Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5122 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 107
em là của anh

❊ ❊ ❊

Phụ nữ luôn để ý đến vóc người mình.

Trong khoảng thời gian ở Athen, chứng nôn buổi sáng của cô càng ngày càng giảm, khẩu vị cũng tốt hơn lên, một ngày sáu phần ăn, cô vẫn cảm thấy không no, đồ ăn vặt cũng không rời tay. Thật giống heo, không phải ăn thì là ngủ. Vậy nên, thể trọng tự nhiên có phần gia tăng.

"Không có không có, em không mập chút nào cả." Nhâm Mục Diệu nhéo nhéo gương mặt trắng mềm như trứng gà của cô, "Nhiều lắm là châu tròn ngọc sáng thôi."

"Nhâm Mục Diệu! Anh lại dám đùa cợt em!" Kiều Tâm Du giận đến quay đầu đi, tầm mắt vừa đúng rơi vào những đám mây ngoài cửa sổ, cảnh sắc ngoài cửa sổ vẫn là một màu trắng, mây khói lượn lờ như thế, cô không phải loại người lần đầu tiên thấy được thì hăng hái lần sau sẽ không. Càng xem nhiều, thì sẽ càng thấy hăng hái hơn. Mà người một khi có được nhiều, sẽ càng cảm thấy chưa đủ, hi vọng được nhiều hơn nhiều hơn nữa. Kiều Tâm Du cảm thấy mình bây giờ trở nên tham lam rồi.

"Em đang nghĩ gì thế?" Nhâm Mục Diệu phát hiện cô bây giờ càng ngày càng thích ngẩn người, hắn bắt đầu không hiểu rõ lòng của cô.

Kiều Tâm Du tỉnh táo lại, khóe miệng nâng lên một nụ cười giảo hoạt, "Thật muốn ném anh ra ngoài, tự do rơi xuống đất."

"Độc nhất là lòng dạ đàn bà, câu nói này không sai chút nào! Xem ra, anh cần phải dạy dỗ em thật tốt." Giọng nói vừa mới rơi xuống, môi mỏng của hắn lập tức chạm vào cánh môi hồng của cô, êm ái di chuyển, đầu lưỡi một vòng lại một vòng liếm quanh môi cô. Biết thân thể của cô đã mềm nhũn, mới triển khai bước kế tiếp.

Kiều Tâm Du cảm giác như dưỡng khí của mình đã bị hắn hút hết, hầu như không còn, toàn thân xụi lơ trong ngực hắn.

Hắn hôn tỉ mỉ, bí mật mang theo hơi thở nóng như lửa, rơi vào trên gương mặt của cô, bên tai, còn có chút trơn mềm trắng nõn, hắn nhẹ nhàng gặm nuốt, liếm láp... Kích khởi cảm giác tê dại bên trong thân thể Kiều Tâm Du.

Nhâm Mục Diệu không nhịn được đưa tay thăm dò vào quần áo của cô, vuốt ve lớp da thịt nõn nà, quanh co hướng lên trên, chạm được thứ tròn trĩnh mềm mại xong, hắn hướng về nút khóa sau lưng nhẹ nhàng gỡ chúng ra, sau khi thoát được, thứ đẫy đà bị trói buộc lập tức được giải thoát ra ngoài. Bàn tay nóng bỏng của hắn đặt lên, khẽ vuốt ve. Cô quả thật rất "châu tròn ngọc sáng", thứ mềm mại dưới bàn tay của hắn càng thêm đầy đặn ngạo nghễ ưỡn lên.

"Không... Không được..." Kiều Tâm Du bất an giãy dụa thân thể, mong muốn bằng ý chí yếu ớt của mình cố tránh khỏi bàn tay ma quỷ của hắn, nhưng giọng nói oán trách của cô nghe vào cũng lại thành mềm mại cùng với mị hoặc, làm cho người ta máu nóng sục sôi.

"Anh sẽ rất cẩn thận... Sẽ không đả thương đến bé cưng..." Nói tới đây, bàn tay Nhâm Mục Diệu đã thăm dò vào quần của cô, trượt đến bụng cô, chậm rãi đi xuống địa phương thần bí...

Kiều Tâm Du nhịn không được run rẩy, "Chúng ta đang ở... Phi cơ... A..." Một tiếng yêu kiều phát ra, cô ngay sau đó cắn môi cố nhịn. Gò má lập tức bị nhuộm hồng hiện ra vẻ ngượng ngùng, mà Nhâm Mục Diệu cũng không bận tâm để ý đến nữa, tiếp tục ở trên người cô mà đốt lửa.

Đôi môi mỏng của Nhâm Mục Diệu giơ lên một đường cong, hiện ra nụ cười mỉm, thì ra cô căng thẳng vì điều này, "Trên xe, ca-nô còn có thể, phi cơ sao lại không được?"

Ngay sau đó, hắn cho lui những thứ quần áo cản trở kia, da thịt trắng mát như ngọc của cô sau khi được hắn vuốt ve đã hiện ra một màu hồng mê người. Tầm mắt rơi vào "MISS" trên ngực cô, mặt hắn đã hiện lên một nụ cười mỉm đắc ý. Hắn đẩy bung chân của cô ra, để cho cô dạng chân quấn ở trên người hắn.

Toàn thân Kiều Tâm Du như nhũn ra chỉ có thể đưa hai cánh tay ôm lấy hắn thật chặt, giống như người sắp chết đuối bắt được chiếc bè gỗ, cũng là hi vọng duy nhất.

Nhâm Mục Diệu vùi đầu vào nơi đẫy đà của cô, ở trên người cô mà in đầy dấu vết minh chứng cô thuộc về hắn, chóp mũi quanh quẩn ngửi mùi thơm đặt biệt trên người cô, hoặc giả bởi vì cô có thai, trên người tản ra mùi sữa thơm, ngọt ngào, phơn phớt, như có như không.

"Tâm Du, gả cho anh có được hay không." Hắn không ngừng dùng lửa nóng của mình liếm liếm nơi đã sớm ướt át mềm mại của cô, giống như đang trêu chọc cô, vẫn giữ vững thái độ như gần như xa. Truyện FULL - http://thegioitruyen.com

Nào có ai ở ngay loại tình cảnh này mà cầu hôn? Có người nào lại đi dùng loại phương pháp này để bức hôn sao? Kiều Tâm Du cảm thấy vừa giận, vừa buồn cười.

Hành động cùng xử sự của ác ma này luôn ác liệt như thế, ngay cả cầu hôn cũng không ngoại lệ.

Kiều Tâm Du không muốn mình ở nơi này với ý thức mơ hồ lại trong tình huống như thế này mà bán đi chính mình, ngửa đầu thả ra một tiếng thở gấp, "Không muốn..." Nhưng cảm giác một lần lại một lần ngọn lửa ở trong người mình ngày càng không ngừng làm loạn, cô không nhịn được giãy dụa thân thể, tìm kiếm giải thoát...

"Khẩu thị tâm phi." Giọng nói thô kệch tiết lộ Nhâm Mục Diệu hắn giờ phút này cũng đã chịu đựng tới cực hạn rồi.

Đôi mắt tối tăm tràn đầy dục hỏa, hắn nâng mông của cô lên, dùng lực của phần thân dưới xuyên qua thân thể cô.

"Em đồng ý cũng gả cho anh, không đồng ý cũng phải gả cho anh! Em là của anh!" Giống như hắn đang cho Kiều Tâm Du một lời tuyên bố, giọng nói cực kì kiên quyết, không cho phép nghi ngờ.

————

Vừa xuống máy bay, hai người họ ngay sau đó bước ra phi trường.

Kiều Tâm Du trợn tròn mắt, đụng đụng cánh tay Nhâm Mục Diệu, "Sao nhiều người đón quá vậy, có phải có Đại Minh Tinh tới không?"

Gương mặt Nhâm Mục Diệu tối đen, trở nên nghiêm túc, cảm giác có chuyện không hay sắp xảy ra, hắn dắt tay Kiều Tâm Du, "Chúng ta nhanh về nhà thôi."

Nào ngờ vừa mới ra khỏi, hàng loạt ký giả từ phía trước hệt như từng ngọn pháo, súng ống, hướng về bọn họ mà xông tới ——

Trong chớp mắt, đèn flash nhanh chóng kết hợp thành một vầng sáng lóe.

"Nhâm tổng giám đốc, thương thế của ngài đã tốt rồi sao? Có để lại di chứng gì không..."

"Nhâm tổng giám đốc, căn cứ vào thông tin quý công ty đã thành công thu mua tập đoàn Vạn Hồng, không biết bước tiếp theo của quý công ty là gầy dựng lại tập đoàn Vạn Hồng, hay vẫn giữ nguyên hình thức cũ không thay đổi, ngài sẽ tổ chức lại tập đoàn cấp cao này như thế nào?"

"Nhâm tổng giám đốc, nghe nói tổng giám đốc trước của tập đoàn Vạn Hồng bởi vì phạm tội ngược đãi người mà bị phán năm năm tù, nhưng trước mắt anh ta vẫn còn lẩn trốn. Ngài đã thu mua tập đoàn Vạn Hồng, liệu có khi nào anh ta sẽ tìm ngài mà..."

...

Các ký giả đem tất cả vốn liếng ra, bằng mọi cách chen đến trước mặt hắn giành quyền trực tiếp thu tư liệu.

Cũng vì tránh né việc này mà một người thuộc về công chúng như hắn mới quyết định xuất ngoại, lúc đó hắn tuyên bố là ra nước ngoài tịnh dưỡng thương thế. Mặc dù Nhâm Mục Diệu người đang ở Athen, nhưng đối với công việc hắn cũng không lười biếng chút nào. Có mấy lần Kiều Tâm Du nửa đêm đói bụng tỉnh dậy, còn thấy hắn đang ở trong phòng làm việc mở thiết bị nghe nhìn mà tổ chức hội nghị.

"Nhiều ký giả đón anh như vậy, anh và họ chắc quan hệ thân thiết lắm ha?" Kiều Tâm Du trêu ghẹo hắn, kết quả cô ngay lúc đó bị ký giả bên cạnh đẩy ngã xuống, lảo đảo một cái, sắp ngã xuống đất, lập tức cô được Nhâm Mục Diệu kịp thời ôm ngang, giữ lại.

Đôi mắt đen nhánh của hắn bắn ánh sáng lạnh ra khắp bốn phía, hắn ngắm nhìn xung quanh một lượt, khí tức lạnh như băng của hắn lập tức tản mát ra, các ký giả đang líu ríu hỏi, từng người một ngay lập tức bị hắn uy hiếp giật mình sợ hãi, rối rít mà câm miệng lại.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »