Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5045 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 150
hỏa hoạn

❊ ❊ ❊

"Cẩn thận......" Giọng nói yếu ớt nhẹ nhàng tan vào bầu không khí lạnh băng.

Cảnh sát tại hiện trường vốn phản đối Nhâm Mục Diệu đi vào, nhưng sự tình của Lương Tử Ngưng lại cực kì nghiêm trọng, cô không ngừng quấy nhiễu những lính cứu hỏa đang ở trong phòng dập lửa, cho nên họ chỉ còn cách để Nhâm Mục Diệu vào, nhưng vì bảo đảm an toàn, hắn phải mặc bộ đồ phòng cháy chữa cháy.

"Các người ra ngoài! Khụ, khụ...... Tất cả cút ra ngoài cho tôi...... Anh ấy nhất định sẽ tới cứu tôi, tôi chắc chắn, anh ấy nhất định sẽ tới, anh ấy sẽ không bỏ rơi tôi cho dù là vì chuyện gì! Ai cần các ngươi vào, đi ra đi......" Lương Tử Ngưng giống như người điên, cô ném từng chai rượu ở bên cạnh mình về phía cảnh sát, nhiệt độ khiến da cô bị bỏng đến đỏ lên, cô cầm một mảnh thủy tinh bên chân mình, đưa lên trên cổ tay "Các người tiến thêm một bước, tôi sẽ rạch xuống!"

Bị Lương Tử Ngưng uy hiếp, lính cứu hỏa chỉ dám đứng ở trước cửa, báo cáo nhanh tình huống trước mắt cho cấp trên, chờ đợi chỉ thị.

"Lương Tử Ngưng! Đủ rồi, đừng làm loạn nữa!"

Giọng nói quen thuộc, lời nói lạnh băng, nhưng tiết lộ sự quan tâm của mình đối với cô, đôi mắt chán nản của Lương Tử Ngưng thoáng chốc sáng lên, "A......"

Nhưng khi nhìn thấy Nhâm Mục Diệu, đôi mắt sáng rỡ rất nhanh tắt ngúm, vẻ mặt cô cứng lại, tại sao không phải là hắn? Sao không phải là hắn chứ?

"Ha ha......" Lương Tử Ngưng cất tiếng cười to lên, cô thật ngốc, thật ngu, cô biết rất rõ con người kia tâm địa sắt đá, lãnh khốc vô tình đến chừng nào, hắn căn bản không đem việc chết sống của cô để vào trong mắt, cô còn ở đây hồ đồ chờ mong gì cơ chứ, "Ha ha......" Tiếng cười của cô thật thê lương*.

(*): thê lương = lạnh lẽo, vắng lặng, cô đơn

"Tôi biết hôm nay là ngày giỗ của Lương Tử Oánh, nhưng cô đâu cần phải bi thương như thế, người đã qua đời lâu rồi, nỗi buồn của cô cũng phải vơi đi thôi!" Nhâm Mục Diệu cố gắng an ủi, nhưng kết quả lại càng kích động tâm tình của cô.

"Ha ha! Thật châm chọc!" Lương Tử Ngưng ngẩng đầu lên, đôi mắt trong suốt của cô trống rỗng, "Đây là báo ứng, là báo ứng!" Đúng sáu năm trước, cô đã phá hư thắng xe của Lương Tử Oánh, biến nó thành một vụ tai nạn giao thông "một xác hai mạng". Báo ứng giờ đã tới với cô, không ngờ, cô đã làm đến bước này, nhưng vẫn không có được hắn.

Tay Lương Tử Ngưng chỉ vào bầu trời, "Có phải chị đang cười tôi không? Phải rồi! Chị nhất định là đang cười tôi!" Uổng công cô bày mưu tính kế giết Lương Tử Oánh, mặc dù chị ta đã chết, nhưng vẫn sống trong lòng người đàn ông kia. Đúng, rõ ràng là chị ta đang sống, chẳng qua là sống trong lòng của Nhâm Dịch Tuấn thôi. Chẳng lẽ, lòng đàn ông chỉ có thể chứa chấp người chết sao?

"Chết, chết! Tôi chết rồi sẽ có thể khiến anh nhớ đến tôi!" Lương Tử Ngưng vì say khướt, nên càng không ngừng tự lẩm bẩm, cầm lên mảnh thủy tinh, không chút do dự cắt mạnh xuống cổ tay mình.

Nếu cắt vỡ mạch máu, thì cảm giác gì cũng biến mất, dòng máu nóng bỏng ào ào chảy ra, khóe miệng cô cong lên, cười thản nhiên, "Lần này...... Anh có thể nhớ đến tôi cả đời!"

Thân thể mềm mại như lá rụng mùa thu, chậm chạp, bay xuống, bay xuống.

"Lương Tử Ngưng!" Nhâm Mục Diệu chỉ cho là cô ta uống say rượu rồi làm loạn mà thôi, không nghĩ tới, cô ta thật sự cắt cổ tay mình, sự việc tới quá đột ngột, không chút báo trước.

Hắn chạy nhanh tới, ôm lấy cô, "Lương Tử Ngưng! Tỉnh dậy đi!"

Khi Nhâm Mục Diệu bế Lương Tử Ngưng người đầy bụi bẩn đi ra ngoài, Kiều Tâm Du cuối cùng cũng thở phào một cái thật mạnh, vội vàng chạy tới, "Mục Diệu, cô ấy sao rồi?"

Kiều Tâm Du bỗng nhìn thấy dòng máu đang ào ào chảy nơi cổ tay Lương Tử Ngưng, dọc theo bàn tay, cuối cùng lan tới đầu ngón tay, nhỏ xuống từng giọt.

"Cô... cô ấy sao......" Kiều Tâm Du hít vào một hơi khí lạnh, cầm tay của Lương Tử Ngưng lên.

Nhân viên cấp cứu lập tức chạy tới, Nhâm Mục Diệu đặt Lương Tử Ngưng lên trên cáng.

Nhâm Mục Diệu đột nhiên xoay người, ôm Kiều Tâm Du vào trong ngực thật chặt, "Lúc nãy, anh đột nhiên cảm thấy sợ hãi, anh cứ nghĩ lỡ như cô ấy là em......"

Nhâm Mục Diệu không biết vì sao trong tình huống khẩn cấp này, hắn còn có thể mất hồn. Khói mù mịt, lửa cháy khắp bốn phía, khiến tầm mắt hắn trở nên mơ hồ, trong một thoáng, hắn như có thể nhìn thấy Kiều Tâm Du đang ở trong biển lửa, một thoáng kia, tim của hắn như muốn ngừng đập.

"Anh không muốn thấy bất kì ai biến mất nữa, anh rất muốn giữ người đó lại ...... nhưng bất đắc dĩ dành buông tay, cảm giác đó giống như chết đi một lần...... Em vĩnh viễn đừng rời xa anh..." Nhâm Mục Diệu ôm chặt lấy cô, thật chặt, không buông tay ra.

"Sẽ không, vĩnh viễn cũng không." Kiều Tâm Du ngửi mùi tro nồng trên người hắn, lòng bỗng cảm thấy khổ sở.

Nếu như trời cao lại tàn nhẫn như vậy, nếu quả thật sẽ có một ngày như vậy, Kiều Tâm Du sẽ nghĩ cách khiến cho hắn tự "xoay người" rời đi*. Một mình cô sẽ âm thầm chịu đựng tất cả, còn hơn để cho hắn tự hận mình, một mình tưởng nhớ cô, cả đời đau thương khổ sở vì tưởng nhớ.

(*): ý của Kiều Tâm Du là muốn Nhâm Mục Diệu tự mình đồng ý chia tay cô, không nhớ về cô

————

Biết Lương Tử Ngưng một mình sẽ lẻ loi cô đơn, Nhâm Mục Diệu cùng với Kiều Tâm Du bèn tới bệnh viện.

Trải qua bảy tám canh giờ cấp cứu, Lương Tử Ngưng mới thoát khỏi nguy hiểm.

Điều này cũng làm cho Kiều Tâm Du và Nhâm Mục Diệu thở phào nhẹ nhõm.

"Mục Diệu, anh nghĩ vì sao cô ấy lại muốn...... muốn tự sát?" Mặc dù cô biết Nhâm Mục Diệu đối với chuyện vừa rồi vẫn còn rất hoảng hốt, nhưng cô vẫn có chút tò mò, một cô gái như vậy vì chuyện gì lại có thù hận lớn đến thế?

"Không rõ lắm......" Mặc dù Nhâm Mục Diệu ngoài miệng nói vậy, giọng nói lại có chút khinh thường, nhưng hắn vẫn cảm thấy có chút bất an. Truyện Sắc Hiệp - http://thegioitruyen.com

Nhâm Mục Diệu ôm lấy thân thể cô thật chặt, tim của hắn đang run rẩy, tại sao loại cảm giác bất an đó lại mãnh liệt đến vậy.

————

Sáng sớm, bầu trời mờ mịt, sương mù mờ mờ bao phủ chặt chẽ lấy tòa chung cư.

Ở căn phòng bị hỏa hoạn tối hôm qua, khí nóng vẫn còn tỏa ra nhàn nhạt......

Tại cánh cửa sổ ở căn phòng đối diện, từng giọt sương không biết từ khi nào đã tạo thành những hạt châu, Nhâm Dịch Tuấn đứng bên cửa sổ nhìn về phía căn phòng đã cháy đen kia, đôi mắt hắn như toát ra luồng khí lạnh, môi mỏng khẽ nâng lên tạo thành một nụ cười châm biếm, tay hắn cầm một ly rượu đỏ, thứ chất lỏng màu đỏ, rực rỡ, đậm màu ấy dường như máu, lại như tản ra mùi thối nát, mục rữa của thịt sống để lâu ngày.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »