Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5107 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 116
tự biết rõ

❊ ❊ ❊

"......" Kiều Tâm Du không biết nói gì, cô không nhúc nhích, vẫn trầm mặc.

"Thế nào?". Ngữ điệu Nhâm Mục Diệu lộ rõ vẻ mỉa mai, hắn xoay người cô lại, đè lên người cô, "Giận tôi, không thèm để ý tới tôi sao?"

Đầu Kiều Tâm Du nghiêng về một bên, "Không có."

"Không? vậy mà tôi có cảm giác cô đang giận tôi đấy. Cô đang trách tôi mấy ngày nay đã tỏ ra lạnh nhạt với cô?" . Con ngươi u tối của hắn nhíu lại, ánh mắt lạnh cùng với bén nhọn tán ra xung quanh, bàn tay dùng lực ——

"Xoạt ——" . Áo ngủ tơ tằm bị xé thành những mảnh nhỏ dưới bàn tay hắn.

"Đừng mà, đừng!" Giọng Kiều Tâm Du hốt hoảng như những hạt ngọc vội vã lăn xuống trên mặt đất, hỗn loạn, mất đi quy luật.

Mấy ngày trước, cô giống như một u hồn vô định, không nói năng không cảm giác, người ta nói cái gì, cô làm cái đó, không kiêu ngạo không tự ti, nhưng quan trọng nhất là Nhâm Mục Diệu không thể bắt được hồn phách của cô. Hiện giờ cô phản ứng như vậy, ít nhất có thể nói rõ một điều, cô còn có thể sợ. Tính ham chơi của Nhâm Mục Diệu nổi lên, tay hắn không an phận hướng về phía bụng dưới của cô mà chạy tới, cảm nhận dưới bàn tay hắn là phần bụng của cô đã hơi nhô lên. Miệng hắn đến gần bên tai Kiều Tâm Du, nhẹ nhàng thổi khí, phun ra hơi thở nóng rực, "Nói đi! Đừng cái gì?"

Kiều Tâm Du quơ tay loạn xạ, hai cánh tay mảnh khảnh, khéo léo đối chọi với những bắp thịt tinh tráng của hắn, quả thật chính là lấy trứng chọi đá, đau đớn chỉ thuộc về cô mà thôi, "Tôi không muốn anh chạm vào tôi ......"

"Không muốn tôi đụng chạm tới cô?". Trong đôi mắt tối tăm của Nhâm Mục Diệu bỗng chốc thắp lên một ngọn lửa, "Cái chính là tôi muốn chạm vào cô, đoạt lấy cô! Đến bây giờ cô vẫn còn nhớ mãi không quên cái tên Phương Đình của cô đúng không? Có phải chỉ có anh ta mới có thể thỏa mãn nhu cầu của cô không, tư vị của anh ta có thể khiến cô khó quên sao? Bất quá, cô bây giờ chỉ có thể để một mình tôi "chơi" thôi. Mang theo con của tôi đi ngoại tình, cô không cảm thấy bẩn à, con của tôi trong bụng cô nói không chừng cũng càm thấy ghê tởm tới mức muốn nôn đó......"

"Tôi không có! Tại sao từ trước tới giờ anh cũng chưa từng tin tưởng tôi? Tại sao anh luôn nghĩ tôi hạ tiện đến mức không thể chấp nhận như vậy? Bởi vì anh từ đầu đến cuối chỉ xem tôi như một Con Búp Bê mà thôi, đúng không, anh đối với một Con Búp Bê cần gì phải để tâm đến, dù sao thì cũng có thể tùy thời tùy ý mà vứt bỏ, thay một con khác mà!" Từng lời nói giống như những cây đinh đâm vào trái tim cô, theo từng nhịp tim đập mà càng đau hơn.

"Cô biết rõ nhỉ! Biết rất rõ, vậy sao còn phải phạm tới đại kỵ của tôi, phản kháng tôi chứ? Cô muốn kiểm nghiệm xem cô trong lòng tôi quan trọng, đáng giá tới mức nào sao? Xin lỗi, ở trong lòng tôi, cô chẳng là gì cả! Cô biết loại đàn bà nào là thông minh nhất không? Chính là loại biết người biết ta, không cần hy vọng xa vời hay vọng tưởng quá nhiều." Nhâm Mục Diệu vặn bung bắp đùi của cô ra, bàn tay hắn đi vào trong khu vực tối tăm thần bí......

Kiều Tâm Du khép mắt, toàn thân cô cứng đờ mà nằm ngửa, con ngươi trong suốt, thần thúy giờ đã trống trơn, dường như một dòng suối trong, giờ đã biến thành vũng nước lặng.

Cánh môi tái nhợt hé mở, "Anh làm ơn nhanh một chút." Cô thật giống như đang hoàn thành một loại công việc được bổ nhiệm, không hề làm ra bất kỳ loại phản kháng nào. Cô nên thử một lần, làm loại đàn bà thông minh như trong miệng hắn nói, tự biết mình, biết người, không cần hy vọng xa vời hay vọng tưởng quá nhiều.

Là cô quá hy vọng xa vời, là cô tự mình đa tình, cho nên hiện giờ rất đáng đời cô, "gieo gió gặt bão" mà.

Nếu như không yêu hắn như vậy, cũng sẽ không đau đớn như thế chứ?

Loại phản ứng này, ngược lại khiến Nhâm Mục Diệu cực kì sửng sốt, hắn cho là Kiều Tâm Du sẽ phản kháng, nhưng cô...... Cô cứ như vậy, khiến Nhâm Mục Diệu cảm thấy càng tiếp xúc càng phiền muộn, càng khiếp đảm.

Nhâm Mục Diệu vẫn muốn hoàn toàn thuần phục cô, nhưng bây giờ...... Hình như đây không phải là điều hắn mong muốn .

Gương mặt hắn như một thanh dao khắc cực kì lạnh lùng, con ngươi đen cau chặt, "Đừng có bày ra bộ mặt chết rồi đó cho tôi xem, thật mất hứng!" Nhâm Mục Diệu xoay người nằm nghiêng một bên.

"Anh muốn tôi mỉm cười nhẹ, hay phải cười to, cười nịnh nọt, hay......" Kiều Tâm Du giống như một nhân viên bán hàng, hỏi thăm vị "Khách hàng" quen biết bên cạnh, giúp mình có thêm kinh nghiệm.

"Đủ rồi!" Nhâm Mục Diệu giận đến mức lồng ngực hắn cứ phập phồng không thôi, "Hôm nay tôi không có hứng."

"Vậy, tôi có thể đi ngủ rồi chứ?" Kiều Tâm Du dò hỏi giống như bản thân cô là người máy.

Ánh sáng lạnh bắn ra tán loạn khắp đôi mắt của hắn, Nhâm Mục Diệu sắp tức điên lên rồi, "Cút! Cô có thể cút đi rồi ——", hắn nhắm mắt làm ngơ.

"Vậy tôi nên cút đi đâu?" Kiều Tâm Du chán nản ngồi dậy, mặt cô tái nhợt không chút cảm xúc. Cô cố gắng đem áo ngủ đã bị xé đến rách nát khoác lên người.

Nhâm Mục Diệu cầm lên một điếu thuốc nơi đầu giường, hắn đốt lên, hút một hơi, phun ra những làn khói nhàn nhạt, "Phòng khách! Sau này cô đừng đặt chân đến gian phòng này nữa!"

Nghe được mùi thuốc lá, Kiều Tâm Du ghét loại mùi vị này, cô không khỏi nhíu mày. Cô nhớ rất rõ, lúc Nhâm Mục Diệu ở Athen hơn một tháng, hắn chưa từng rút ra một điếu thuốc nào, cô còn tưởng hắn thật sự bỏ chúng rồi.

Đoạn kí ức ở Athen thật sự giống như một giấc mơ, hắn dịu dàng, cẩn thận săn sóc cô, nhưng tất cả, đúng thật là một giấc mơ, quá mức mờ ảo, quá mức hư ảo rồi, thật giống. Lúc nó phải chấm dứt, giấc mộng sẽ lập tức vỡ tan —— tất cả trở về thực tế tàn khốc.

Giống như một câu truyện cổ tích, ma pháp đã biến đổi hắn thành một vương tử, nhưng đến nửa đêm, mười hai giờ qua đi, vương tử lần nữa sẽ biến trở về thành ác ma.

Kiều Tâm Du nhận rõ một sự thật, thực tế chính là thực tế, không giống như trong chuyện cổ tích, luôn sẽ có một kết cục hoàn mỹ hạnh phúc.

"Hiểu rồi." Kiều Tâm Du bò xuống giường, chân không giẫm lên sàn nhà lạnh như băng.

Từng bước từng bước rời khỏi gian phòng......

Nhâm Mục Diệu nhìn bóng lưng cô run rẩy không dứt, hắn như muốn xông tới ôm cô, nhưng loại xung động này lập tức bị cảm giác phẫn uất chế ngự.

Hắn không biết mình tại sao phải tức giận như vậy, là vì cô cùng với Phương Đình gặp mặt nhau sao. Hay vì một nguyên nhân nào khác. Hay là vì cô có thể chia sẻ tất cả mọi chuyện của mình cùng với Phương Đình, bao gồm cả ngày giỗ của mẹ cô, còn với hắn, cũng vẫn chỉ ngậm miệng không nói?

Kiều Tâm Du không thèm tín nhiệm hắn, dù hắn đã đồng ý phản bội Lương Tử Oánh, tự trách chính mình mà đón nhận cô, tại sao cô phải xây nên bức tường ngăn cách giữa hai người, đẩy hắn ra ngoài?

Nhâm Mục Diệu thật không biết những giá trị, những kiên trì, hắn bỏ ra có đáng giá hay không......

Bên trong phòng tràn ngập mùi thuốc lá, giữa ngón tay hắn có một ngọn lửa nhỏ màu đỏ, ánh sáng chợt tắt đi, bóng đêm xông tới hệt như những phiền muộn, u ám của hắn lúc này.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »