Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5032 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 209
không cần tự trách

❊ ❊ ❊

"..." Kiều Tâm Du trầm mặc ôm lấy hai chân, co người lại, nước mắt lẳng lặng trượt qua khuôn mặt tái nhợt, tạo thành một dòng suối nhỏ, chậm rãi chảy xuôi...

Trầm mặc hồi lâu, Kiều Tâm Du bỗng dưng ngẩng đầu, đôi mắt trong suốt bị những giọt lệ rửa sạch càng thêm trong ngần, "Anh Phương Đình, giúp em một việc, có được hay không? Em muốn..."

Phương Đình lẳng lặng nghe Kiều Tâm Du nói qua kế hoạch của mình, sắc mặt ngày càng nặng nề, "Tâm Du, em thật muốn làm vậy sao?"

"Ừ!" Kiều Tâm Du nặng nề gật đầu, kèm theo là những giọt lệ xoay động trong hốc mắt chảy xuống nền đất, "Anh nói rất đúng, em không đành lòng để Mục Diệu khổ sở chọn lựa, càng không đành lòng để anh ấy hốt hoảng lo sợ vì em, quyết định này có lẽ thật tàn nhẫn với anh ấy, song em lại muốn giảm sự tổn thương đối với anh ấy xuống mức thấp nhất."

"Tâm Du..." Phương Đình vốn còn muốn khuyên cô một phen, nhưng vừa muốn nói lại thôi, một sự chua xót lan tràn trong lòng hắn.

"Anh Phương Đình, anh sẽ giúp em? Đúng không?" Đôi mắt sáng ngời của Kiều Tâm Du nhìn Phương Đình, lấp la lấp lánh, lộ ra vẻ chờ đợi tha thiết.

Phương Đình dường như thỏa hiệp, thở dài một cái thật sâu, vươn tay xoa xoa đầu Kiều Tâm Du, "Em thừa biết anh không có cách nào cự tuyệt em mà."

"Thật xin lỗi." Kiều Tâm Du ngẩng đầu lên, cười nhạt một tiếng, "Lần này lại làm phiền anh rồi."

Ánh mắt Phương Đình hơi chậm lại, cảm thấy ba chữ "thật xin lỗi" rất chói tai, hắn dịu dàng: "Tâm Du, anh vĩnh viễn sẽ bảo vệ em, xem em như người nhà mà bảo vệ, cho nên, sau này em đừng nên nói "thật xin lỗi" với anh, có được không?."

Kiều Tâm Du gật đầu, song ngoài miệng lại nói: "Nhưng, anh tốt với em như vậy, khiến em cảm thấy không biết phải làm thế nào... đáy lòng em lại thêm một phần áy náy với anh, cho nên..."

Phương Đình không ngờ rằng mình đối xử tốt với cô, sẽ mang đến cho cô áp lực, xem ra hắn nghĩ không chu toàn, cũng đã nhiều năm như vậy, hẳn là nên nói cho cô biết chân tướng rồi, mặc dù Phương Đình biết Kiều Tâm Du có thể sẽ không tha thứ cho hắn, kể từ nay cô sẽ không bao giờ để ý đến hắn. Nhưng, Phương Đình vẫn mãi gánh điều bí mật này trên lưng, đáy lòng làm sao lại không đầy ắp đau khổ.

"Tâm Du, em không cần cảm thấy có lỗi với anh, tất cả những việc anh làm đều là tất yếu, bởi vì cậu bé trai mà mẹ em cứu chính là anh!" Phương Đình rốt cuộc đã có dũng khí nói ra, khối đá lớn vẫn đè nặng trong lòng hắn cuối cùng đã có thể dời đi.

Kiều Tâm Du sững sờ, mặt cứng ngắc không có lấy một tia biểu tình, nước mắt cũng đình chỉ lưu động, "Anh nói... anh chính là cậu bé trai mẹ em cứu năm xưa." Kiều Tâm Du hít thật sâu một hơi khí lạnh, trống ngực đập loạn vẫn chưa bình thường lại.

"Ừ! Tâm Du, thật xin lỗi, anh đã giấu em bấy lâu nay, đến bây giờ mới nói cho em biết... Bởi vì anh sợ một khi nói cho em biết chân tướng, em sẽ xa lánh anh..."

"Không đâu!" Khuôn mặt Kiều Tâm Du đã thoáng hiện lên một nụ cười thản nhiên.

"Làm sao có thể? Cũng vì anh, mẹ em mới qua đời, em mới trở thành cô nhi, chịu đủ mọi ngược đãi của mợ và chị họ... Cuộc đời của em đều là vì anh mới trở nên tồi tệ, anh là kẻ đầu sỏ gây nên..." Phương Đình thật giống như phát tiết, đem mọi sự áy náy tự trách cất giữ bấy lâu nay trong tim mình nói ra.

"Không!" Kiều Tâm Du lắc đầu, "Nếu mẹ em biết bà ấy đã dùng tính mạng cứu về một cậu bé giờ đã xuất sắc như thế này, mỗi ngày đều có thể cứu thật nhiều người, em nghĩ bà sẽ rất vui mừng. Phương Đình, anh đừng nên tự trách, mọi chuyện đều không phải lỗi của anh, anh không cần đặt tất cả mọi sai lầm trên người mình, quá nặng nề... Hãy vì mình mà thả xuống đi, có được không?"

Kiều Tâm Du rốt cuộc hiểu rõ tại sao một người đàn ông xuất sắc như Phương Đình lại chủ động đến gần cô, lúc đó cô mới vừa ra tù, nhỏ bé như vậy, hèn mọn đê tiện đến thế. Mà Phương Đình dù biết được cô đã từng ngồi tù, vẫn không như những người khác, khinh thường cô, đôi mắt anh chỉ có ấm áp và đau lòng.

"Tâm Du, anh biết em đang khuyên giải anh, nhưng..." Phương Đình cúi đầu, che giấu khoản thâm tình lộ rõ trong đáy mắt, "Anh đã quyết định, đời này nhất định phải bảo vệ em thật tốt... Hãy để anh trở thành người nhà của em đi, có được không?"

Phương Đình khó khăn thốt ra hai chữ "người nhà", bởi vì hắn đã thông suốt, trái tim Kiều Tâm Du đã bị Nhâm Mục Diệu chiếm cứ rồi, căn bản là không dung chứa được hắn. Hắn cũng không muốn trở thành nỗi phiền toái của Kiều Tâm Du, cho nên hắn lựa chọn lặng lẽ thối lui, đứng trong một góc tối, nhìn cô hạnh phúc là tốt rồi.

"Được! Anh vẫn luôn là Anh Phương Đình của em, bây giờ không đổi, sau này cũng không bao giờ thay đổi."

Có lẽ cứ như vậy, việc hai người gặp nhau, bên nhau sẽ càng thêm tự nhiên.

Nhâm Mục Diệu gọi điện cho chị Vương, sau đó bấm điện thoại, giao phó một ít công việc ở công ty, ra lệnh cho phụ tá sửa sang lại tốt giấy tờ hắn cần phê, mang trực tiếp tới bệnh viện.

Hiện giờ Kiều Tâm Du nằm viện, hắn căn bản cũng không có ý định đi làm, cho dù người ở trong phòng làm việc, tâm cũng vẫn không yên, cho nên hắn trực tiếp quyết định mấy ngày này sẽ không đi làm, ở lại đây chăm sóc Kiều Tâm Du.

Nhâm Mục Diệu trực tiếp vào phòng bệnh, cảm giác tức giận là lạ, thật nặng nề. Liếc mắt nhìn một cái, thấy gương mặt hai người bọn họ đều tối đen, "Chuyện gì xảy ra vậy?" Nhâm Mục Diệu thấy gương mặt thanh lệ tao nhã của Kiều Tâm Du có vệt nước mắt, bỗng chốc tức giận ầm ầm, đưa tay nắm lấy cổ áo của Phương Đình, "Nói! Sao anh dám khi dễ Tâm Du, khiến cô ấy khóc hả!"

Thấy Nhâm Mục Diệu đã vung mạnh quả đấm trong tay, Kiều Tâm Du hoảng hốt, "Mục Diệu, ngừng tay! Anh ấy chỉ nói cho em biết mình mang thai thôi." Lời vừa ra khỏi miệng, Kiều Tâm Du lập tức hối hận. Cho hắn biết cô đã mang thai, vậy lúc ly biệt sẽ càng thêm khó khăn? Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL

"Cái gì?" Đôi mắt tối lạnh của Nhâm Mục Diệu lóe ra ánh sáng sáng ngời, "Tâm Du, em mang thai? Anh sắp làm cha sao?" Hắn kích động nói, giọng cao lên.

Kiều Tâm Du ảo não nhíu mày, lệ tích tụ đầy trong hốc mắt chợt rơi xuống, "Ừ!" Cô gật đầu một cái.

Nhâm Mục Diệu thấy cô khóc càng ngày càng kịch liệt, hoảng hốt, vội vàng dùng đầu ngón tay ấm áp, êm ái lau chùi những giọt lệ lạnh băng, "Sao lại khóc?"

"Tại vui quá!" Kiều Tâm Du không dám tưởng tượng, giờ phút này Nhâm Mục Diệu mừng rỡ đến thế, một khi tất cả đều tan vỡ, hắn sẽ thế nào? Sẽ trở thành một con người hoàn toàn đối lập với vẻ sáng ngời của hiện giờ ư? Nghĩ đến đây, trái tim Kiều Tâm Du xoắn chặt.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »