Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 4996 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 263
để xuống thù hận

❊ ❊ ❊

Ra khỏi nhà trẻ, Khả Khả Nhạc Nhạc thấy một chiếc xe ferrari màu đỏ đậu trước cửa, đứng bên cạnh là Đinh Hạo Hiên, đang chầm chậm đi về phía hai đứa nhóc.

"Cha đâu? Sao chú lại đón cháu?" Khả Khả tức giận hỏi.

Đinh Hạo Hiên xoa xoa mái tóc ngắn trên đầu cậu, "Cha và mẹ cháu đi du lịch nước ngoài, bọn họ nhờ chú chăm sóc hai cháu." Đinh Hạo Hiên lấy điện thoại ra cho hai đứa nhóc xem tin nhắn, "Có tin nhắn làm chứng."

Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Nhạc Nhạc nhận lấy điện thoại di động, vừa đọc xong tin nhắn, khuôn mặt tươi cười rất nhanh tức giận đến đỏ bừng

"Cốp ——" chiếc điện thoại di động bị đập mạnh xuống đất.

Không biết chiếc điện thoại này đã tạo nghiệt gì, ba bốn lần đều bị trúng đòn nghiêm trọng, mặc dù chất lượng tốt, nhưng cũng không thể coi nó như bao cát trăm lần đánh đều không vỡ nha.

"Khả Khả, cha mẹ coi chúng ta là kỳ đà cản mũi, hai người bọn họ đem chúng ta bỏ ngoài chợ rồi." Nhạc Nhạc méo miệng, vẻ mặt bi thương nói.

Khả Khả thấy dáng vẻ lã chã sắp khóc của Nhạc Nhạc, hồi chuông báo động của cậu lập tức vang lên, "Không sao, không sao! Chúng ta đi tìm cha mẹ về!"

"Đúng đó!" Đinh Hạo Hiên lập tức ủng hộ, cứ như hắn rất mong chờ nghe Khả Khả nói những lời này, "Chú vừa mới điều tra được, cha mẹ hai cháu đã đến Thánh Thác Rini ở Hy Lạp, chú đã làm xong hộ chiếu cho hai cháu rồi, đây là vé máy bay, còn đây là địa chỉ phi trường mà bọn họ đã đáp xuống, nếu các cháu có gặp vấn đề gì ở Hy Lạp, hãy dùng chiếc điện thoại quốc tế này gọi về cho chú." Đinh Hạo Hiên đã chuẩn bị kĩ càng mọi thứ.

Nhạc Nhạc ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô tội nhìn Đinh Hạo Hiên, "Chẳng lẽ Ông Đinh không định đi cùng chúng cháu sao?"

Tập họp trí óc của các công nhân viên, thật vất vả bày mưu tính kế lập ra một kế hoạch hoàn mỹ, thuận lợi tống khứ hai tiểu ác ma này, giờ lại phải đi Hy Lạp cùng hai đứa nhóc, chẳng phải là "kiếm củi ba năm thiêu trong một giờ" ư.

"Cha hai đứa giao tập đoàn Nhâm thị cho chú quản lý, nên chú không thể rời đi được."

Khả Khả lạnh nhạt liếc hắn, "Chút nữa, chú tạm đóng cửa tập đoàn Nhâm thị đi."

Nhạc Nhạc lôi kéo ống tay áo hắn, lay lay, "Ông Đinh, chẳng lẽ chú nhẫn tâm để cháu và Khả Khả - hai đứa trẻ ngây thơ lạ nước lạ cái, một mình đi Hy Lạp, chú thật tàn nhẫn! Ngộ nhỡ cháu và Khả Khả gặp phải kẻ buôn người thì biết làm thế nào?"

Ngây thơ? Sao hắn chẳng nhìn ra chút nào vậy.

Bị kẻ buôn người lừa gạt? Cho dù hai đứa nhóc bị lừa gạt, bọn buôn người sau khi chứng kiến bãn lỉnh của hai tiểu ác ma này, chắc chắn sẽ quỳ xuống đất van xin hai đứa nhóc mau mau rời đi mất.

Đinh Hạo Hiên còn lâu mới lo lắng, khiêm tốn nói: "Các cháu phải rèn luyện nhiều mới tốt..."

"Oa oa... oa oa..." Là hắn ép Nhạc Nhạc xuất chiêu Tất Sát này, "Ông Đinh, không có lương tâm, bức ép hai đứa trẻ lên máy bay tìm người thân một mình."

"Được, được rồi!" Đinh Hạo Hiên thấy ánh mắt khác thường của mọi người xung quanh, tay chân luống cuống một phen, chỉ đành chấp nhận, "Van xin cháu đừng khóc mà, chú đi Hy Lạp với hai cháu vậy, được rồi chứ!"

Nhạc Nhạc lập tức lau đi nước mắt trên mặt, "Vậy còn được!" Thân hình nhỏ nhắn chui vào chiếc xe mui trần của hắn.

————

Sáng sớm, sau khi bọn họ tỉnh lại đã lập tức ngồi du thuyền tới hòn đảo nhỏ Thánh Thác Rini.

Ánh mặt trời dịu nhẹ mịn màng như những hạt bụi phấn sáng, bầu trời màu lam, nước biển cũng màu lam, trời và đại dương cũng cùng một màu lam, màu lam tinh khiết, màu lam thuần túy, đặt mình vào trong, tâm hồn mọi người lập tức rộng mở.

Gió mát khẽ thổi, trong gió mang theo luồng hơi nước nhẹ, hòa với mùi vị của biển cả trong lành, khiến trong người cảm thấy thật dễ chịu.

Những bức tường màu trắng tinh, mái vòm màu xanh dương, dưới ánh mặt trời phát ra luồng sáng nhàn nhạt, tất cả chẳng khác gì so với sáu năm trước.

Kiều Tâm Du chưa từng nghĩ sẽ có một ngày như vậy, có thể bình thản tay trong tay cùng hắn bước chậm trên bờ cát. Cô cảm thấy trời cao vẫn còn quan tâm cô, mang đến cho cô nhiều trở ngại, để rồi cho cô càng thêm quý trọng mỗi giây phút bình yên hạnh phúc của hiện giờ.

Nhâm Mục Diệu đột nhiên quay đầu nhìn Kiều Tâm Du, gương mặt thanh nhã tươi mát mang theo nụ cười mỉm dịu dàng, lấp lánh hơn cả mặt trời. Mười ngón tay đan thật chặt vào nhau, tựa như trái tim đang gắn kết thật chặt của họ, đời này kiếp này, vĩnh viễn không chia cách.

Ánh mắt Kiều Tâm Du đột nhiên sáng lên, chỉ về phía trước, "Đó không phải là Nhâm Dịch Tuấn sao!"

Năm năm không gặp, Nhâm Dịch Tuấn mặc áo sơ mi màu trắng, dáng người cao mạnh mẽ vẫn như trước, mái tóc ngắn gọn gàng đang khiêu vũ cùng với gió.

Hắn chầm chậm xoay người, tầm mắt vừa đúng rơi vào trên người Nhâm Mục Diệu và Kiều Tâm Du, trong mắt chớp qua một tia kinh ngạc, sau đó cánh môi tách ra một nụ cười chân thành.

Kiều Tâm Du lôi kéo Nhâm Mục Diệu đi về phía hắn.

"Đã lâu không gặp, không ngờ lại gặp anh ở đây." Thật giống như gặp được một người quen, Kiều Tâm Du thản nhiên chào hỏi hắn.

"Tâm Du, vết thương của cô thế nào rồi?"

Kiều Tâm Du lắc đầu một cái, "Không sao, viên đạn đã lấy ra rồi."

"Cũng tại tôi ban đầu cố chấp, mới làm cô bị thương nhiều đến vậy, tôi còn nợ cô một câu xin lỗi."

"Đều đã qua rồi! Hơn nữa anh cũng là người bị lợi dụng thôi, đừng để ý. Bây giờ anh sống ở đây sao?"

Nhâm Dịch Tuấn nghía đầu sang đại dương mênh mông bát ngát xanh thẳm, "Tro cốt Tử Ngưng được thả vào trong đại dương này, cô ấy từng nói muốn có một cuộc sống bình đạm, trong một căn phòng nho nhỏ có tôi có cô ấy, một yêu cầu nhỏ như vậy mà tôi lại không đáp ứng được..." Nhâm Dịch Tuấn dừng lại, "Thật xin lỗi, tôi không nên nói tới cô ấy, dù sao Tử Ngưng đã mang lại nhiều tổn thương đến vậy cho hai người, chắc hai người rất hận cô ấy."

"Hận một người mệt mỏi lắm, nó giống như một chiếc lồng tre, nhốt không được người khác, chỉ nhốt được chính mình." Trên mặt Kiều Tâm Du hiện lên một nụ cười thản nhiên.

"Cô ta không đáng để tôi hận!" Mặc dù Nhâm Mục Diệu vẫn chỉ nghiêm mặt, nhưng trong giọng nói sớm đã không còn hận thù.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »