Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5117 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 259
hồi tỉnh

❊ ❊ ❊

"Có ai không?" Kiều Tâm Du vừa ghi hình chương trình "Thăm Hỏi Nhân Vật" xong, khi trở lại phòng họp đã phát hiện bên trong chẳng còn bóng người nào rồi.

Đột nhiên, chiếc ghế văn phòng trước mặt bỗng xoay tròn, hai bóng dáng nho nhỏ của Khả Khả Nhạc Nhạc đang chen chúc trên một chiếc ghế, trên mặt hai đứa nhóc là hai nụ cười ngây thơ thuần chất.

Kiều Tâm Du vừa nhìn đã biết hai tên nhóc kia lại gây chuyện sau lưng cô rồi, tám chín phần mười là chuyện chẳng tốt đẹp gì. Cô than nhẹ một tiếng, "Các con sao lại ở đây?"

"Tại sao người nào cũng hỏi chúng con loại vấn đề chẳng ra sao này nhỉ?" Nhạc Nhạc lắc đầu một cái, tỏ ra dáng vẻ rất tiếc hận.

"Vậy con cảm thấy hỏi vấn đề gì thì mới đúng chuẩn mực đây?"

Nhạc Nhạc chỉ chỉ những chỗ ngồi trống trơn bốn phía, "Tại sao nơi này không có ai."

Kiều Tâm Du nhấp nhẹ cánh môi, đè nén xuống lửa giận trong lòng, bình tĩnh nói: "Nơi có các con, không có ai là chuyện rất bình thường."

"Ha ha......" Nhạc Nhạc nở một nụ cười ngọt ngào với Kiều Tâm Du, "Bởi vì mấy ông già kia đã đáp ứng cho mẹ tạm thay chức vụ của cha, cho nên không cần thiết ngồi đây uống cà phê nữa, đi hết rồi!"

Chân mày Kiều Tâm Du khẽ chau chặt, nửa tin nửa ngờ hỏi: "Thật?"

"Vâng!" Khả Khả gật đầu mạnh, "Mẹ không tin thì cứ gọi điện xác minh."

Kiều Tâm Du lặng lẽ gật đầu, tự lẩm bẩm, "Xem ra bọn họ cũng dễ dàng đối phó không như trong tưởng tượng."

Nếu Kiều Tâm Du biết đám cổ đông kia đã bị một ly cà phê của Khả Khả Nhạc Nhạc giải quyết, đoán chừng lại càng xem nhẹ sức nặng của bọn họ.

————

Cứ như vậy, Kiều Tâm Du lập tức đón nhận tập đoàn Nhâm thị, hằng ngày tham gia việc quản lý, tham dự tất cả các quyết sách của công ty. Lúc mới bắt đầu gặp phải rất nhiều trở ngại, chủ yếu đến từ việc cô thiếu kiến thức chuyên môn. Trải qua mấy ngày học thêm cùng Đinh Hạo Hiên, dần dần cô có chút đắc đạo. Đối mặt với các chính sách cùng với việc quản lý tập đoàn thông thường cô làm rất chính xác, gặp phải quyết sách quan trọng cô sẽ nhờ hai vị Đinh Hạo Hiên và Ám Dạ Tuyệt cố vấn.

Tiết mục "Thăm Hỏi Nhân Vật" truyền ra, hình tượng một người vợ âm thầm chăm sóc người chồng sống đời thực vật xâm nhập vào lòng người. Khiến người xem không chỉ đồng tình với cô, mà còn có cả kính nể cùng thán phục. Chạm tới phần mềm yếu nhất của lòng người, ai nấy đều rối rít chúc phúc chồng cô sớm ngày tỉnh lại.

Rất nhanh, dư luận xã hội đều cổ động tán dương Kiều Tâm Du, thị trường cổ phiếu ổn định, giá cổ phiếu ngày một tăng.

Xác thực, Kiều Tâm Du nói được là làm được. Tập đoàn Nhâm thị ở trong tay cô đã thoát khỏi cảnh khốn khó, khuynh hướng phát triển cũng càng ngày càng tốt.

Ánh mặt trời dịu dàng vẩy vào những con sóng gợn lăn tăn trên mặt nước, gió nhẹ vừa thổi, con sóng nhỏ lập tức vỡ tan thành những mảnh sáng vụn.

"Nhạc Nhạc, em thật sự muốn làm vậy sao?"

Tại hồ bơi ngoài trời, hai đứa trẻ đang cùng nhau đẩy một chiếc xe lăn cao không kém bọn chúng.

Nhạc Nhạc đi dọc theo hồ bơi, nhìn xuống đáy nước, "Yên tâm, không sao đâu."

"Nhưng, ngộ nhỡ bị mẹ biết......"

Nhạc Nhạc vỗ vỗ lồng ngực mình, "Anh phải con trai không vậy? Gan lớn một chút có được không. Cha đã ngủ hai ba tháng rồi, nhưng vẫn chưa tỉnh lại, ngộ nhỡ, cha cả đời cũng không tỉnh, chẳng lẽ anh muốn mẹ ở góa cả đời à, hay anh hi vọng mẹ tái hôn rồi cho chúng mình một ông cha ghẻ? Lúc này, chúng ta cũng vì nghĩ cho mẹ thôi." Nhạc Nhạc phủi miệng, thở dài nói: "Ai! Tình huống của cha lúc này, xem ra chỉ có thể tìm đường sống trong cõi chết!"

"Anh lại nghĩ em đang chữa ngựa chết thành ngựa sống!" Khả Khả lạnh lùng đáp lại cô nhóc.

"Cha là người không phải ngựa." Nhạc Nhạc kịp thời cải chính lại. Nếu là ngựa, vậy thì không phải cô bé đây cũng là ngựa sao, bé không muốn ăn cỏ đâu.

Trên xe lăn, khuôn mặt Nhâm Mục Diệu tái nhợt không lộ ra một tia biểu tình, không nhúc nhích, giống như một pho tượng nghiêm trang.

Nhạc Nhạc cẩn thận đẩy Nhâm Mục Diệu đến gần hồ bơi.

Bên tai đột nhiên truyền đến tiếng Kiều Tâm Du, "Các con đang làm gì ở đây?"

"Mẹ, chúng con đưa cha đi hóng mát một chút thôi, đúng rồi! Chúng con quên mình còn có bài tập thầy dặn phải làm, chúng con đi làm bài ngay đây!" Khả Khả kéo tay Nhạc Nhạc, chạy như bay về phòng mình.

"Ai!" Kiều Tâm Du thở dài một cái, "Mục Diệu, anh mau tỉnh lại đi! Anh xem, em sắp không quản được bọn nhóc quậy phá này rồi."

Kiều Tâm Du tiến tới, cô muốn nhặt cái mền sắp rơi khỏi đầu gói hắn lên, ai ngờ phần gạch men bên cạnh hồ có một vũng nước, cô mang giày cao gót, chân cứ thế trợt ngay, trọng tâm của cô lại không vững ——

"Bùm ——" Bọt nước trong suốt văng khắp nơi, Kiều Tâm Du ngã vào hồ bơi, cô ra sức vỗ mặt nước, hai chân dùng sức đạp, nhưng thân thể vẫn dần dần chìm xuống.

Ánh mắt lờ đờ của Nhâm Mục Diệu khẽ run, ngón tay của hắn khẽ nhúc nhích. Chầm chậm mở mắt, luồng sáng chói mắt dần dần ngập đầy hốc mắt hắn, tầm mắt hắn một màu trắng xám, chỉ có hình ảnh Kiều Tâm Du đang ra sức giãy giụa trong nước.

Tim của hắn co rút, giống như bị thứ gì đó siết chặt, loại đau đớn kịch liệt làm hắn tỉnh táo lại ngay trong khoảnh khắc, lập tức đứng lên, nhưng hai chân chết lặng căn bản không chống đỡ được thân thể cao to của bản thân ——

"Bùm ——" một tiếng, nhưng lần này là vì Nhâm Mục Diệu ngã vào trong nước.

"Mục Diệu, Mục Diệu! Anh tỉnh rồi?" Kiều Tâm Du kinh ngạc nói.

Thật ra thì phần nước cạnh bờ này cũng không quá sâu, chỉ chừng có 1m 2, nhưng bởi vì Kiều Tâm Du mang giày cao gót, nên cô cứ trượt mãi khi chống chân trên sàn nước, phí sức lắm mới có thể tháo đôi giày đứng lên.

Tứ chi Nhâm Mục Diệu "ngủ say" quá lâu, cơ năng vẫn chưa khôi phục như cũ, toàn thân hắn vẫn cứ nhũn ra, thân thể chầm chậm khuỵu xuống ——

Kiều Tâm Du đi tới bên hắn, chặn ngang ôm hắn lại, hai cánh tay vòng chắc qua người Nhâm Mục Diệu, "Anh đã tỉnh, thật sự đã tỉnh rồi. Em không nằm mơ đúng không?" Cô kích động, nhất thời không biết nói gì.

Ánh mắt Nhâm Mục Diệu đã có tiêu điểm, bên trong phát ra luồng sáng nhạt dịu dàng, tham lam chăm chú nhìn Kiều Tâm Du thật kĩ.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »