Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5137 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 138
đêm cuối cùng

❊ ❊ ❊

Trong không khí tràn ngập hơi thở mập mờ, từng đợt sóng nhiệt cuồn cuộn bay lên, một lớp lại một lớp đem hai người bao bọc lại. Bầu không khí kiều mị không làm tan được sự lưu luyến cùng tình yêu nồng nàn...

————

"Pính pong, pính pong..." Chuông cửa vang lên.

Nơi này là phòng ở của Nhâm Dịch Tuấn, mặc dù đã lâu không về, nhưng thời gian trước hắn đã báo cho công ty quét dọn tới, cho nên lúc quay lại, lập tức có thể vào ở. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

Nhâm Dịch Tuấn để cây viết lên trên bàn máy tính, lười biếng mở cửa, lạnh lùng liếc nhìn Lương Tử Ngưng đang ở ngoài.

"Thế nào? Không cảm thấy tò mò sao?" Lương Tử Ngưng đi vào.

"Trừ em ra, còn ai biết anh ở đây?" Chân mày Nhâm Dịch Tuấn khẽ nhíu chặt, "Anh không phải đã chuẩn bị sẵn một phòng trọ nhỏ cho em rồi sao, sao em còn tới đây?"

Cô kéo khẩu trang trên mặt xuống, "Yên tâm đi, không ai phát hiện ra đâu." Giơ lên cái bọc trong tay, "Anh xem, em mang đến cái gì này?"

Một chai rượu đỏ, còn có nguyên liệu nấu ăn.

Cô rất tự nhiên đi tới phòng bếp, giống như chính mình là Nữ Chủ Nhân ở nơi này, "Em muốn làm thịt bò bít tết, anh thích tiêu hạt đen hơn hay thì là hơn, hay sao?" Cô cầm tạp dề lên.

"..." Mặt Nhâm Dịch Tuấn tối đen, tay hắn xoa xoa chân mày, lộ ra hơi thở bất mãn.

Lương Tử Ngưng mặc kệ hắn có đáp lại hay không, tiếp tục nói: "Em biết anh thích vị hạt tiêu đen hơn, chín bảy phần, đúng không? Còn có gan ngỗng nữa, rồi canh rau, một bữa ăn tối perfect!" Cô không khỏi cảm thấy đắc chí.

"Đủ rồi!" Một tiếng tức giận lạnh lùng vang lên, cắt đứt lời nói của Lương Tử Ngưng, "Để đồ xuống, sau đó em có thể đi. Đừng quên buổi phỏng vấn ngày mai! Còn nữa..., sau này đừng tới đây, nhớ! Bắt đầu từ bây giờ chúng ta là người xa lạ!"

"Dịch Tuấn..." Lương Tử Ngưng bị lời nói lạnh băng của hắn làm cho tim nhói đau, từng quả trái cây cùng rau dưa rất nhanh rơi xuống đất, "Dịch Tuấn, ngày mai chúng ta hãy là người xa lạ được không, tối nay cho em ở lại đây đi! Coi như đây là đêm cuối cùng có được không?"

Phụ nữ luôn biết cách vận dụng ưu thế của mình, cô chầm chậm đi về phía hắn, tiện tay cởi xuống quần áo trên người, mặc dù bầu không khí lạnh băng khiến cô run cầm cập, nhưng cô cố gắng cố giữ vững trấn tĩnh.

Con ngươi Nhâm Dịch Tuấn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính xách tay, lười phải liếc nhìn cô một cái.

Khi Lương Tử Ngưng đi tới trước mặt hắn, toàn thân đã không còn mảnh vải che thân, cô đẩy chiếc máy tính xách tay trên đùi hắn xuống, dang chân quấn quanh đùi của hắn.

"Anh cứ như vậy buông em ra sao? Xin anh hãy để lại cho em một buổi tối thật đẹp được không..." móng tay màu đỏ vẽ vẽ từng vòng tròn quanh ngực hắn. Cô muốn hắn, cô luôn luôn chủ động tranh thủ từng chút một, cánh tay trắng nõn ôm cổ của hắn, chủ động đưa lên đôi môi mềm đỏ thẫm.

Nhâm Dịch Tuấn không cự tuyệt, mặc cho nụ hôn của cô rơi vào đôi môi lạnh như băng của mình.

Đôi mắt Lương Tử Ngưng khẽ mở ra, cô cho là mình đã có được sự đồng ý của hắn, càng thêm lớn mật mút vào môi của hắn, giãy dụa vòng eo nhỏ nhắn, liếm liếm làn da nhạy cảm, cởi ra áo sơ mi của hắn, bàn tay nhỏ bé dò xét đi vào, vuốt ve từng múi bụng rắn chắc.

"Dịch Tuấn, em muốn...... Cho em......" Cô yêu kiều, hy vọng có thể thắp lên ngọn lửa trong lòng hắn, cùng nhau cháy.

Thắt lưng truyền đến chút sức lực, trong giây lát, Lương Tử Ngưng bị hắn đè ở trên người, khóe miệng cô cong lên một nụ cười, đôi tay hắn vuốt ve lưng cô.

Ngón tay Nhâm Dịch Tuấn xoa xoa khu vực thần bí, đôi mắt hắn bỗng dưng căng thẳng, ngọn lửa đang thiêu đốt trong nháy mắt bị một chậu nước lạnh dập tắt.

Lương Tử Ngưng thấy đôi mắt Nhâm Dịch Tuấn ngày càng tối đen, dường như có dự cảm xấu, cô nóng nảy, nắm lại bàn tay hắn, đặt tại bộ ngực của mình, ngay vị trí của trái tim, "Dịch Tuấn, tất cả của em đều là của anh, nó cũng là của anh."

Bỗng chốc, Nhâm Dịch Tuấn đứng lên, "Em muốn làm gì? Muốn tôi đâm rách tầng lá mỏng manh kia, sau đó lại trì hoãn thêm một tháng? Em căn bản cũng không muốn giúp tôi đoạt lại Tập đoàn Nhâm thị đúng không?"

"Không, em không có." Lương Tử Ngưng ngồi yên, nắm lấy cánh tay của hắn, "Dịch Tuấn, em rất vui khi có thể giúp anh đoạt lại Tập đoàn Nhâm thị, anh phải tin tưởng em. Em chỉ không kìm chế được, không thể tưởng tượng được sau này khi không có lồng ngực của anh sẽ như thế nào, em còn có thể ngủ yên sao? Nằm cạnh bên người đàn ông khác, em còn có thể nằm sao?"

Nhâm Dịch Tuấn đem cô ôm vào lòng, "Anh biết để em làm chuyện này sẽ khiến em rất uất ức, em đáp ứng anh, giúp anh có được tập đoàn Nhâm Thị được chứ, đến lúc đó anh nhất định sẽ cưới em, vị trí vợ của Tổng giám đốc sẽ là của em."

Nước mắt trong suốt từ trong hốc mắt của cô lăn xuống, giọng nói run rẩy: "Dịch Tuấn, cám ơn anh......" Thật ra thì cô muốn nói, cô vốn cũng không cần cái chức vị vợ của Tổng Giám Đốc Tập đoàn Nhâm thị, cái gì vợ Tổng giám đốc cơ chứ, cô chỉ muốn ở bên cạnh hắn thôi, không danh, không phận, cũng không sao.

Nhưng, cho dù là yêu cầu nhỏ bé hèn mọn tới mức nào, cô biết hắn cũng sẽ không thỏa mãn cho cô, cho nên cô lựa chọn nghe theo hắn, tuyệt đối phục tùng hắn.

Cũng bởi vì một nguyên nhân —— cô yêu hắn.

Ba chữ thật đơn giản, cô thậm chí cam tâm tình nguyện vì hắn mà chết, bây giờ chỉ là đi câu dẫn một người đàn ông, cô sao lại không làm được.

"Được rồi, đừng khóc nữa. Lập tức quay về, chuẩn bị cho cuộc phỏng vấn ngày mai đi, đừng để mắt sưng tấy, đừng giống chị em, thất bại trong gang tấc."

"Vâng!" Cô chỉ là một công cụ, ngay cả tư cách nói lên tâm tình của mình cũng không có. Cô khom lưng, nhặt quần áo đang rơi dưới đất lên, mau chóng mặc vào không chút để ý, "Dịch Tuấn, em còn có thể tìm anh không...... Ở đây, sau khi màng trinh bị hắn ta đâm phá......"

"Đây chẳng phải là cuộc tình bí mật sao?" Lương Tử Ngưng nín khóc mỉm cười, "Chơi sẽ rất vui."

Mặc xong quần áo, cô nhón chân lên, nhanh chóng để lên môi hắn một nụ hôn, "Em nhất định sẽ cố gắng gấp bội, mau chóng hoàn thành nhiệm vụ, để chúng ta vĩnh viễn ở bên nhau, không bao giờ rời xa."

Con ngươi đen nhánh thoáng hiện ánh sáng lạnh, cầm tay của cô lên, "Em nhìn xem, đây là cái gì? Nhâm Mục Diệu không thích phụ nữ sơn móng tay màu đỏ đâu. Còn nữa..., trên người không được phép có mùi nước hoa quá nồng, nó không thích đâu."

"Anh làm em đau." Lương Tử Ngưng lạnh run, rút tay mình về, "Em biết rồi, ngày mai em sẽ chú ý." Trong đôi mắt cô lóe lên tia lạnh, thoáng qua thứ ánh sáng bi thương, rồi từ từ trở nên ảm đạm......

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »