Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5134 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 225
màn bày tỏ chấn động

❊ ❊ ❊

"Tôi sẽ đi tuyên truyền, bảo đảm trong vòng một ngày, sẽ có thể biến nhãn hàng trang sức kia trở nên nổi tiếng. Về phần Ám Dạ Tuyệt, cậu ấy sẽ đi đăng kí chủ quyền, nếu đám lão già kia không cho, mềm không được, sẽ dùng cứng." Đinh Hạo Hiên kích động, bắt đầu chủ trương mọi thứ.

"Vậy mấy chuyện lặt vặt đó tôi nhờ hai cậu." Nhâm Mục Diệu vốn bảo họ tới là để giao chút chuyện này.

Đinh Hạo Hiên nghi ngờ hỏi: "Còn cậu làm gì?"

"Đi mời nhà thiết kế trang sức nổi tiếng - Jolena." Trên gương mặt Nhâm Mục Diệu hiện lên một nụ cười tà ác.

————

Một tuần sau.

Một bóng hình xinh đẹp với lớp trang điểm nhẹ xuất hiện ở sân bay. Mái tóc sáng mềm đen bóng tự nhiên như mực nghiêng, một đôi mắt kính màu nâu đỏ che đi nửa gương mặt trên gò má. Nhưng, vầng trán trơn bóng, cánh môi phấn hồng, đường cong cằm dưới dịu dàng, nhiêu đó thôi đã có thể đoán được vẻ đẹp của cô.

Đã năm năm rồi.

Chuyện cũ như khói sương, từng chút một lướt qua trí óc cô, đáy mắt vẫn hiện lên một làn nước. Những đau buồn, những hạnh phúc vui vẻ, đã in dấu thật sâu trong tim cô, xua đi không được, bẻ gãy lại càng không nát...

Kiều Tâm Du vốn không muốn trở về, nhưng một thiệp mời được kí gửi tới văn phòng cô, mời cô tới đảm nhiệm chức vụ nhà thiết kế chính cho nhãn hàng. Theo thường lệ, cô sẽ phải cự tuyệt, nhưng đối phương nói người ấy thành lập nhãn hàng này là vì vợ. Anh ta rất yêu vợ mình, dưới danh nghĩa của vợ đã thầm lặng làm rất nhiều việc thiện, thành lập 100 trường tiểu học hi vọng mang tên vợ tại miền núi, thành lập quỹ mang tên vợ, còn xây dựng cả một làng du lịch mang tên vợ... Món quà đầu tiên anh ta tặng vợ là một thiết kế của Jolena, đó là biểu tượng cho tình yêu của bọn họ.

Cô cảm động, sau đó bèn đáp ứng. Cô muốn dùng chút thời gian cuối cùng, làm chút chuyện có giá trị, để mình không lãng phí đoạn thời gian đã từng sống trên đời này.

————

"Cha! Mau ra đi! Nghi thức cắt băng khánh thành sắp bắt đầu rồi!" Nhạc Nhạc đứng trước cửa phòng tắm hô to, "Cha, cha rất tuấn tú! Trông qua chẳng thấy già chút nào, không đúng, cha không hề già. Cha chính là một ông già cực kì đẹp lão! Không đúng! Là trai già đẹp!"

Bởi vì Nhạc Nhạc thỉnh thoảng "buột miệng nói sai", khiến lòng Nhâm Mục Diệu có bóng ma ám ảnh. Nghĩ đến việc mình sắp gặp Kiều Tâm Du, hắn không nén được tâm tình kích động, đã chọn sẵn quần áo trước mấy ngày.

Nhâm Mục Diệu soi gương, vuốt cái cằm trơn bóng, cẩn thận quan sát, không thấy chút râu ria nào. Đây chính là kết quả dậy sớm của hắn, cùng với hiệu quả sau khi càn quét lũ địch năm lần. Tiếp theo hắn liếc mắt soi gương, không phát hiện nếp nhăn nào, vẫn anh tuấn tiêu sái, vậy tại sao Nhạc Nhạc luôn há mồm ngậm miệng nói hắn già?

"Cha, mau ra đây trang điểm!" Nhạc Nhạc dùng đôi tay nhỏ vỗ cửa gỗ.

Khả Khả đi qua người cô nhóc, nói dứt câu, "Đàn ông cũng có quyền trang điểm."

Nhâm Mục Diệu mở cửa, ăn mặc chỉnh tề bước ra.

"Cha, sắp gặp mẹ nên lo lắng sao?" Nhạc Nhạc hóa thân làm ký giả.

"Một chút, nhưng hưng phấn càng nhiều hơn." Nhâm Mục Diệu cưng chiều vỗ vỗ vò vò đầu con gái.

Nhạc Nhạc kéo kéo áo Nhâm Mục Diệu, thận trọng nói: "Cha, mẹ không biết chúng con ở đây, cha ngàn vạn lần không được lỡ miệng đó!"

"Còn nữa, đừng nhìn thấy mẹ là kích động, mở miệng ra là nói "Tâm Du, anh rất nhớ em", như vậy chúng con sẽ chết thảm." Khả Khả cũng gia nhập hàng ngũ "chỉ điểm".

"Còn nữa..."

Không khí bị hai đứa nhóc con làm cho là lạ, cảm giác như hắn sắp lao ra chiến trường vậy.

————

Toà Offices bị kính thủy tinh bao phủ đầy ắp người, các ký giả cầm "trường thương đoản pháo" bày thế trận sẵn sàng ngăn đón quân địch. Một là vì để chụp được ảnh nhân vật truyện kì này, trong vòng một tuần người đó tự dưng lại có thể thành lập một nhãn hiệu trang sức, nói vậy, đó chắc hẳn là một Ông Trùm bí mật giấu mặt, có tài lực hùng hậu và thế lực cường đại, hai là, họ nghe được tin tức, nhà thiết kế trang sức quốc tế luôn luôn không lộ diện – Jolena sẽ đảm nhiệm chức trách nhà thiết kế chính cho nhãn hiệu đá quý mới, chụp được tư liệu quý báu, sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến lượng tiêu thụ.

Kiều Tâm Du mặc dù đáp ứng đảm nhiệm chức nhà thiết kế chính, nhưng đối phương đồng ý cho cô quyền lợi thành lập phòng công tác ở Ý, lần này cô tới chỉ để giúp hắn thuận nước đẩy thuyền, khai hỏa chút tiếng tăm cho nhãn hàng đá quý, nhưng không ngờ lại có nhiều kí giả đến vậy. Bên ngoài đã nhiều vậy, nói chi là bên trong.

Dưới sự bảo vệ của nhân viên, Kiều Tâm Du thuận lợi an toàn tiến vào bên trong buổi họp báo. Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL

Kiều Tâm Du ngồi xuống, người điều khiển chương trình lập tức lên đài.

"Sau đây xin mời người thành lập nhãn hiệu đá quý - ngài Nhâm, phát biểu đôi lời..."

Nhâm Mục Diệu từ từ đi lên đài phát biểu, hắn cố gắng duy trì vẻ tỉnh táo bình tĩnh, nhưng lúc đi qua Kiều Tâm Du vẫn không nhịn được, liếc cô một cái.

Đôi mắt kính đáng chết, che đi dung nhan tuyệt mĩ của cô, cũng khiến hắn không thăm dò được vẻ mặt của cô.

Là hắn? Thật sự là hắn!

Kiều Tâm Du hoàn toàn kinh hãi, cô nhất thời kìm nén hô hấp, chỉ nghe được trái tim mình đang đập loạn. Cô rất nhớ hắn, mặc dù trong lòng tự cảnh cáo mình không thể nhìn hắn, nhưng ánh mắt của cô hoàn toàn không khống chế được, không hề chớp, tham lam nhìn hắn.

Hắn thật sự không thay đổi chút nào, giống như thời gian không tài nào ảnh hưởng gì tới hắn vậy.

"Cám ơn mọi người đã dành chút thời gian quý báu của mình tới tham dự buổi ra mắt ......"

Đôi mắt Kiều Tâm Du chăm chú nhìn hắn, trên người toát ra vẻ tự tin, bình tĩnh, cùng hơi thở tôn quý của một bậc vương giả. Hắn nói gì, cô hoàn toàn không nghe được, chỉ đến khi hắn nói về vợ hắn, người Kiều Tâm Du mới bắt đầu run run.

"Tôi thành lập nhãn hiệu trang sức Mlonch này là vì vợ tôi – Kiều Tâm Du, tôi đã hứa với cô ấy rằng "My love never change*", đời này kiếp này, tình yêu của chúng tôi sẽ không thay đổi. Trước kia đã không thay đổi, từ giờ trở đi vẫn không thay đổi."

(*): tình yêu của anh sẽ mãi không đổi thay, nếu bạn để ý, từ Mlonch chính là viết tắt của câu "My love never change"

Nhâm Mục Diệu đi tới trước rèm sân khấu thứ hai, dùng sức kéo, chiếc rèm sân khấu màu trắng như một dòng suối, chầm chậm rơi xuống ——

"Wa——" Tiếng thét bất ngờ của mọi người liên tục được bật ra.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »