Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5139 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 223
nhận nhau

❊ ❊ ❊

"Nhâm Mục Diệu." Khả Khả đứng một bên, lạnh lùng phun ra ba chữ, đôi mắt tối đen ngưng kết nên một làn sương lạnh.

Nữ tiếp tân sửng sốt, sau đó cười to, "Chúng mày đang đùa với tao à!" Cô chưa từng nghe qua chuyện Nhâm tổng giám đốc có con, "Bọn trẻ này chui từ đâu ra vậy, bảo vệ đâu?"

Đôi môi hồng phấn của Nhạc Nhạc hé mở, "Oa, oa..." Gào khóc, thổn thức.

"Ai!" Khả Khả bất đắc dĩ than, "Lại sắp có lũ lụt rồi."

Tiếng khóc của Nhạc Nhạc lập tức hấp dẫn ánh mắt mọi người, thấy đứa bé đáng yêu như thế khóc đến thương tâm, người xung quanh lập tức vây quanh cô nhóc, có người cầm kẹo que dỗ dỗ, có người làm trò ngáo ộp...

Lúc này, nữ tiếp tân trở thành đối tượng chỉ trích của mọi người, "Cháu bé, đừng khóc nữa mà."

Nhạc Nhạc dùng sức mạnh của nữ sĩ công phá tường thành để khóc, không phải nói dừng là có thể dừng ngay.

Cửa thang máy chuyên dụng cho tổng giám đốc mở ra, tiếng khóc thảm thiết lập tức truyền vào tai Nhâm Mục Diệu, đôi mắt lạnh băng nhìn về bốn phía, tìm được một bóng hình bé nhỏ màu hồng ngoài đại sảnh.

Hắn bước qua, lớn tiếng hỏi: "Chuyện gì vậy?!!"

Nhạc Nhạc thấy mọi người xung quanh lập tức câm như hến, tiếng khóc của cô bé cũng dừng theo.

Cô nhóc tùy tiện lau đi nước mắt trên mặt, ngẩng đầu thấy một gương mặt lạnh băng, nụ cười sáng lạn hiện lên, đưa ra cánh tay, mừng rỡ hô to, "Cha!"

Nhâm Mục Diệu thấy cô gái nhỏ đưa cánh tay về phía mình, theo bản năng lập tức khom lưng bế cô bé lên, thân thể nhỏ nhắn mềm mại, trên người mang theo mùi sữa thơm, "Bé con, không thể tùy tiện gọi bất cứ ai là "cha" đâu, chú không phải cha cháu." Hắn hết mực dịu dàng nói.

Quay đầu, liếc nhìn đám nhân viên đang thất thần như tượng gỗ, nói "Muốn bị giảm biên chế hả? Còn không nhanh đi làm việc."

Tiếng thét lạnh lùng phát ra, đám người kia như nai con bị tiếng súng của thợ săn làm cho hoảng sợ, rối rít chạy trốn.

"Nhưng, cha chính là cha của con mà. Anh con tên Khả Khả." Ngón tay mềm mại chỉ về phía anh trai mặt lạnh đứng một bên, "Con tên Nhạc Nhạc. Mẹ nói rất nhiều lần về việc lấy cái tên "Côla" này—— là có thể vĩnh viễn hạnh phúc vui vẻ. Nhưng, không ngờ lại có hơn một em bé, cho nên chỉ đành chia tên ra làm hai." Cánh tay nhỏ của Nhạc Nhạc ôm lấy bờ vai Nhâm Mục Diệu, lần đầu tiên được cha bế, loại cảm giác này thật sự rất tuyệt.

Khả Nhạc —— vĩnh viễn có thể hạnh phúc vui vẻ .

Nhâm Mục Diệu bỗng chốc hoảng sợ, chân mày khẽ nhảy lên, "Mẹ con là Kiều Tâm Du?"

"Dạ!" Nhạc Nhạc ngoan ngoãn gật đầu, đôi môi hồng hào nhẹ nhàng hôn lên má Nhâm Mục Diệu, "Cha, Nhạc Nhạc rất nhớ cha! Nhưng mẹ không cho chúng con đến tìm cha."

"Mẹ con ở đâu?" Nhâm Mục Diệu vội vàng hỏi, trái tim run rẩy kịch liệt làm hắn hít thở không thông. Đôi mắt đen hiện lên những điểm sáng, ngọn lửa bên trong bỗng hừng hực thiêu đốt, tạo thành những đợt bọt bong bóng của sự mừng vui quá đỗi... Vừa mừng vừa tức, hắn thật không biết phải đối mặt thế nào.

"Ý." Đứng ở một bên, Khả Khả dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn bọn họ. Đôi con ngươi tối tăm song lại lấp lánh rất có thần, một dạng tính tình hư hỏng, cùng với rất nhiều biểu cảm nhỏ giống hắn như đúc, quả thật chính là phiên bản mini của Nhâm Mục Diệu.

Nhâm Mục Diệu quả thật không thể tin được, hắn bỗng dưng trở thành cha của hai đứa con.

"Cha đưa hai con đến phòng làm việc của cha." Ở đại sảnh, kẻ đến người đi, không thích hợp để gắn kết nên tình cha con.

"Cha, cha thả con xuống trước đã." Nhạc Nhạc vỗ vỗ bờ vai của hắn.

Sau khi Nhạc Nhạc chạm chân tới nền đất, cô bé lấy ra một bình xịt màu đỏ trong chiếc túi hồng của mình, đi tới trước mặt nữ tiếp tân, ngoắc ngoắc tay, "Lại đây!"

Đây chính là thiên kim của Nhâm tổng giám đốc, cô đã đắc tội không ít, nên chỉ có thể ngoan ngoãn khom lưng.

Nhạc Nhạc lấy ra bình phun thuốc, nhắm ngay mắt cô ta.

"Phụt ——"

Nữ tiếp tân bị cay mắt không mở được, nước mắt rơi như mưa, giọt giọt tí tách, không ngừng.

Nhạc Nhạc ở bên tai cô ta dịu dàng nói: "Người không phạm ta, ta không phạm người; người nếu phạm ta, ta sẽ xử người; người tái phạm ta, nhổ cỏ tận gốc; người vẫn phạm ta, chết không toàn thây."

Nói xong, cô nhóc chạy nhanh về phía Nhâm Mục Diệu, kéo kéo tay của hắn, "Cha, đi thôi!"

Tay kia của Nhâm Mục Diệu dắt Khả Khả, tên nhóc này có vẻ ngoài đẹp trai lại bí ẩn vừa nhìn đã thấy thích, nhưng dù sao vẫn là một đứa bé, cần quan tâm và yêu thương thật nhiều.

"Nhạc Nhạc, con vừa xịt cái gì vậy?"

Nhạc Nhạc rầu rĩ nói thầm: "Ai bảo dì ấy làm con khóc! Cha, cha yên tâm đi. Chỉ là bình xịt hơi cay bình thường thôi!"

Bình thường? Có thể bình thường mới là lạ. Bên trong có bỏ thêm rất nhiều loại dược liệu, cậu Lạc Y nói phun một lần, là có thể "khóc" một tháng, đi bệnh viện chữa trị cũng vô ích, bất kỳ thuốc nào cũng không thể hóa giải.

"Bình xịt hơi cay?" Đầu hàng lông mi đen của Nhâm Mục Diệu nhíu lại, "Sao con có vật này?"

"Ai!" Nhạc Nhạc thở dài một cái, "Con thân là tiểu mỹ nữ rất phiền toái mà." Mới vừa tìm được cha thôi, hai đứa nhóc vẫn không thể để cha biết được bản tính thật của mình.

"Khụ!" Khả Khả ho nhẹ một tiếng, giấu đi nụ cười.

"Bính bong ——" thang máy tới tầng cao nhất. Nhâm Mục Diệu dẫn hai đứa trẻ đi vào phòng làm việc.

"Cha, phòng làm việc của cha to thật!" Nhạc Nhạc để nguyên giày nhảy lên ghế sôpha. Mà đôi mắt sắc bén của Khả Khả lại quan sát kĩ gian phòng này, muốn tìm ra chút dấu vết, xem nơi này có chút vết tích nào của phụ nữ không.

"Cốc, cốc ——" một thư ký trẻ tuổi bước vào.

"Khả Khả, Nhạc Nhạc, hai con muốn uống gì?"

Nhạc Nhạc vừa ở trên ghế sofa nhảy loạn, vừa nói: "Trà sữa trân châu, tỉ lệ trà sữa và trân châu là 1:1."

"Một ly kopiLuwak*." Khả Khả lưu loát thốt ra một tràng tiếng Anh.

(*): cà phê chồn

"Sao?" Thư ký nghe không hiểu. Truyện Sắc Hiệp - http://thegioitruyen.com

"Ý của anh ấy là cà phề chồn đó! Không biết học được cách thưởng thức gì của cậu Lạc Y, tự dưng lại thích uống loại cà phê làm từ con chồn béo phệ đó, thúi chết." Tiếng nói mềm mại êm dịu phát ra từ miệng Nhạc Nhạc.

Khả Khả lạnh lùng liếc nhìn cô em gái một cái, "Cách thưởng thức của em cũng chẳng ngon lành gì đâu, lại thích uống loại trà làm từ sữa con dê béo phệ!"

Hai đứa trẻ rùm beng cãi nhau, Nhâm Mục Diệu nói với thư ký: "Mau đi chuẩn bị đi!"

Trong đầu thư kí đều là "Cà phê chồn béo phệ, trà sữa dê béo phệ", sắc mặt tái nhợt đi ra khỏi phòng làm việc.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »