Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5142 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 240
thị lực giảm

❊ ❊ ❊

Những giọt nước trong từ từ nhỏ xuống không chút thay đổi giữ vững tiết tấu, trong ống truyền dịch, chất lỏng nhẹ nhàng lặng lẽ chảy xuôi, vào trong cánh tay nhỏ nhắn mềm mại không xương.

Trong phòng bệnh bay bổng một mùi thuốc khử trùng đậm đặc.

Hai người đàn ông với vóc người cao to đang đứng bên giường bệnh, tầm mắt họ đều dừng lại trên gương mặt xinh đẹp mà trắng bệch của người phụ nữ đang nẳm trên giường.

Hô hấp Nhâm Mục Diệu nặng nề, lãnh đạm liếc nhìn Phương Đình bên cạnh, "Bệnh tình của cô ấy nặng thêm sao?"

Qua 5 năm, Phương Đình vẫn lịch sự nho nhã như trước, một đôi mắt kính được đặt ngay trên sống mũi, cả người phát ra phong thái của một người trí thức.

Trên gương mặt trắng ngần của Phương Đình lộ ra một nét bi thương, môi hé mở, "Mấy năm này cô ấy đều như thế."

Trên giường bệnh, Kiều Tâm Du từ từ mở mắt, đôi con ngươi sáng ngời nhanh chóng phát ra ánh sáng chói lọi, cô quay đầu nhìn chằm chằm nơi phát ra âm thanh mơ hồ, khí lực yếu ớt nói: "Mục Diệu, em khát nước, có thể rót cho em một ly sữa nóng không?"

Từ trong giọng nói của cô, Nhâm Mục Diệu nghe được phần nào vẻ thờ ơ xa cách, hắn gật đầu, dịu dàng nói: "Em nên nghỉ ngơi thật nhiều đó."

Nhìn bóng lưng Nhâm Mục Diệu rời đi, Phương Đình lẩm bẩm nói: "Em cố ý bảo anh ta đi, có đúng không?"

"Thị lực của em ngày càng yếu......" Giọng nói của cô run rẩy, nỗi lo lắng khi ẩn khi hiện đè nặng trái tim cô, khiến cô hít thở không thông. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Phương Đình do dự một chút, mở miệng nói: "Khối máu trong đầu em mỗi lúc một lớn, đã áp đến võng mạc, ảnh hưởng đến thị lực......"

"Ý anh là...... Nếu như em không giải phẫu, có thể sẽ mù......" Kiều Tâm Du dũng cảm suy đoán, giọng của cô càng ngày càng thấp, càng ngày càng nhỏ, tim cô đang run rẩy, không thể tin được sự thật này.

Phương Đình lặng lẽ gật đầu một cái.

"Anh Phương Đình, để em một mình chút được không?" Hô hấp Kiều Tâm Du dần dần nhanh hơn, trái tim đập hỗn loạn, khiến cô ngày một rối rắm.

Theo tiếng bước chân ngày một xa dần của Phương Đình, phòng bệnh thoáng chốc vắng vẻ.

Đôi mắt cô không hề chớp nhìn chằm chằm vào trần nhà, hình ảnh lúc rõ ràng lúc mơ hồ.

Mù? Cô thật sự sẽ mù sao?

Cô lập tức vươn tay, lắc lư nó phía trước mình, tầm mắt lập tức bị dòng nước trào ra nơi đáy mắt làm cho mờ ảo.

Cô có thể chịu đựng những loại đau nhức xuyên thấu tâm can kia, bởi vì cô còn có thể hô hấp, còn có thể xem những tin tức liên quan đến hắn, còn có thể nhìn các con khỏe mạnh lớn lên, cũng có thể chịu đựng nỗi khổ tương tư về hắn, bởi vì cô còn có thể biết hắn sống rất tốt. Nhưng bây giờ, cho dù còn có thể hô hấp thì như thế nào, thế giới của cô sắp rơi vào bóng tối, ép cô vĩnh viễn không thể nhìn thấy mặt hắn, cũng không thể thấy được sự thay đổi của các con khi chúng lớn lên.

Nước mắt lẳng lặng chảy xuôi, thấm ướt gương mặt trắng nõn thanh nhã, hơi thở đầy những ưu thương lan tràn......

————

Không biết cô khóc bao lâu, đã chảy bao nhiêu nước mắt. Kiều Tâm Du cảm thấy cảnh tượng trước mắt ngày càng mơ hồ, cô dùng sức lau khô lệ, cô muốn nhìn rõ dáng vẻ của Nhâm Mục Diệu, có thể nhìn lâu thêm một chút đã là tốt rồi.

"Tâm Du, sữa tươi nè." Nhâm Mục Diệu cầm một ly sữa nóng trong tay, bước vào phòng bệnh, nhìn thấy Kiều Tâm Du đang ngồi ngay ngắn trên giường.

Kiều Tâm Du kéo cao chăn, nhanh chóng lau hết nước mắt trên mặt.

"Em sao vậy? Đừng buồn bực, sẽ không tốt" Nhâm Mục Diệu kéo kéo chăn của cô, "Tâm Du, anh biết em rất tức giận, tha thứ cho anh được không. Khả Linh là vợ chưa cưới của anh, nhưng đấy chẳng qua là kế sách ứng phó tạm thời vì Bà nội thôi."

Kiều Tâm Du hé đầu ra, "Thật ra thì em không nên trách cứ anh, vốn là do em không đúng, dùng kế giả chết giấu giếm anh. Anh có quyền theo đuổi hạnh phúc chứ, là do em nhỏ mọn."

Cô tự trách, ngược lại khiến Nhâm Mục Diệu trong lòng không thoải mái, cô tha thứ phải chăng là đồng nghĩa với việc không để ý tới hắn? Nhâm Mục Diệu ngược lại hi vọng cô có thể suy nghĩ bình thường như các cô gái trẻ, ghen tới mức nổi đóa.

"Tâm Du, chuyện này là do anh không đúng! Anh đã nói rõ với Khả Linh rồi, từ đầu đến cuối, anh không hề có chút tình cảm nào với cô ấy. Người có thể đi vào trái tim anh, trú ngụ nơi đáy lòng anh, mãi mãi chỉ có một mình em thôi." Nhâm Mục Diệu cầm lấy bàn tay lạnh như băng của cô, đặt ngay tại ngực của chính mình.

Kiều Tâm Du ngước mắt nhìn chằm chằm mặt hắn, hình ảnh trong mắt khi thì rõ lúc thì mơ hồ, cô sững sờ nhìn hắn, muốn khắc sâu dung mạo của hắn vào trong trí óc mình.

"Anh làm vậy rất không công bằng với cô ấy." Hàm răng sắc bén của Kiều Tâm Du cắn chặt môi, tia máu nóng bỏng theo huyết quản mà tràn ra khỏi trái tim, "Anh nên cho cô một công đạo mới phải."

"Tâm Du, em rốt cuộc muốn gì?" Chân mày Nhâm Mục Diệu khẽ cau chặt, có chút không hiểu ý của Kiều Tâm Du, giọng khẽ cao hơn, "Ý em là sao?"

Kiều Tâm Du hít sâu một hơi, "Ý của em anh vẫn chưa rõ sao? Chúng ta căn bản không hợp nhau! Nhìn anh ở bên cô Khả, em mới hiểu được hai người mới là người ở cùng một thế giới, mà em...... Đã định chỉ là khách qua đường trong cuộc đời anh thôi."

Sắc mặt Nhâm Mục Diệu trầm xuống, tạo nên một luồng mây đen trước cơn bão lớn, "Đầu óc em bây giờ không tỉnh tảo mấy, nên nghỉ ngơi thật nhiều thì tốt hơn." Nhâm Mục Diệu đỡ cô nằm xuống, "Anh nói rồi, cho dù gặp phải chuyện khó khăn nào, anh đều sẽ ở bên em. Lần trước em đã lựa chọn trốn tránh, lần này...... Anh sẽ không để em chạy thoát khỏi bàn tay anh đâu!"

Cô cũng không muốn trốn, nhưng thực tế tàn khốc đã hiện ngay trước mắt cô, cho dù cô không trốn, cô cũng sẽ không thể "nhìn thấy" hắn......

————

Kiều Tâm Du nghỉ ngơi một thời gian ở bệnh viện thì lập tức về ngay biệt thự nhà họ Nhâm

Phòng ăn vốn cực kì yên tĩnh, giờ tràn đầy ấm áp.

Hai tiểu ác ma Khả Khả Nhạc Nhạc, có thể là do ban ngày chơi quá mệt, hiện giờ đói bụng đến mức phải ngoan ngoãn ăn như hổ đói, tay trái đùi gà, tay phải thịt muối, ăn tới mức miệng bóng nhẫy dầu.

Tầm mắt Kiều Tâm Du dừng lại trên chén, nhưng không dám ngẩng đầu nhìn Nhâm Mục Diệu. Cô ăn không biết ngon, càng không ngừng đảo qua đảo lại đồ ăn trong chén.

"Mẹ, sao mẹ lại đeo mắt kiếng?" Nhạc Nhạc nhìn cặp kính màu đỏ trên mắt Kiều Tâm Du.

"Cái này......" Thị lực của cô giảm xuống càng lúc càng nhanh, Phương Đình đã làm cho cô một cặp kính rất hợp. Cô đỡ đỡ nó, "Nhìn đẹp không?"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »