa bao giờ đi vào được tim cô, giờ phút này tim cô đã đầy ắp hạnh phúc...... Hắn cảm giác được việc mình buông tay là chính xác.

————

Ánh mặt trời lấp lánh, tỏa ra luồng sáng dìu dịu.

Tại hồ Ngân Nguyệt, ánh sáng trên làn nước hồ thật dồn dập, làm sáng tỏ từng làn sóng nước gợn tinh tế, đem ánh mặt trời đánh tan, biến hóa thành từng luồng sáng nhỏ, mặt hồ lóng lánh dường như được khảm một lớp hoàng kim.

Trên bờ, một khinh khí cầu màu hồng với dãy ruy băng và hoa tươi vòng quanh, mùi sâm banh thơm nồng và mùi hoa hồng tràn ngập không khí, lơ lửng trên không trung.

Nhâm Mục Diệu muốn cho cô một hôn lễ độc nhất vô nhị, cho nên thiết kế thêm trong hồ một cây cọc gỗ nhỏ làm nền tảng, phía trên là những dãy ruy băng màu hồng đang bay múa, lơ lửng xung quanh là những quả bóng bay hình trái tim, trên chiếc cầu gỗ nhỏ là những cánh hoa hồng, dường như đây là Thánh Địa thuần khiết nhất, làm cho con người ta có cảm giác nhìn thấy nhưng không thể với tới được.

Tham gia hôn lễ đều là những người có chút danh tiếng trong xã hội thượng lưu cùng với bạn bè tốt của Nhâm Mục Diệu, biết Kiều Tâm Du không muốn gặp lại mợ và chị họ chỉ biết tư lợi cho bản thân, nên Nhâm Mục Diệu đặc biệt không mời họ tới dự buổi hôn lễ này.

Bản nhạc kết hôn thần thánh kết thúc, Kiều Tâm Du và Nhâm Mục Diệu đang ngồi trên 2 chiếc du thuyền riêng biệt. Du thuyền được hoa tươi bao phủ, hai chiếc, hai phương hướng, đối mặt nhau chạy tới.

Bọn họ dần dần đến gần, như hai người xa lạ trong cuộc đời đã dần dần quen biết nhau, dần dần hiểu nhau, rồi tay nắm tay nhau, đến gần nhau......

Kiều Tâm Du mặc một bộ áo cưới trắng như tuyết, bởi vì sau gáy có vết thương, nên cô không bới tóc lại, chỉ có thể thoáng xử lý một chút.

Phần vải ren mỏng sau gáy được làm dày thêm mấy phần như đóa hoa bách hợp nở rộ, tăng thêm hiệu ứng đẹp đẽ, cũng che đi lớp băng gạc. Mái tóc đen bóng uốn lọn, khoác lên đầu vai, làm cô có phần thanh lịch lại trang trọng, nhưng nhiều thêm một phần dí dỏm đáng yêu. Màu đen của mái tóc càng làm tôn thêm làn da trắng nõn như sứ của cô.

Áo cưới màu trắng bao bọc lấy dáng người thon nhỏ, trước ngực là những hoa văn tinh xảo làm bằng những cặp chỉ kim tuyến, theo bước đi của cô mà lấp lánh, dưới vạt áo dày là một lớp lụa mỏng, mềm nhẹ như mây mù. Kiều Tâm Du cảm giác như mình đang đi trên một đám mây.

Nhâm Mục Diệu trầm tĩnh, đôi mắt hắn vững vàng nhìn chằm chằm Kiều Tâm Du, cô đẹp như một thiên sứ, hắn thật sợ một khi mình nháy mắt, Kiều Tâm Du sẽ biến mất.

Cực kỳ trêu người, là ánh nhìn chăm chú của tất cả không hướng về chiếc váy cưới do một nhà thiết kế danh giá tạo nên, mà là mảnh ngọc màu đen đang được treo trước xương quai xanh tinh xảo của cô.

Đó là di vật mẹ để lại cho Kiều Tâm Du, cô cố ý đeo khối ngọc này, như mẹ đang tận mắt nhìn cô lập gia đình vậy.

Nhâm Mục Diệu không cưỡng lại được cô, chỉ có thể đáp ứng, còn đặc biệt đặt một bộ khuyên tai hợp với sợi dây chuyền này.

Vốn tưởng rằng, viên ngọc đen này so với tạo hình của cô sẽ không hợp nhau, nhưng không ngờ nó lại hài hòa đến thế, tăng thêm vài phầm sắc thái cho chiếc váy cưới trắng thuần khiết, tạo cảm giác mị hoặc thần bí thêm cho cô.

Nhâm Mục Diệu xuống du thuyền, bước lên cây cầu gỗ, đi tới đầu bên kia, khom lưng, đưa tay ——

Kiều Tâm Du thấy bàn tay dày rộng trước mắt này, hốc mắt bỗng đầy nước, cô đặt tay mình lên tay của hắn...... Cô không chỉ đưa tay mình cho hắn, mà còn đưa cả lòng mình cho hắn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »