Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5048 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 110
dưỡng thương cùng tạo người không bài trừ lẫn nhau

❊ ❊ ❊

Trong căn phòng lớn thỉnh thoảng truyền đến tiếng trẻ con non nớt, còn có tiếng gặm khoai tay chiên "Crốp crốp, Crốp crốp". Hai người ngồi xếp bằng trên giường, bên cạnh là một đống lớn khoai tây chiên, cùng nhìn chằm chằm trên màn hình TV, cảm thấy thật vui vẻ, phồn thịnh. Thử nghĩ xem, đây là một bức tranh quái dị cỡ nào (^^!).

Trời dần dần sáng, từng tia sáng nhỏ, mềm mại ôn hòa, dần chiếu vào gian phòng.

"Cộc, cộc ——" ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, "Này! Nhâm Mục Diệu cháu đã dậy chưa?" Tiếng khàn khàn cùng tràn đầy yêu thương.

"Bà nội?" Bà sao lại tới đây vào sáng sớm? Tầm mắt Nhâm Mục Diệu từ TV chuyển sang cửa, "Bà nội, bà vào đi!"

Nhâm Mục Diệu đã sớm có thói quen Bà nội Nhâm không gõ cửa trực tiếp xông vào phòng của hắn rồi, vậy mà bà hôm nay lịch sự như vậy, ngược lại làm cho Nhâm Mục Diệu có chút không quen.

Bà nội đẩy cửa ra, hào hứng bước vào, bộ mặt tức giận, nhưng vẫn là khó có thể che giấu được nụ cười nơi khóe miệng, bà đem một xấp báo chí đưa tới trước mặt Nhâm Mục Diệu, hưng phấn buộc tội hắn "Nói đi! Chuyện này là sao? Cháu dâu có đứa nhỏ, bà lại là người cuối cùng được biết! Là người cuối cùng đó! Những chuyện trên báo chí nói có đúng không?"

Nhâm Mục Diệu lười biếng liếc nhìn sang tờ báo, không muốn nhìn lâu hơn một cái, "Viết cái gì ạ?"

"Một câu nói khái quát thôi —— cháu ở nước ngoài dưỡng thương, cùng với tạo người."

Dưỡng thương? Tạo người? Kiều Tâm Du có chút phản ứng, "Khụ, khụ, khụ......" Người xui xẻo, uống nước cũng có thể tắt thở, cho nên cô dễ dàng bị khoai tây chiên làm cho sặc cũng không coi là lạ, "Bà nội à, không phải ......"

"Cháu dâu, cháu sao thế?" Bà nội Nhâm quan tâm nói.

"Cô ấy muốn nói, thật ra thì công trình "Tạo Người" đã sớm thành công lâu rồi." Nhâm Mục Diệu khẽ vuốt lưng Kiều Tâm Du, còn thành thật khai báo tiếp một câu, "Hơn ba tháng trước!"

Lời Kiều Tâm Du muốn nói là cái này à? A ~~~

"À?" Bà nội Nhâm vui mừng cười to, "Ha ha...... Đợi thêm nửa năm nữa bà lập tức được làm bà cố! Tên của đứa nhỏ đã nghĩ ra chưa, phòng trẻ đã chuẩn bị chưa......" Bà nội Nhâm kích động không thôi, đột nhiên nghĩ đến một việc, "Đúng rồi, các cháu mau mau làm hôn lễ đi! Các cháu nhìn lại gian phòng này mà xem, trên tường cũng không có tấm hình cưới nào, như thế rất không tốt cho đứa nhỏ sắp ra đời......" Bà nội Nhâm thao thao bất tuyệt.

Hình đám cưới và Đứa nhỏ thì có quan hệ gì, năng lực Logic của Kiều Tâm Du có hạn, chẳng nghĩ ra được hai thứ này có quan hệ gì với nhau.

"Bà nội, bà không cần phải liệt kê từng món một như thế đâu, trực tiếp tổng kết đi!" Nhâm Mục Diệu biết Bà nội Nhâm một khi đã nói được 50 chữ, tiếp theo sẽ nói 5000 chữ.

"Các cháu mau mau cử hành hôn lễ cho bà!"

"Vô cùng tán thành!"

Kiều Tâm Du gặm khoai tây chiên, uất ức nói: "Anh ấy còn chưa cầu hôn với cháu đó?"

"Chưa có sao?" Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn về phía cô, "Ngày hôm qua ở trên máy bay......"

Vừa nhớ tới ngày tình hình trên phi cơ hôm qua, mặt Kiều Tâm Du lập tức đỏ ửng, cô vì không chịu nổi...... đành tùy cơ ứng biến, miễn cưỡng đồng ý......

"Anh, anh, đó là em bị bức cung! Bị chơi xấu! Không tính!". Lời Kiều Tâm Du không có chút mạch lạc nào, "Vô duyên vô cớ trở thành cô dâu của anh, há chẳng phải là em bị thua thiệt sao?"

"Không biết là em bị thua thiệt, hay anh bị thua thiệt?"

"Nhâm Mục Diệu! Bây giờ bà nội ra lệnh cho cháu trong vòng một tuần đem chuyện cầu hôn này giải quyết cho xong!" Bà nội Nhâm ngáp một cái đi ra khỏi phòng.

"Em sẽ không dễ dàng khuất phục đâu!" Kiều Tâm Du quay đầu đi, tiếp tục say sưa ngon lành xem thám tử lừng danh Conan.

Nhâm Mục Diệu đoạt lấy khoai tây chiên trong tay cô, "Cùng lắm thì phái ra cả tổ chức Ám bắt em lại, trói đến giáo đường thôi!"

————

"A......" Lương Tử Ngưng thống khổ kêu lên một tiếng thê lương, sau đó Nhâm Dịch Tuấn vội rút lui ra khỏi thân thể của cô.

Cô giống như một con búp bê sứ bị vỡ tan tành, lẳng lặng nằm ở nơi đó, im hơi lặng tiếng......

Mái tóc xốc xếch, trơn ướt từng giọt mồ hôi rớt trên trán Lương Tử Ngưng, sắc mặt trắng bệch, giống như đang muốn cùng khăn trải giường màu trắng hòa làm một thể. Thân thể cô trần truồng ửng ra một màu đỏ hồng, phía trên còn có các dấu hôn ứ đọng. Trong con ngươi tan rã của cô lóe ra ánh sáng mờ mờ, nhưng không có một chút tiêu cự. Chân mày cô khẽ chau chặt lại, toàn thân không nhịn được mà phát run.

Cô chỉ cảm thấy thật đau, thật đau, toàn thân đều đau, dường như có một cây dao đang từng nhát cắt đi da thịt của cô. Hạ thể một trận nóng lên rồi phát ra đau đớn, có một dòng nước ấm không ngừng từ trong thân thể chảy ra......

Là báo ứng sao? Cô tự tay giết chết tỷ tỷ cùng với con của hắn, cho nên con của cô và Nhâm Dịch Tuấn cũng không thể sống được. Đây là trời cao trừng phạt cô sao?

Nước mắt tuôn rơi khẽ quanh co rồi lăn xuống.

Nhâm Dịch Tuấn rất nhanh bỏ đi tắm, lúc hắn trở ra đã mặc quần áo chỉnh tề, lạnh lùng nhìn lướt qua cô, rồi liếc về khoảng máu đỏ tươi trên chiếc giường trắng, con ngươi bỗng chốc nhíu chặt lại, khóe miệng cong lên thành một nụ cười lạnh.

Hắn kéo chân của cô ra, Lương Tử Ngưng giống như một pho tượng gỗ, mặc hắn loay hoay. Máu đang từ từ, từ hạ thể của cô chảy ra, "Xem ra đứa bé này đã không giữ được nữa rồi, mặc quần áo vào đi, đến bệnh viện!" Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://thegioitruyen.com

Nhâm Dịch Tuấn cầm quần áo của cô quăng lên trên người cô, cô đột nhiên giống như bị điện giật, bắt đầu giãy dụa phản kháng, "Đừng, em không muốn đến bệnh viện...... Em muốn Đứa nhỏ này, không cho phép anh làm hại đứa nhỏ......"

Nhâm Dịch Tuấn không nhịn được cầm quần áo, ném mạnh xuống đất, "Con chúng ta sau này vẫn có thể có! Em luôn miệng nói yêu tôi, thì ra ...... Chỉ có thế này thôi sao? Tôi hiểu rồi." Hắn xoay người hướng về cửa phòng tỏ ý muốn rời đi, hung hăng nói câu cuối, "Sau này tôi không muốn gặp lại em nữa!"

Không muốn gặp lại cô? Hắn không phải là muốn hoàn toàn vứt bỏ cô chứ?

"Không! Dịch Tuấn......" Lương Tử Ngưng không để ý hạ thể đang truyền tới một loại đau đớn tới mức muốn xé rách người cô, cô xông ra ngoài lao vào phòng khách, từ sau lưng ôm lấy hắn, "Dịch Tuấn, đừng rời xa em...... Em không thể không có anh. Cái thai này em không cần, không cần nữa......" Cô dốc sức liều mạng mà lắc đầu, từng giọt lệ rối rít lăn xuống.

Đồng tử của Nhâm Dịch Tuấn thoáng qua một tia gian tà, hắn xoay người, đỡ lấy bả vai đang run rẩy không ngừng của cô, xoa xoa một chút vệt nước mắt trên mặt cô, "Đứa bé này tới không đúng lúc, nhưng sau này chúng ta sẽ có rất nhiều rất nhiều con......"

"Ừ!" Giọng nói Lương Tử Ngưng nghẹn ngào, cô gật đầu một cái.

Đến bệnh viện, Nhâm Dịch Tuấn không một chút do dự, lập tức ký tên lên giấy đồng ý giãi phẩu.

Lương Tử Ngưng suy yếu nằm trên giường bệnh, không bao lâu sau, y tá lập tức đem thuốc tới.

Cô run run đưa tay cầm lấy thuốc, ngước mắt, quét nhìn đến ánh mắt kiên quyết, tối đen, lạnh lẽo của Nhâm Dịch Tuấn, cô không do dự nữa, kiên quyết ngửa đầu, đem từng viên thuốc trắng nuốt vào.

Vì yêu hắn, cho nên tất cả mọi thứ cô đều sẽ bỏ xuống được.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »