Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5100 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 230
bị “chỉnh” sửa, thật đáng thương

❊ ❊ ❊

"Chính chú đã không đúng rồi, chú là kẻ xấu!" Nhạc Nhạc lầm bầm nói, nước mắt liên tục rơi xuống, thấm ướt gương mặt trắng nõn nà của con bé.

Đinh Hạo Hiên muốn dùng tay lau đi nước mắt của cô bé, kết quả lại bị Nhạc Nhạc vô tình gạt đi.

Cô nhóc nghẹn ngào trừng mắt nhìn hắn một cái, "Ông lão háo sắc, ông lão muốn ăn đậu hũ* của cháu?"

(*): người Trung Quốc nói việc sờ mó đụng chạm da thịt của phụ nữ là ăn đậu hũ.

"Chú..." Đinh Hạo Hiên nhìn tay mình, lộ ra vẻ bất đắc dĩ, "Bé con như cháu làm gì có đậu hũ cho chú ăn? Cháu nói đi, sao nước mắt của cháu lại nhiều như vậy hả?"

"Chú có biết phụ nữ được làm từ nước không!" Nhạc Nhạc dùng đôi mắt đẫm lệ đầy sương nhìn hắn.

"Phụ nữ?" Đinh Hạo Hiên nghẹn họng trố mắt nhìn. Quay đầu, giơ ngón tay cái về phía Nhâm Mục Diệu, "Nhâm Mục Diệu, phụ nữ nhà cậu thật sự là cực phẩm nhân gian!"

Nhâm Mục Diệu hếch chân mày đen anh tuấn lên, tự hào nói: "Cậu không biết cô nhóc nhà tôi thừa hưởng bộ gien ADN của ai à"

Thừa dịp Đinh Hạo Hiên và Nhâm Mục Diệu đang nói chuyện với nhau, Khả Khả bỗng len lén đưa một hộp thuốc dạng kem cho Nhạc Nhạc.

"Ông Đinh, nếu chú chịu ôm cháu một cái, cháu lập tức làm người lớn không chấp nhặt lỗi lầm của trẻ nhỏ, không so đo với chú nữa." Giọng Nhạc Nhạc bá đạo căn bản cũng không cho người ta cơ hội phản bác.

"Ôm tiểu mỹ nữ là một chuyện không tệ à nha!" Đinh Hạo Hiên không suy nghĩ nhiều, lập tức khom lưng ôm Nhạc Nhạc, "Tiểu mỹ nữ, sau này đừng nên khóc nhiều nữa nhé, trên mặt sẽ xuất hiện một giàn "củ cải" đó, ngộ nhỡ không ai thèm lấy thì biết làm sao?"

Vẻ ranh mãnh thoáng hiện lên trên mặt Nhạc Nhạc, con bé đưa tay vò loạn tóc của hắn, "Ông Đinh, chú lăng nhăng như vậy, không lấy được vợ thì biết làm sao?"

"Tiểu mỹ nữ, cháu làm gì thế!" Đinh Hạo Hiên có cảm giác chẳng lành, "Sao cháu vò tóc chú!"

"Cháu cảm thấy kiểu tóc này không hợp với chú, cháu đang giúp chú tạo kiểu tóc "ông lão" thôi!" Cơn mưa xối xả như trút nước chợt đình chỉ, hiện giờ trên mặt Nhạc Nhạc đã hiện lên nụ cười lấp lánh.

Mái tóc Đinh Hạo Hiên được bôi trét bởi "sáp tạo kiểu" trở nên trơn bóng như dầu, dưới sự tạo hình khác biệt của một đôi bàn tay nho nhỏ, cuối cùng, Nhạc Nhạc đã chia tóc hắn thành ba phần, rồi dựng thẳng lên trên.

Nhạc Nhạc xoay người, giọng đặc sữa, ngọt ngào ngây thơ hỏi Nhâm Mục Diệu, "Cha, cha cảm thấy Ông Đinh bây giờ trông giống "Siêu Xayda" không?"

Nhâm Mục Diệu giơ ngón tay cái lên, "Thật sự rất giống! Nhạc Nhạc, con đúng là Nghệ Thuật Gia!" Hắn khích lệ không ngừng, cảm thấy Nhạc Nhạc quả nhiên được thừa kế bộ gien của hắn.

"Chú Ám, chú cảm thấy giống không?" Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Ám Dạ Tuyệt cũng không nhịn cười được, gật đầu một cái, "Giống! Kiểu tóc này vô cùng hợp với chú ấy!"

"Cậu..." Đinh Hạo Hiên bị một đứa bé đùa giỡn đến mức mất hết mặt mũi, giận đến mức sắp nổ tung.

Nhạc Nhạc hồn nhiên nháy mắt mấy cái về phía Ám Dạ Tuyệt, "Chú ẵm cháu đi, chú có muốn cháu tạo kiểu tóc mới cho chú không?"

Sắc mặt Ám Dạ Tuyệt chợt đông cứng, đôi mắt đen của hắn thoáng hiện lên tia sáng nhạt e dè, "Cái này... Chất tóc của Ông Đinh vẫn là tốt nhất, dường như nó hợp với chú ấy hơn!" Ám Dạ Tuyệt hậm hực gật đầu.

Đinh Hạo Hiên ngửi mấy cái, phát hiện nó có mùi thôi thối, khẩn trương hỏi: "Tiểu ác ma! Cháu bôi cái gì lên đầu chú thế? Sao hôi như vậy!"

Đứa bé lanh lợi khéo léo này, rõ ràng chính là ác ma chuyển thế mà. Đinh Hạo Hiên hiện giờ đã biết, ngàn vạn lần không thể coi thường trẻ con.

"Sáp chải tóc quá hạn thôi!" Nhạc Nhạc từ tốn nói: "Chú là người xấu*! Đương nhiên là phải thối rồi!" Lý do này quả là đúng lý hợp tình.

(*): nguyên văn convert và QT là "thối nam nhân", nhưng mình thấy nó có phần hơi quá, không hợp với lời của trẻ con.

"Sáp chải tóc quá hạn ~~~?" Giọng Đinh Hạo Hiên run rẩy, người luôn luôn trang điểm như hắn, coi trọng vẻ ngoài còn hơn cả sinh mạng.

Hai tay ôm Nhạc Nhạc của hắn run rẩy, "Tiểu ác ma, cháu muốn hủy nhan sắc chú à!"

Nhạc Nhạc thừa dịp hắn chưa giận đến mức ném mình ra ngoài, mở hai cánh tay Đinh Hạo Hiên ra, tự mình nhảy xuống. Lạnh lùng nói: "Đâu tới mức làm chú hói! Lo gì chứ?"

Đinh Hạo Hiên chạy như điên vào toilet, khi hắn nhìn bản thân mình trong gương thì ——

"A ——" một tiếng rống kinh thiên động địa.

Nhạc Nhạc phủi phủi tay, nhún nhún vai, "Ai! Năng lực tiếp nhận của Ông Đinh quá kém."

"Nhạc Nhạc, con làm vậy với chú Đinh thật không đúng!" Nhâm Mục Diệu ngồi chồm hổm xuống, quyết định lấy ra uy nghiêm của bậc làm cha, dạy bảo con gái mình.

Đôi mắt Nhạc Nhạc chớp chớp sáng ngời như sao, lẫn trong đó là ánh sáng thuần khiết ngây thơ, "Nhưng đó là ý tưởng của anh hai, sáp là do anh hai đưa cho con mà ."

Hai tay Khả Khả khoanh trước ngực, cảm giác như nhóc thật sự chỉ là một đứa trẻ, "Ai bảo trời sinh chú ấy có gương mặt cần "chỉnh" chứ."

Ám Dạ Tuyệt đứng ở một bên, lạnh lùng bật ra hai chữ, "Chính xác!"

Nhâm Mục Diệu quyết định áp dụng phương pháp dạy bảo từng bước dạng thuyết giáo, "Cha biết chú Đinh có gương mặt quá dài, cần chỉnh sửa, chú ấy rất đáng đánh đòn, nhưng dù gì chú ấy cũng là chú Đinh của các con..."

"Là Ông Đinh mới đúng." Nhạc Nhạc sửa lời hắn.

"Được rồi, chú ấy dù gì cũng là Ông Đinh của các con, các con nên chừa chút mặt mũi cho chú ấy đúng không, thêm chút tự tôn nữa..."

Khả Khả chen vào, hỏi: "Chú ấy có hai thứ đó sao?"

"Xác thực không có!" Ám Dạ Tuyệt lập tức tiếp lời.

"A ——" trong toilet vọng tới một tiếng thét giết heo kinh điển.

Trong mắt hai tiểu ác ma chớp qua ánh sáng gian tà, che miệng cười trộm.

Đinh Hạo Hiên vốn muốn rửa đi lớp "sáp chải tóc quá hạn" thôi thối dinh dính trên đầu, kết quả, sau khi rửa xong, ngẩng đầu lên nhìn —— một mái tóc bạc trắng xuất hiện.

Hắn vò vò tóc mình, đi nhanh khỏi toilet, "Nói! Tiểu ác ma, cháu bôi cái gì vậy? Tóc chú sao lại biến thành màu trắng!"

Nhạc Nhạc sợ hãi trốn sau lưng Nhâm Mục Diệu, giả vờ ra vẻ kinh ngạc, "Ơ? Ông Đinh, tóc của chú sao lại biến thành màu trắng vậy?"

"Chú còn muốn hỏi cháu đấy!" Đinh Hạo Hiên đùng đùng quát cô nhóc.

Đôi mắt trong veo của Nhạc Nhạc lập tức gợn đầy sóng nước, cô nhóc uất ức nói: "Cháu làm sao biết "sáp chải tóc quá hạn" sau khi bôi lên sẽ làm tóc chú biến thành màu trắng chứ? So với nhuộm tóc còn nhanh hơn, nếu như sản xuất, lượng tiêu thụ chắc chắn sẽ rất cao."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »