Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5014 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 145
thẳng thắn

❊ ❊ ❊

Đôi mắt đen như Hắc Diệu Thạch lóe ra tia sáng trầm tĩnh mơ hồ, "Xin lỗi đã đánh thức em." Ngón tay hắn xoa xoa gò má mềm mại của cô.

"Mùi rượu nồng quá......" Kiều Tâm Du phất tay, "Anh uống rượu à?"

"Ừ!" Nhâm Mục Diệu đứng thẳng người, tránh né tầm mắt của cô, "Anh đi tắm trước."

"Anh có gì muốn nói với em à? Hôm qua... em không biết mối quan hệ giữa anh và anh ta không tốt, cho nên mới..." Kiều Tâm Du à... ờ không biết nói gì, cô đang cố hết sức giải thích, nhưng lại sợ nói ra "ba chữ kia", chọc hắn nổi giận không chút lí do thêm lần nữa.

"Hôm qua là anh không tốt." Nhâm Mục Diệu ngồi xuống một bên giường của cô, "Em muốn biết chuyện giữa anh và Nhâm Dịch Tuấn sao?"

Kiều Tâm Du thật không ngờ, hắn lại chủ động mở miệng nói tới Nhâm Dịch Tuấn, đôi mắt sáng trong của cô nhìn chằm chằm vào hắn.

"Anh ta là con trai của Nhâm Thư Trạch và Nghiêm Anh Từ, bọn họ vốn là một gia đình hạnh phúc, nhưng vì một cuộc khủng hoảng tài chính, nên ngân sách của tập đoàn Nhâm Thị bị thâm hụt nặng nề, ông ta vì công ty, nên đành phải giả vờ ly hôn với Nghiêm Anh Từ, quyết tâm theo đuổi mẹ anh Dương Tâm Nguyệt, sau đó thì được tập đoàn Dương Thị giúp đỡ thoát khỏi nguy cơ phá sản. Người đàn ông đó sau khi cưới mẹ anh vẫn còn cùng Nghiêm Anh Từ âu yếm qua lại, vương vấn nhau không dứt, mẹ anh bị hai người bọn họ ép đến hóa điên, đến giờ vẫn còn bị nhốt trong bệnh viện tâm thần, ông ta lại lập tức đem Nghiêm Anh Từ về nhà, còn muốn anh gọi bà ta là "mẹ". Đó là lần đầu tiên anh gặp "Nhâm Dịch Tuấn"". Nhâm Mục Diệu lặng lẽ kể lại nỗi hận trong lòng hắn giống như một sợi dây thừng với những nút thắt rối rắm trói hắn lại thật chặt.

Kiều Tâm Du biết tuy hắn kể chuyện này với giọng điệu rất thoải mái, nhưng sâu trong tim, hắn vẫn chỉ như một đứa trẻ, chỉ có thể dùng vài ba lời nói đơn giản, dễ hiểu để diễn tả nỗi đau của mình, Kiều Tâm Du rất hiểu, từ khi còn bé cô cũng thiếu hụt tình thương của cha mẹ, cảm giác đó giống như bị toàn thế giới ghét bỏ.

"Em biết không? Ông trời vẫn có mắt, lúc Nhâm Thư Trạch và Nghiêm Anh Từ đi du lịch, máy bay của họ gặp nạn, hai người bọn họ cùng lúc mà "đi đời". May là năm đó, ông ngoại anh nhờ việc đáp ứng bỏ vốn vào tập đoàn Dương Thị, đã đổi lấy được việc Nhâm Thư Trạch đồng ý để lại tập đoàn Nhâm Thị cho con của Dương Tâm Nguyệt, cho nên anh mới có quyền thừa kế. Nhưng, tên Nhâm Dịch Tuấn kia, lại hoàn toàn không có ý định buông tha cho tập đoàn Nhâm Thị. Anh khẳng định lần này anh ta trở về là vì muốn thâu tóm tập đoàn Nhâm Thị."

"Mục Diệu, cám ơn anh, cám ơn anh vì đã nói cho em biết điều này." Kiều Tâm Du biết hắn nói chuyện này với cô, là có ý muốn cho cô biết cô ở trong lòng hắn quan trọng đến cỡ nào, "Yên tâm, em vĩnh viễn sẽ ở bên anh." Kiều Tâm Du để cằm mình tựa lên vai của hắn.

"Anh hi vọng dù ở bất kỳ thời điểm nào, em vẫn mãi tin tưởng anh." Nhâm Mục Diệu nói đầy hàm ý.

"Vâng! Em vĩnh viễn tin tưởng anh." Nhưng, xin anh đừng phụ lòng tin của em. Kiều Tâm Du âm thầm cầu nguyện trong lòng.

————

Lương Tử Ngưng chính thức đảm nhiệm chức vụ thư kí của Nhâm Mục Diệu đã được mấy ngày, nhưng trừ những tiếp xúc cần thiết về mặt công việc, hai người họ hoàn toàn không có bất kì giao tiếp nào, giống như chuyện ngày đó hoàn toàn không xảy ra.

Đối với tài liệu nội bộ của Nhâm Thị, một thư kí nhỏ như cô căn bản là không thể chạm tới. Mà Nhâm Mục Diệu, cũng không cho cô có cơ hội đến gần tủ tài liệu. Mọi thứ vẫn không có chút tiến triển.

"Ư... Ư... Dịch Tuấn, mau mau, em còn muốn nhiều hơn, nhiều hơn nữa..." Giọng nói kiều mị, kích động, đầy ái muội của cô gái xen lẫn trong không khí.

Người đàn ông và cô gái hoàn toàn trần truồng quấn lấy nhau, mồ hôi ướt đẫm, thở gấp liên tục, tạo nên một bức tranh kiều diễm đầy thanh sắc.

"A..." Thét lên một tiếng, sóng gió qua đi, mọi thứ dần dần trở nên yên tĩnh.

Nhâm Dịch Tuấn xoay người nằm ngang bên cạnh cô, há mồm thở dốc.

Một buổi tối yên bình và ngọt ngào, ánh trăng sáng nhè nhẹ chiếu vào căn phòng hệt như những giọt thủy ngân đang rơi vãi. Truyện FULL

"Tử Ngưng, tiếp tục như vậy cũng không phải là cách". Kết thúc một cuộc "sóng triều", giọng Nhâm Dịch Tuấn khàn đục, đầy mê tình, hắn chọn ngay lúc này chạm đến đề tài nhạy cảm đầy nội tâm của Lương Tử Ngưng.

Lương Tử Ngưng xoay người nằm lên trên người hắn, ngón tay cô vẽ những vòng tròn trên khuôn ngực hắn, "Anh đang trách em không cố gắng sao? Anh có biết em đã "cầu tình" anh ta như thế nào không? Em ở trong phòng làm việc cởi hết quần áo, kết quả, hoàn toàn ngược lại, ngay cả một cái liếc nhìn cũng không có, trong đầu anh ta toàn là hình bóng của con dâm phụ kia." Dĩ nhiên, sự thật là không có chuyện đó, để ứng phó với hắn, mỗi ngày cô đều nói nhăng nói cuội.

"Nó không thích loại phụ nữ phong tình, sao em lại không nhớ?". Đôi mắt lạnh của hắn bắn ra những tia sáng lạnh như băng.

"Em đã ngây thơ (thanh thuần), đã rụt rè, đã tỏ vẻ ám hiệu... Nhưng cái tên Nhâm Mục Diệu đầu heo kia vẫn thờ ơ, không còn cách nào khác em mới ra hạ sách này." Lương Tử Ngưng nằm trên người của hắn, sợi tóc của cô rớt xuống, khẽ đáp lên người hắn, "Anh nói xem, em nên làm gì đây?"

"Sao lại có thể như vậy, gương mặt em giống Lương Tử Oánh như đúc, nó làm sao lại không có chút động lòng?" Chẳng lẽ kế hoạch của hắn, ngay từ lúc bắt đầu đã sai rồi?

Không thể nào, kế hoạch này hắn đã chuẩn bị rất kĩ, làm sao lại không thành công được, sẽ không đâu, Nhâm Mục Diệu không thể đấu lại hắn. Sớm muộn gì tập đoàn Nhâm Thị cũng sẽ trở thành vật trong túi họ.

"Có lẽ, Lương Tử Oánh ở trong lòng Mục Diệu không quan trọng đến mức như anh nghĩ; có lẽ, người vợ hiện giờ của anh ta đã làm cho anh ta hoàn toàn quên mất Lương Tử Oánh rồi." Lương Tử Ngưng nghiêng người, muốn hôn lên môi của hắn.

Nhưng, Nhâm Dịch Tuấn lại xoay người qua một bên, khiến cho Lương Tử Ngưng ngã nhào. Đôi mắt đen tối của hắn bỗng hiện ra tia sáng lạnh, "Không đến gần nó được ư, tất cả đều là ngụy biện!"

Không hiểu sao khi nghe Lương Tử Ngưng nói về Kiều Tâm Du, lòng hắn lại khó chịu, bực bội như vậy, giống như món đồ quý giá của mình đã bị người khác đoạt lấy.

Lương Tử Ngưng sợ mất đi sự tín nhiệm của hắn, vội vàng hỏi: "Vậy em phải làm gì?"

"Tìm cách vào nhà của nó." Giọng nói dứt khoát, như Cấp trên đang ra lệnh cho cấp dưới vậy.

"Vào nhà của anh ta? Điều này, sao có thể?" Lương Tử Ngưng cắn môi, lộ ra vẻ khó xử.

Chẳng lẽ bảo cô ngủ với đàn ông khác còn chưa đủ, giờ lại muốn cô vô liêm sỉ đi dây dưa quyến rũ đàn ông của người ta, biến hắn thành của riêng mình?

Nhâm Dịch Tuấn đi tới bên cạnh cô, "Một cô gái thông minh sẽ biết cách" Ngón tay của hắn điểm lên trán cô, "Chỉ cần em suy nghĩ cộng thêm một chút nỗ lực, anh tin tưởng chút chuyện nhỏ này sẽ không làm khó được em!"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »