Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5087 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 170
đầu đường cãi vã

❊ ❊ ❊

Phục vụ lập tức đưa cà phê tới, Nhâm Dịch Tuấn lạnh lùng liếc nhìn một cái, rồi vội vàng đẩy nó ra khỏi tầm nhìn, làm như nó rất chướng mắt.

"Không phải anh thích nó sao?" Kiều Tâm Du kinh ngạc vì hành động này của Nhâm Dịch Tuấn.

Lương Tử Ngưng ngồi yên một bên, trầm mặc không nói gì, cô nhìn hai người kia, anh một lời, em một câu, quả thật không để ý tới sự tồn tại của cô, cô cũng đem trà sữa đẩy ra, "Xin lỗi, tôi không uống trà sữa."

"Cô có thai, không thể uống cà phê."

"Đừng có tự mình làm chủ người khác!"

Kiều Tâm Du bực mình thầm nói: "Không biết phân biệt tốt xấu."

Thấy hai người bùng nổ khí thế như vậy, Nhâm Dịch Tuấn có thể tưởng tượng ra được một chút cuộc sống hiện giờ của Nhâm Mục Diệu, nụ cười trộm lạnh như băng lập tức tan ra.

Dưới bàn. Chân của hắn chậm rãi đến gần Lương Tử Ngưng, lặng lẽ đá cô.

"Anh......" Lương Tử Ngưng rùng mình, tầm mắt chuyển sang trên người Nhâm Dịch Tuấn. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

(*): trong convert ghi "ngươi", chỉ chung cho anh và cô, ở đây là LTN gọi NDT, nhưng KTD hiểu nhầm

"Cô cái gì mà cô, cô còn là một người mẹ tốt sao? Không chú ý ăn uống của mình còn chưa tính, còn vọc laptop, mang giày cao gót. Thật không biết trong lòng cô có để ý đến đứa bé hay không......" Đầu Kiều Tâm Du ngập đầy lửa giận.

Lương Tử Ngưng sững sờ nhìn Nhâm Dịch Tuấn.

Nhâm Dịch Tuấn nháy mắt hai cái, bảo cô đưa tay xuống mặt bàn.

Trong nhày mắt Lương Tử Ngưng chạm được vào bàn tay lạnh như băng của hắn, kịp thời chiếm lấy bàn tay hắn, níu lại thật chặt, không muốn để cho hắn rút về. Lòng ngón tay cô khẽ vuốt ve từng đầu ngón tay hắn, tham lam luyến tiếc ấm áp nơi bàn tay hắn.

Một ánh mắt lạnh bắn tán loạn tới bên Lương Tử Ngưng, cô cắn môi một cái, lã chã - chực khóc, chậm rãi buông lỏng tay ra, lưu luyến không muốn rời.

Kiều Tâm Du thấy dáng vẻ sắp khóc của Lương Tử Ngưng, lại tự trách, có phải giọng điệu của mình quá nặng rồi không, có phải cô đã nói quá nghiêm khắc rồi? Kiều Tâm Du không ngừng kiểm điểm.

"Các cô cứ từ từ tán gẫu, tôi có việc, đi trước." Nhâm Dịch Tuấn bỗng dưng đứng lên.

"Tạm biệt." Mỗi lần đều đột nhiên xuất hiện, lại đột ngột rời đi như vậy, dù sao Kiều Tâm Du cũng đã quen, người này luôn cho người ta cảm giác thần bí.

Đôi mắt Lương Tử Ngưng ngập đầy lệ, lập lòe lấp lánh, như có ngàn vạn ngôn ngữ muốn nói rồi lại không cách nào mở miệng. Tầm mắt cô mơ hồ nhìn bóng người sắp rời đi kia.

"Lương Tử Ngưng, lúc nãy lời nói của tôi hơi quá, cô đừng để trong lòng nhé." Dĩ hòa vi quý, Kiều Tâm Du thật không muốn ồn ào với cô ta, như thế sẽ làm khó Nhâm Mục Diệu. Nếu trong hai người, sẽ có lúc nhất định phải có một người nhượng lời, vậy hãy để cô chịu uất ức, dù sao cô cũng không có đang mang thai, sẽ không vì tức giận mà ảnh hưởng đến đứa trẻ.

Ánh mắt ngây ngốc của Lương Tử Ngưng nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt cô như một làn nước lạnh, không chút gợn sóng

"Lương Tử Ngưng!" Kiều Tâm Du hơi cao giọng gọi tên cô.

"Tôi muốn về." Lương Tử Ngưng lấy lại tinh thần, đứng lên, đi về phía cửa ra vào.

Cô muốn nhìn thấy bóng dáng kia thêm một chút, chỉ cần nó có thể đọng lại trong mắt cô thêm một giây, một giây là tốt rồi, cô xông ra ngoài ——

"Này! Chờ tôi một chút, tôi còn chưa tính tiền."

Đứng nghiêm ở đầu phố, Lương Tử Ngưng mờ mịt nhìn chung quanh, nhưng vẫn không thấy được bóng dáng quen thuộc kia.

Bóng dáng đó đã biến mất, thật vất vả mới có thể gặp mặt một lần, lại bị người đàn bà kia phá hư.

Gió lạnh thổi qua, dừng lại trên đôi mắt cô, khiến đôi mắt cô khó kiềm lại được sự ưu thương, những giọt lệ cứ rối rít lăn xuống.

Khi Kiều Tâm Du đi tới, đã nhìn thấy hai hàng nước mắt trong suốt của cô ta đang khẽ rơi, hơi sững sờ, chú ý tới người đi đường đang không để ý nhìn sang bên này, cô cười ngây ngô nói: "Hì hì...... Người mang thai đều tương đối dễ đa sầu đa cảm!" Cô dắt tay Lương Tử Ngưng, "Tôi đã gọi cho tài xế rồi, anh ấy sẽ dừng xe ngay đầu đường phía trước."

"Cút ngay!" Lương Tử Ngưng chợt rút tay ra khỏi Kiều Tâm Du, "Tất cả đều tại cô, tại cô! Là cô đoạt đi tất cả mọi thứ của tôi!"

Kiều Tâm Du không nghĩ tới tâm tình của cô ta đột nhiên có thể kích động như vậy, bước chân không vững, lui về phía sau hai bước.

Trong con ngươi của Lương Tử Ngưng bừng lên lửa giận, cô không định dễ dàng bỏ qua như vậy cho Kiều Tâm Du, cô bỗng dưng tiến lên, đôi tay bóp chặt lấy cổ Kiều Tâm Du, "Đều là do cô, là cô phá hư cuộc đời của tôi! Cô trả lại mọi thứ cho tôi, trả lại cho tôi đi!"

"Khụ, khụ......" Một cảm giác đau đớn từ cổ truyền đến, "Cô...... Cô điên rồi sao...... buông, buông tôi ra......" Từng chữ giống như đang bi kìm kẹp, cố gắng thoát ra nơi cổ họng, vô cùng khó khăn.

Kiều Tâm Du ra sức nắm chặt lấy tay cô ta, giùng giằng.

Mọi người xung quanh vây lại xem càng ngày càng nhiều, chỉ chỉ chõ chõ, nghị luận ầm ĩ, ai cũng đều tỏ thái độ "thêm chuyện, không bằng bớt chuyện", không ai tiến lên ngăn cản.

"Thì ra cô gái này cướp đàn ông của người ta, Ai! Dáng người xinh đẹp như vậy, thì ra là hồ ly tinh."

"Đáng đời! Loại đàn bà này sống trên đời cũng chỉ gieo họa thôi!"

"Người ta cũng có thai rồi, còn tới phá hư gia đình của người ta, thật không biết xấu hổ"

......

Từng tiếng chê cười phong phú như những con dao sắc bén đâm vào lòng Kiều Tâm Du.

Hồ ly tinh? Gieo họa? Không biết xấu hổ?

Cô thật sự là hạng người như vậy sao? Cô rốt cuộc đã làm sai điều gì? Tại sao toàn thế giới đều trách cô?

Ai có thể nói cho cô biết, cô nhẫn nhục chịu đựng đến nước này rồi, vậy cô còn có thể làm gì nữa đây?

"Khụ, khụ......" Kiều Tâm Du chậm rãi nhắm mắt lại, đau đớn thấu xương, nhanh chóng làm cô ngất xỉu.

"Lương Tử Ngưng! Mau dừng tay!" Một tiếng trách mắng trầm thấp vang lên.

Lương Tử Ngưng quay đầu lại, nhìn thấy bóng người kia, lập tức buông tay ra, không tự chủ được đi về phía hắn......

Kết quả, Nhâm Dịch Tuấn hoàn toàn không để cô vào trong mắt, hắn chạy tới đỡ Kiều Tâm Du, "Tâm Du, cô có sao không?"

Lương Tử Ngưng lặng lẽ xoay người, tầm mắt của hắn từ khi nào đã có sự tồn tại của Kiều Tâm Du. Còn cô thì sao? Là cái bóng, hay là không khí. Ở trong lòng hắn, cô chỉ là loại người có cũng được, không có cũng chẳng sao ư?

"Khụ, khụ......" Kiều Tâm Du ho khan mãnh liệt, cô cảm thấy cổ họng mình đang kịch liệt truyền tới những cơn đau đớn, "Cám ơn anh, anh lại cứu tôi thêm một lần." . Giọng nói yếu ớt, khàn đục.

Bình tĩnh lại, Kiều Tâm Du cảm thấy ổn, tay vịn mạnh vào vách tường đứng lên. Cô không thể tiếp tục ở lại đây mặc cho người ta lên án nữa, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Lương Tử Ngưng, "Cô nên biết rõ một điều, là cô chen vào giữa tôi và Mục Diệu, tôi đồng ý để cho cô sinh con, đối với cô đã là một ân huệ lớn rồi, vậy mà cô còn không biết xấu hổ!"

...

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »