Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 4989 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 227
mặt dày mày dạn

❊ ❊ ❊

"Khách sạn này là của tôi." Giọng Nhâm Mục Diệu đúng lý hợp tình, hệt như việc vào đây là chuyện đương nhiên như hắn đang vào chính nhà của mình vậy.

Kiều Tâm Du bước tới, kéo cửa phòng ra, "Tôi muốn nghỉ ngơi, anh có thể ra ngoài chứ?"

Đối với việc cô hạ lệnh đuổi khách, Nhâm Mục Diệu vẫn xem nhẹ, chầm chậm ngồi trên ghế sa lon, hai chân nhấc lên, đặt trên bàn trà, bày ra dáng vẻ lười biếng, "Đây là đạo đãi khách của cô sao? Liệu cô có nên rót cho tôi một ly trà không?"

"Tôi sẽ không pha trà!"

Năm năm không gặp, hắn chẳng thay đổi gì, da mặt vẫn dày, như một con ruồi đuổi mãi không đi.

"Vậy thì đành chịu, rót cho tôi ly rượu đi." Nhâm Mục Diệu duỗi ra ngón tay, chỉ quầy rượu sau lưng cô, "Hàng thứ hai, bình thứ tư."

Nghe giọng điệu này, rõ ràng là hắn coi Kiều Tâm Du thành nữ giúp việc rồi.

"Cô rất giống vợ tôi." Nhâm Mục Diệu thử dò hỏi.

Tay Kiều Tâm Du khẽ run, "Có chút tương tự, cũng dễ hiểu thôi."

————

Hai bạn nhỏ đáng yêu đang hợp tác hành động, ghé tai vào cửa.

"Thiệt là, cách âm tốt vậy làm chi chứ?" Khả Khả oán trách một câu.

"Khả Khả, vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?" Nhạc Nhạc chu miệng lên, gương mặt như đưa đám.

Đôi mắt tối tăm bỗng xoay chuyển trở nên rạng ngời, một tia sáng thông minh lướt qua, "Anh đã sớm chuẩn bị rồi!"

Trong văn phòng tổng quản lý, truyền ra giọng nói non nớt như chuông bạc, "Anh hai, anh thật sự rất tuyệt! Anh ra tay với căn phòng kia lúc nào vậy?"

"Lúc trang điểm." Khả Khả biết Kiều Tâm Du sẽ vào đây, nên đã uy hiếp quản lý khách sạn lắp đặt dụng cụ quan sát.

Khả Khả trừng mắt liếc nhìn tổng quản lý đang chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, "Yên tâm đi, chỉ cần chú không nói, cha cháu chắc chắn không biết đâu."

————

"Đây!" Kiều Tâm Du đặt mạnh ly rượu lên bàn trà, "Uống nhanh cho tôi nhờ!" Cơn đau đớn quen thuộc đánh tới, tay cô áp lên trán mình kềm chế cơn đau. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

"Cô có muốn uống một ly không?" Thứ chất lỏng trong tay hắn phát ra tia sáng màu hồng quýt, chiếu vào đôi mắt đen nhánh, phản xạ ra mấy phần hứng thú.

Kiều Tâm Du lắc đầu một cái, cơn đau đớn thấu xương như từng cây kim nhọn đang đâm vào đầu cô, cau mày, bước chân lảo đảo vô lực tiến tới, rồi té trên ghế sa lon.

"Tâm Du, em sao vậy?" Nhâm Mục Diệu trong lúc bối rối lỡ miệng, hắn lập tức đỡ Kiều Tâm Du dậy.

Dòng máu đỏ tươi chảy ào ra khỏi mũi cô, cô đột nhiên mê man, cánh môi trắng bệch hé mở, lầm bầm nói: "Thuốc, thuốc......"

"Thuốc, thuốc ở đâu?" Đôi tay Nhâm Mục Diệu lục ví cô loạn xạ, "Không có trong ví."

"Túi xách, bình trắng năm viên, bình hồng hai viên ....." Cô mở miệng, thở hổn hển, suy yếu nói. Máu mũi tràn ra dũng mãnh như một cái ống nước bị vỡ vòi.

Nhâm Mục Diệu mở túi xách cô ra, bên trong đều là các lọ thuốc.

Mỗi lần phát bệnh cô đều phải chịu đựng đau đớn như thế sao? Tim của hắn nhói đau, như một bị một khối chì nện vào ngực. Cơn đau nhức lan thẳng vào hô hấp, xâm nhập từng chút một...

Kiều Tâm Du uống thuốc, hô hấp dần dần vững vàng, nhưng đau đớn vẫn không bớt đi, khóa chặt chân mày, co rúc người nằm trên ghế sa lon.

"Cần đi bệnh viện không?"

"Không... Nằm một lát, lập tức sẽ đỡ ngay."

Nhâm Mục Diệu lấy khăn lông, cẩn thận lau sạch vết máu, dòng máu đỏ tươi từ xoang mũi chảy dài thành một đường uốn lượn, xuống chiếc cổ mảnh khảnh trắng nõn như sứ...

Dùng dải khăn lông ấm áp êm ái lau chùi da thịt cô, như đang chạm vào da thịt mình. Từ trên xuống dưới cổ, sau đó chậm rãi cởi ra nút áo sơ mi, lau đi vết máu trên xương quai xanh.

Kiều Tâm Du nhíu chặt chân mày, cắn môi chờ đợi loại cảm giác đau đớn như muốn bổ đôi đầu mình dần dần biến mất, đột nhiên ý thức được ngực mình đang nóng lên, mắt bỗng dưng mở ra, bắn ra tán loạn các tia nhìn kinh ngạc, "Anh... anh đang làm gì vậy hả?" Kiều Tâm Du đẩy hắn ra, đôi tay túm chặt cổ áo.

"Khá hơn chút nào không?" Trong đôi mắt lộ ra vẻ ân cần.

"Không sao, anh có thể đi rồi!"

Thái độ lạnh lùng xa cách của cô hoàn toàn làm Nhâm Mục Diệu kích động, đôi con ngươi đen nhánh của Nhâm Mục Diệu phát ra lửa giận, "Tại sao em phải giả vờ như không biết anh! Loại trò chơi này vui lắm sao?"

Kiều Tâm Du không có dũng khí đối mặt với hắn, đầu nghiêng qua một bên, "Ngài Nhâm, tôi không hiểu ngài đang nói gì?"

"Nói gì?" Cánh môi mỏng của Nhâm Mục Diệu bật ra những tiếng cười vỡ vụn, "Em hỏi anh đang nói những gì? Năm năm trước, một màn kịch tẩy trần hoa lệ, khiến anh hoàn toàn tin rằng em đã chết. Từ miệng Kiều An Mạn biết em thật sự vô tội, càng làm tăng thêm tội ác của anh, năm năm, mỗi ngày anh đều sống trong áy náy tự trách tột cùng. Muốn dốc toàn lực đền bù cho em, nhưng căn bản cũng không có cơ hội..." Cái loại cảm giác vô lực đó, dường như lăng trì, thời thời khắc khắc quấn lấy hắn, rồi rạch trên miệng vết thương hắn một dao.

Kiều Tâm Du không ngờ việc mình rời đi sẽ mang lại cho hắn nhiều đau khổ đến thế, cô nghĩ hắn sẽ dần dần quên cô. Mà, thời gian của cô lại không còn nhiều, không thể cho hắn tương lai...

"Thật xin lỗi..." Nước mắt trộn lẫn với nỗi chua xót trong lòng chợt rơi xuống, "Là em lừa gạt anh, cho nên anh không cần tự trách mình, coi em như đã chết thật rồi đi, được không?"

"Nhưng em đang ở trước mặt anh!" Nhâm Mục Diệu đưa tay kéo Kiều Tâm Du, ôm cô vào lòng, "Tâm Du, đừng tránh né anh nữa, anh không yếu đuối như em nghĩ đâu, bất kể em còn sống bao nhiêu ngày, anh đều muốn được ở bên cạnh chăm sóc em..."

Hương thơm nhàn nhạt thanh nhã quanh quẩn bên hơi thở Nhâm Mục Diệu, "Anh biết em không quên anh mà!"

Kiều Tâm Du hết sức gọi tỉnh lý trí mình, nhưng cái ôm ấm áp quen thuộc đã làm cô rung động, lấy ra phần nghị lực cuối cùng, cô quật cường nói: "Không đâu. Tôi đã quên anh rồi! Hoàn toàn, hoàn toàn..."

"Có thật không?" Khóe miệng Nhâm Mục Diệu giương thành nụ cười, kéo áo sơ mi của cô xuống, lộ ra da thịt trắng nõn, tay Nhâm Mục Diệu xoa xoa phần eo thon của cô, không cách nào kháng cự được sự dụ hoặc, hắn cúi đầu xuống, dán đôi môi nóng bỏng của mình vào sát cổ cô. Hô hấp nóng rực, phe phẩy trên lớp da thịt mịn màng nơi cổ, đưa ra lưỡi nóng, chậm rãi liếm hôn cô, cảm nhận được cô run rẩy, "Em quên thật rồi sao?"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »