Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5086 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 245
trường thiên giấy kiểm điểm (tờ kiểm điểm thật quá đỗi dài)

❊ ❊ ❊

"Được rồi! Các con ngậm miệng lại cho cha!" Nhâm Mục Diệu đưa ánh mắt ác độc về phía hai tiểu ác ma, "Các con muốn bị phạt chạy 5000m, hay là muốn chép phạt bản kiểm điểm 3000 chữ?"

Màn cãi vã càng cãi càng không ngừng của Khả Khả Nhạc Nhạc bỗng đình chỉ.

Ánh mắt đen nhánh của Nhạc Nhạc tỏa sáng nhìn chằm chằm Nhâm Mục Diệu, giả vờ ra vẻ đáng thương trìu mến chọc người "Cha, cha thật nhẫn tâm trừng phạt chúng con sao?"

Nhâm Mục Diệu gật đầu một cái, nghiêm nghị nói: "Hôm nay, không trừng phạt các con, cha thật có lỗi với lương tâm mình."

Nhạc Nhạc xoắn miệng, "Vậy con chọn cách viết giấy kiểm điểm. Cha, chữ nào con không biết viết con có thể sử dụng cách ghép vần thay thế không? Một vần ghép liệu có thể thay thế cho một chữ được không*? Một dấu ngắt câu cũng coi như một chữ được không?"

(*): theo mình hiểu là thế này, chẳng hạn như chữ "đường" ở Việt Nam, nếu coi nó như là "chữ" thì đó chỉ là 1 chữ, nhưng nếu dùng cách ghép vần (đánh vần), thì sẽ là (đ+ư+ơ+ng = 4 chữ), nếu cộng thêm dấu huyền sẽ là 5 chữ => quá lời, Nhạc Nhạc quá thông minh

Chỉ viết một bản kiểm điểm, Nhạc Nhạc đã đưa ra liên tiếp các vấn đề.

Nhâm Mục Diệu nhíu chân mày, "Các con cứ dùng hết sức viết, để cha cảm thấy các con thật lòng hối cãi là được."

"A!" Nhạc Nhạc sảng khoái đáp ứng, "Cha, con nhất định sẽ viết hết sức mình."

Nhạc Nhạc thuộc phái hành động, nói gió thì có mưa, lập tức chạy về phòng mình.

Khả Khả chầm chậm theo sau, gãi đầu, dáng vẻ khổ sở: "Mình tưởng cha sẽ nghĩ ra một đề bài nào đó có tính IQ hoặc là khiêu chiến chút chứ, ai dè lại nhàm chán như vầy. Ai ~~~" cậu thở ra một hơi thật dài, lắc đầu đi về phòng mình.

"Thế nào?" Nhâm Mục Diệu hất mày về phía cô, "Anh đây có dáng vẻ uy nghiêm của một bậc làm cha chứ?"

Kiều Tâm Du vốn muốn kìm nén, cô cũng đã hết sức nín nhịn rồi, nhưng "hì hì", một tiếng cười ra tiếng, "Anh quá coi thường bộ gien của chính mình rồi."

"Có ý gì?" Truyện FULL

"Bản kiểm điểm 3000 chữ có thể làm khó Khả Khả Nhạc Nhạc sao? Anh xem bọn chúng đơn giản quá rồi đó."

Quả nhiên.

Thời gian dùng bữa tối vừa đến, hai tiểu ác ma đã cống nạp hai bản kiểm điểm nóng hồi vừa mới viết xong vào phòng ăn, cứ như đang hiến dâng vật quý, đưa tới trước mặt Nhâm Mục Diệu.

"Cha, cha xem bản kiểm điểm của con trước đi, con dùng tới 12 vạn phần thành ý viết nên đó!" Nhạc Nhạc đặt một quyển vở vào tay Nhâm Mục Diệu.

Nhâm Mục Diệu nhìn thái độ khéo léo của con gái, vui mừng mà gật gật đầu. Vừa mở ra, "Đây là cái gì?" Chữ bên trong rậm rạp chằng chịt, tất cả đều là ghép vần.

"Cha, Nhạc Nhạc mới chỉ có năm tuổi thôi." Cô bé vươn bàn tay nhỏ ra lắc lắc trước mặt hắn, "Rất nhiều rất nhiều chữ không biết viết. Không đúng! Phải là chỉ biết viết được mấy có chữ, để công bằng, cho nên con đều dùng cách ghép vần mà viết."

Nếu đây là tiếng Anh, đối với Nhâm Mục Diệu mà nói chẳng là gì cả. Thế nhưng, những nét chữ như gà bới đều là loại ghép vần* thế này, dù hắn đã học qua, nhưng đều trả hết cho thầy từ đời nào rồi. Vì uy nghiêm của bậc làm cha, hắn giả bộ như hiểu được, tỉ mỉ lướt qua lướt lại, "Sao cuối mỗi câu đều có một chữ "a"?"

(*): cách ghép vần của Trung Quốc không giống Việt Nam, họ dùng "bính âm", khi lớn sẽ không dùng nữa, Nhâm Mục Diệu quên cũng đương nhiên

"Cha muốn nghe lời thật hay là lời nói dối?" Nhạc Nhạc trực tiếp đáp lại, "Lời thật chính là vì muốn nhanh đủ số chữ, cha không phải nói cần 3000 chữ sao! Khó như thế, không chắp vá lung tung làm sao đủ? Lời nói dối, chính là sau mỗi câu thêm vào một chữ "a", sẽ giúp tăng hiệu quả, biểu hiện thật rõ tấm lòng hối cải của con."

Nhâm Mục Diệu nửa tin nửa không, hí mắt nhìn cô bé một cái.

Khả Khả lẳng lặng đứng ở một bên, nhón chân lên, lạnh lùng nhìn lướt qua, "Đây là cái gì?" Cậu chậm rãi đọc lên, "A —— Tiểu Nhạc Nhạc thân yêu. A —— vì sao trong biển người mênh mông mình lại gặp bạn? A —— là duyên phận ông trời đã định. A —— là cơn gió đã đưa bạn đến bên mình......"

Khả Khả không để ý tới cảm giác buồn nôn ghê tởm muốn ói, tiếp tục đọc, nhưng lập tức bị Nhạc Nhạc bụm miệng lại.

"Đừng đọc, đừng đọc!" Nhạc Nhạc mắc cỡ đỏ bừng cả khuôn mặt.

"Đây là cái gì vậy hả?!" Nhâm Mục Diệu ném quyển vở nhỏ lên trên bàn.

Nhạc Nhạc thở dài một cái, hé miệng, "Là thư tình một bạn nam ở lớp bên cạnh viết cho con."

"Thư tình?" Nhâm Mục Diệu cảm giác trên gáy mình treo đầy vạch đen (=.=| | |), "Còn nhỏ tuổi như vậy, sao có thể yêu sớm chứ?"

"Cha, cha yên tâm đi, con vẫn chưa nhận lời đâu. Dưới sự dạy bảo của cha, con tuyệt đối không dám yêu sớm."

Nhâm Mục Diệu càng ngày càng không yên lòng về hai tiểu ác ma này, "Con...... đống... chữ như gà bới này, có phải là con nghĩ viết như vậy sẽ khiến cha xem không hiểu, đúng không?!"

Nhạc Nhạc nhỏ giọng lầm bầm nói: "Cha vốn xem không hiểu mà. Nếu không, sao con có thể qua ải kiểm tra của Khả Khả ......" thì thầm tới đây, cô trừng mắt liếc Khả Khả.

"Của anh đâu?"

Khả Khả cầm một xấp giấy đặt vào tay Nhâm Mục Diệu.

Nhâm Mục Diệu lật qua lật lại từng tờ, tiếp theo, sắc mặt càng ngày càng cứng đờ khó coi, "Mấy thứ này là gì? Lúc nãy Nhạc Nhạc dùng cách ghép vần, còn con bây giờ đang dùng chữ cái của nước nào vậy?"

Đối với hàng loạt những điểm đen nhỏ trên tờ giấy này, hắn thật sự có chút không hiểu.

"Trung Quốc." Khả Khả lạnh lùng nói, "Không phải chữ cái, mà là ký hiệu "im lặng tuyệt đối (dấu chấm lửng)"."

(*): dấu chấm lửng: "......." hoặc "⋮ ⋮ ⋮ ⋮"

Nhâm Mục Diệu một lần nữa chịu đủ đả kích, sống chung với hai tiểu ác ma này, không chỉ cần siêu cấp thông minh, mà còn cần cả năng lực kháng đòn nữa.

"Cha bảo con viết giấy kiểm điểm, con viết cho cha những kí hiệu im lặng tuyệt đối này làm gì?"

"Cha lật tới tờ cuối cùng sẽ biết không phải sao?."

Nhâm Mục Diệu dùng tốc độ nhanh nhất lật tới tờ cuối cùng, mặt giấy vừa vặn viết tám chữ to —— "chỉ có thể hiểu ngầm, không thể ngôn truyền".

(*): truyền bá ý nghĩ kiến thức qua lời nói.

"Rất tiếc, cha không thể "hiểu ngầm", con vẫn nên dùng tới "ngôn truyền" cho cha đi!"

"Cha, cha xem mặt trái của tờ giấy cuối cùng đi." Khả Khả dường như đã sớm dự liệu được hắn sẽ nói vậy, nên giúp một tay.

"Xoạt ——" tờ giấy được lật qua, tám chữ to đột nhiên đập thẳng vào tầm mắt —— kẻ không hiểu, chính là heo.

Xem xong, Nhâm Mục Diệu cảm thấy một dòng nhiệt nóng xông thẳng từ dưới lên trên, hắn có một loại kích động thật muốn hộc máu.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »